Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Sau khi biết tôi thường xuyên bị con mèo đầu đàn ở khu này bắt nạt, anh bạn chính nghĩa Đại Hoàng đã bảo tôi sau này cứ đi theo cậu ta. Từ đó, một mèo một chó không rời nhau nửa bước. Tuy bữa đói bữa no nhưng đó lại là quãng thời gian vui vẻ nhất trong đời mèo của tôi. Cho đến khi đội bắt chó bất ngờ ập đến, trên đường chạy trốn hai đứa tôi bị lạc nhau. Gặp lại nhau đã là ba năm sau. Khoảnh khắc lướt qua nhau ở hành lang trường học, giống như có thần giao cách cảm, cả hai chúng tôi cùng lúc quay đầu lại nhìn đối phương. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người nhau, hai đứa cứ chỉ trỏ "ơ ơ ơ" nửa ngày trời. Sau khi xác nhận đúng là bạn cũ, tôi ôm chầm lấy người bạn thất lạc bấy lâu mà khóc nức nở. Đây chẳng lẽ chính là duyên phận trong truyền thuyết sao! Hóa ra ngày đó Đại Hoàng không những không bị bắt mà còn được một cặp vợ chồng tốt bụng nhận nuôi. Sau này hóa thành hình người, cặp vợ chồng không con cái đó càng coi cậu ta như con trai ruột mà nuôi dưỡng... Người anh em chó của tôi đúng là có số hưởng mà. Đại Hoàng không yên tâm để tôi tự đi về, nhất quyết phải tiễn tôi đến tận dưới lầu ký túc xá. Trước khi đi, cậu ta chạy vào cửa hàng tiện lợi mua một đống thịt bò khô nhét vào tay tôi. "Biết cậu cứng đầu rồi, nhưng dù có tiết kiệm tiền thì cũng phải ăn uống tử tế, nghe rõ chưa?" Cậu ấy thật là... tôi cảm động muốn chết mất thôi. "Hoàng Minh Chu, tớ thật sự muốn yêu cậu cả đời luôn!" "Đi đi đi, lão tử thích mấy em gái xinh đẹp cơ." Đại Hoàng cười mắng. Tiễn cậu ấy đi xong, tôi chợt có cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình. Tôi đột ngột quay đầu lại —— Hứa Thanh Nghiên không biết đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ. "Sao cậu lại ở đây?" Tôi hỏi. Hứa Thanh Nghiên liếc nhìn túi đồ trong tay tôi, thản nhiên nói: "Xuống lầu đổ rác." Nhưng trong túi của cậu ta rõ ràng là một đống đồ ăn vặt còn nguyên mà... "Mấy thứ này cậu đều không cần nữa à?" Tôi trợn tròn mắt. Đúng là thiếu gia nhà giàu, mang đồ ăn vặt đi đổ như rác vậy. Cậu ta "ừm" một tiếng, rồi quay sang nhìn tôi: "Cậu có ăn không?" "Có có có!" Tôi vội vàng đưa tay ra lấy. Không ăn thì phí. Nhưng Hứa Thanh Nghiên không có ý định buông tay, ngược lại còn xách giúp tôi cả túi đồ trên tay mình. Tôi hơi ngại ngùng nói lời cảm ơn. Thật ra Hứa Thanh Nghiên cũng đâu có khó gần như lời đồn đâu... Cậu ta là thủ khoa kỳ thi đại học của khóa chúng tôi, không chỉ học giỏi, gia thế tốt mà còn đẹp trai nữa. Khuyết điểm duy nhất là hơi ít nói, tạo cho người ta cảm giác "người lạ chớ gần". Nhưng qua thời gian tiếp xúc vừa rồi, tôi thấy cậu ta đúng là kiểu người "ngoài lạnh trong nóng". Nhìn xem, còn giúp tôi xách đồ nữa này. Cảm động quá đi thôi (๑>ᴗ

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao