Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

9 Công ty có mấy thực tập sinh mới. Trong đó có một cô bé tên là Tề Tử Dao. Tôi nhớ rõ như vậy là vì… con bé đó đang ve vãn người đàn ông của tôi. Tôi đã không ít lần nhắc nhở nó trong các buổi họp nhóm rồi, thế mà nó không những không dừng lại, còn lấn lướt hơn trước nữa! Tôi đen mặt cố nén giận, nhìn con nhỏ kia đang kéo tay Lục Kỳ Niên ngoài ban công, miệng còn hét lên: “Anh Tiểu Niên ơi, anh đồng ý với em đi mà!” Tôi rút điện thoại ra nhắn cho Lục Kỳ Niên: [Anh đang đâu? Tới văn phòng em một chuyến.] Anh vừa đến là tôi đã chống nạnh chất vấn: “Sao anh lại thân thiết với con bé Tề Tử Dao mới vào kia thế?” Anh lườm tôi một cái, biết ngay là tôi đang ghen, khóe môi cong lên thành nụ cười nhàn nhạt rồi tiến lại gần. “Ghen rồi à?” Tôi véo nhẹ cơ bụng anh, cảnh cáo: “Còn dám vậy nữa, em sẽ tìm một ‘anh trai tiềm năng’ khác thay anh liền.” Lông mày anh khẽ nhíu lại, bóp cằm tôi: “Em dám?” Tôi ngẩng đầu không chịu thua, anh liền cúi xuống cắn lấy môi tôi, đoạt lấy cả hơi thở. Tôi nghi anh thật sự muốn hôn chết tôi, làm tôi nghẹt thở đến ngất luôn. Phải mất một lúc lâu, đến khi đầu óc tôi choáng váng thì anh mới chịu buông ra. Anh thở hổn hển bên tai tôi: “Không được tìm người khác, Chiêu Chiêu.” Tôi cũng chẳng còn tỉnh táo, thuận theo lời anh mà gật đầu đồng ý. Một mối quan hệ kiểu “trai tiềm năng bị dắt mũi” âm thầm chuyển hướng. 10 Lục Kỳ Niên như thường lệ hỏi tôi tối nay muốn ăn gì. Tôi nhận được tin nhắn từ anh trai: [Chiêu Chiêu, chuẩn bị một chút, anh em mình chuẩn bị lên hạng rồi.] Tôi? Anh ấy tiếp tục nhắn: [Tám giờ tối nay ở khách sạn Hương Tạ, đi xem mắt với cậu ấm nhà họ Lục.] Sao… nhanh vậy, tôi còn chưa kịp chuẩn bị gì cả. Tôi nhìn qua tấm kính văn phòng, liếc sang Lục Kỳ Niên đang lười biếng chơi điện thoại. Chậc chậc, không có tôi che chở, anh ấy biết phải làm sao đây? Tôi phải tự trấn an mình rất lâu mới dám nhắn lại: [Tối nay có việc, em không về nhà ăn cơm được rồi.] Anh ấy nhắn lại ngay: [Việc gì, đi đâu thế?] Đọc tin nhắn mà tôi cảm thấy trong lòng tràn đầy áy náy với Lục Kỳ Niên. Cái cảm giác tội lỗi chết tiệt này. Tôi chột dạ nhắn lại: [Anh của em bảo tối nay đi xã giao cùng, sẽ về trễ, anh tan làm thì cứ về nhà trước đi nhé.] Anh ấy nhắn: [Ừm.] Tôi đi ngang qua phòng pha trà, nghe thấy Tiểu Trần đang trò chuyện với Lục Kỳ Niên. Tiểu Trần: "Quản lý Thẩm biết cậu là cậu ấm không?" Lục Kỳ Niên: "Suỵt, cậu đừng lỡ miệng, nếu cô ấy biết thì sau này tôi còn biết đối diện với cô ấy thế nào?" Cậu ấm? Lục Kỳ Niên từng làm cậu ấm ở hội sở sao? Tim tôi lại nhói thêm một chút. Cùng là hai chữ nhưng một bên là phú quý ngút trời… còn một bên là đầy thương tổn. Thôi, nếu tôi thực sự được gả vào hào môn thì để anh tôi nâng đỡ Lục Kỳ Niên lên vị trí của tôi đi. Ít nhất… để anh ấy không còn phải đến hội sở làm cậu ấm nữa. Tôi thật không nỡ rời xa Lục Kỳ Niên, gọi anh ấy ra khỏi phòng pha trà. Trước mặt người khác tôi sẽ giữ vẻ nghiêm chỉnh, nhưng sau khi đóng cửa… Tôi ép Lục Kỳ Niên vào tường văn phòng, tai áp sát lồng ngực anh ấy, ngón tay len qua lớp áo vuốt ve hông anh. Đây là điểm cấm của anh ấy. Anh ấy khẽ rên một tiếng rồi giữ lấy tay tôi, đưa lên môi hôn. Giọng khàn khàn pha chút dục vọng: "Sao vậy, Chiêu Chiêu?" Nghĩ đến việc cơ thể tuyệt vời này sắp không còn thuộc về mình nữa, tôi bỗng thấy nghèn nghẹn. "Không, không sao, chỉ là… nhớ anh quá thôi…" Anh ấy bật cười khe khẽ: "Về nhà rồi hẵng nghịch, ở đây là công ty." Tôi hơi tiếc nuối: "Sau này có lẽ sẽ không còn cơ hội này nữa…" Anh ấy nâng mặt tôi lên, khóe miệng rũ xuống, nheo mắt hỏi: "Có ý gì?" Tôi không dám nhìn thẳng anh ấy, vội chữa lời: "Bởi vì… em sắp thăng chức rồi, sau này không còn làm chung tầng với anh nữa… Nhưng mà em có đề cử anh lên thay vị trí của em, vui không nào?" Sự cảnh giác của anh ấy chợt tan biến, nở nụ cười ngốc nghếch. Đồ ngốc. 11 Sắp hết giờ làm, tôi nhìn qua cửa sổ văn phòng, thấy Tề Tử Dao lại gần Lục Kỳ Niên, nói gì đó với anh ấy. Lần này tôi không ngăn lại. Đợi anh ấy làm quản lý Lục, rồi cưới Tề Tử Dao. Một nhà hai người, ba bữa, bốn mùa… cũng rất tốt. Tôi thu lại ánh mắt đầy lưu luyến, chuẩn bị nghênh chiến trận lớn tối nay. Buổi tối, tôi cố ý đến chỗ stylist làm một kiểu tóc ra vẻ cô chủ chanh sả. Trong gương, từng cử chỉ của tôi đều toát lên vẻ tao nhã. Tại sao tôi lại chắc chắn cậu ấm nhà họ Lục nhất định sẽ thích tôi? Bởi vì lời anh tôi chưa bao giờ sai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao