Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Ta đã quỳ suốt một đêm ngoài phủ đệ của sư tôn. Lúc hửng đông, cuối cùng ta cũng đứng dậy. Cử động này làm xương đầu gối kêu răng rắc, gần như mất đi tri giác, ta loạng choạng, lại ngã nhào xuống sân. Một đêm trôi qua, vạn vật đều phủ một lớp sương nước mỏng manh. Ta phủ phục trên mặt đất, chật vật lấm lem bùn đất, nhưng lại thấy hả hê. Sư tôn, đây chính là lần cuối cùng ta gọi người là sư tôn. Từ nay về sau, hai thầy trò ta duyên tận tại đây. Tất cả sự trì trệ, giằng xé, dày vò, khổ đau trước kia của ta, Tất cả những chua xót, hèn mọn, dõi theo, cầu xin của ta, Chính vào lúc này, hãy hóa thành màn sương buổi sớm kia, Theo ánh mặt trời lên mà tan biến đi. Từ nay về sau, ta chỉ là ta, Bách Lý Tranh Ương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao