Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Chương 1

Tỉnh lại, tôi phát hiện mình là đứa con ruột bị người người ghét bỏ trong một quyển truyện tình cảm nam nam. Hành động hằng ngày chính là không ngừng tìm đường chết, hãm hại đứa con nuôi, sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ. Đùa gì thế? Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn, ba ngày hai lượt cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân. Ngay cả cử động thêm một cái tôi cũng ngại tốn sức, chứ đừng nói tới chuyện đi hãm hại người khác. Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng có thể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp. Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà. Mà vị ông trùm che giấu thân phận kia, thuần thục quỳ gối xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi: "Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh." 01 Kẻ gánh tội ác độc trong sách, cũng chính là tôi, là đứa con ruột đã thất lạc hơn hai mươi năm của nhà họ Vân. Còn Vân Hoài, đứa con nuôi khi còn bé đánh bậy đánh bạ cùng tôi đổi thân phận, là nhân vật cậu chính của quyển sách này, người gặp người yêu, được mọi người cung phụng. Vào năm tôi hai mươi hai tuổi, được nhà họ Vân tìm thấy, mang về nhà. Cả đời chịu hết khổ nạn vất vả, tôi cho là mình rốt cuộc có một mái ấm, cùng với những người nhà yêu thương mình. Nhưng sự thật là ba mẹ, anh trai và cả Cố Bùi, người thừa kế nhà họ Cố có quan hệ tốt với nhà họ Vân... Tất cả mọi người dường như có xu hướng thích Vân Hoài hơn, luôn đặt cậu ta lên hàng đầu. Mỗi khi tôi và Vân Hoài nảy sinh mâu thuẫn tranh chấp, bọn họ cũng sẽ không chút do dự đứng về phía Vân Hoài, không phân biệt phải trái đúng sai đều chỉ trích tôi. Kết quả cuối cùng đều giống nhau, tôi chỉ nhận được ánh mắt chán ghét từ người thân và bạn bè, cùng với một nụ cười gian xảo của Vân Hoài. Vân Hoài là bảo bối mà họ đã nâng niu trong lòng bàn tay nuông chiều suốt hơn hai mươi năm, tình cảm sâu sắc. Mà tôi, trải qua khốn khổ trong cuộc sống, mưa gió tàn phá, thân thể không chỉ bị gieo xuống mầm bệnh từ lúc nhỏ, cực kỳ dễ dàng bị bệnh; tính cách cũng cẩn thận dè dặt, vâng vâng dạ dạ, khép nép lấy lòng tất cả mọi người, nhưng lại vô tình tạo ra rất nhiều trò cười cho người ta nhạo báng. So với điều đó, Vân Hoài hoạt bát sáng sủa, hào phóng khéo léo, nét ngây thơ sẵn có trên người kia làm bật lên vẻ ngoài quý phái tự nhiên, khiến cho mọi người trong nhà vui vẻ. Sau khi chứng kiến sự thiên vị của nhà họ Vân hết lần này tới lần khác, trong lòng tôi vô cùng không cam lòng, sự ghen ghét đối với Vân Hoài càng hiện rõ trên khuôn mặt, những cuộc tranh cãi và xung đột giữa chúng tôi ngày càng dữ dội hơn. Đây chính điều là Vân Hoài mong muốn, hơi tỏ vẻ đáng thương một chút, sử dụng một ít mưu mẹo nhỏ, tranh chấp giữa chúng tôi ở trong mắt người nhà họ Vân, biến thành tôi không có ý tốt muốn hãm hại. Sau đó, với suy nghĩ khuất mắt khôn nhà, người nhà họ Vân không hỏi qua ý nguyện của tôi, đưa tôi đi cưới xin ép buộc, gả cho tên vô công rỗi nghề, bướng bỉnh khó bảo của nhà họ Hách Liên, cậu ba nhà họ Hách Liên là Hách Liên Dật. Cuối cùng, kết cục là tôi ghen tị thành bệnh, mất trí, điên cuồng tổn thương Vân Hoài, thậm chí không ngần ngại vi phạm pháp luật, cuối cùng gieo gió gặp bão, bị người ta đâm chết ở trong hẻm nhỏ u ám. 02 Tình tiết trước mắt chính là tôi vừa mới kết hôn được mấy ngày, trong một buổi tiệc tôi và Vân Hoài cùng nhau ngã xuống hồ bơi. Vân Hoài uống mấy ngụm nước, không có chuyện gì. Ngược lại là cơ thể tôi từ trước đến nay đã không tốt, sau khi trải qua sự cố này, tôi liên tục bị sốt, phải ở bệnh viện mấy ngày mới thấy chuyển biến tốt. Sắp xếp lại tình tiết trong đầu xong, tôi từ từ mở mắt ra. Trần nhà màu trắng tinh khiết hiện ra trước mắt. Cảm giác thân thể mất sức cùng khó chịu truyền đến. Tôi thở một hơi dài trong lòng. Tôi đã như vậy rồi, động một cái cũng tốn sức, làm sao có thể còn có tâm tư để tranh giành yêu thương với Vân Hoài. Trong phòng bệnh còn có người khác, tôi nhẹ nhàng di chuyển một chút, người đó nghe thấy tiếng động liền quay đầu, ánh mắt nhìn sang. "Tỉnh rồi?" Trong giọng nói của Vân Mặc tựa như xen lẫn chút băng giá, không rõ ý nghĩa cười lạnh một tiếng. Anh ta cầm điện thoại di động, xoay người đi ra khỏi phòng bệnh. Tôi quét mắt nhìn bóng lưng anh ta, từ từ ngồi dậy. Hai mươi phút sau, trong phòng bệnh đứng đầy người. Bố Vân Thịnh, mẹ Lâm Lạc Ninh, anh trai Vân Mặc, Vân Hoài cùng bạn thanh mai trúc mã của cậu ấy là Cố Bùi, còn có người chồng tôi không gặp được mấy lần sau khi kết hôn là Hách Liên Dật. Mọi người đều tụ tập lại. "Vân Vãn, khi nào em mới có thể ý thức được sai lỗi của mình?" Vân Mặc tiến lên một bước, nhìn xuống tôi từ trên cao, "Dùng cách thức hèn hạ như vậy để làm tổn thương Tiểu Hoài, cho là chúng tôi đều là người khờ khạo sao?" Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, vừa muốn nói chuyện, nhưng phát hiện ra cổ họng khàn đến mức nghiêm trọng, thậm chí cả việc phát âm cũng khó khăn. Quay đầu liếc nhìn bên cạnh, ngay cả ly nước cũng không có. Thấp giọng ho khan mấy cái, tôi ngước mắt nhìn Vân Mặc cách tôi gần nhất, nói giọng khàn khàn: "Anh, em muốn uống nước." Sự bực tức trong mắt Vân Mặc ngưng trệ mấy phần, sau khi sửng sốt mấy giây thì xoay người đi rót nước, động tác vừa nhanh chóng vừa thô lỗ, rất không kiên nhẫn. Anh ta nhét cốc vào tay tôi, đồng thời tặc lưỡi một tiếng, ý chán ghét rõ ràng. Tôi xem như điếc tai ngơ, cầm cốc và uống từng ngụm nước.

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

YurineYurine

Tui chuyển nhà nha mn MN nếu mún tìm tui thì tại phần giới thiệu truyện có chữ Yurine, bấm vô đó, ngay phần giới thiệu bản thân có link dẫn mn qua nha 🥰🥰🥰🥰

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao