Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 9 END
Tạ Tẫn trở về sau ba ngày. Hắn đầy bụi trần, trên người vương vết thương, rõ ràng vừa trải qua một trận ác chiến. Vừa vào cửa, hắn đã ôm chặt lấy ta như muốn khảm ta vào máu thịt: "Sư huynh, đệ về rồi."
Ta để mặc hắn ôm, vỗ nhẹ lưng hắn: "Vất vả rồi."
Hắn vùi đầu vào hõm vai ta, lý nhí: "Không vất vả. Chỉ là... rất nhớ huynh."
Lòng ta khẽ lay động, chút khó chịu do sự lợi dụng tính toán mang lại đột nhiên bị câu nói này xóa sạch. Đúng lúc này, Mặc Ảnh xin kiến kiến ngoài điện: "Tôn thượng, U Đô Ma quân... dẫn theo mấy vị thống lĩnh đến thỉnh tội."
Tạ Tẫn sững người, nhíu mày: "Thỉnh tội?" Hắn buông ta ra, nắm tay ta đi ra ngoài.
Ngoài điện, U Đô Ma quân và thuộc hạ quỳ rạp một dải. Lão già vừa thấy ta liền cung kính dập đầu: "Thuộc hạ tham kiến Phu nhân! Phu nhân thần cơ diệu toán, trí tuệ vô song, chúng thuộc hạ tâm phục khẩu phục!"
Tạ Tẫn hoàn toàn ngơ ngác. Hắn nhìn đám lão ma đầu đang quỳ, rồi nhìn sang ta đang tỏ vẻ vô tội, đôi mắt đẹp đẽ đầy dấu hỏi chấm.
【Ha ha ha! CPU của Tạ Tẫn cháy luôn rồi!】
【Sư đệ: Ta đi ra ngoài đánh quái, về nhà vợ ta xưng bá hậu cung luôn rồi sao?】
Ta nhìn Tạ Tẫn, nở nụ cười ấm áp như gió xuân: "Không có gì. Chỉ là đàm đạo nhân sinh với mấy vị tiền bối một chút, họ đột nhiên đốn ngộ, quyết định sau này sẽ phò tá chúng ta thật tốt."
Tạ Tẫn: "..." Hắn có tin mới lạ.
Nhưng hắn không hỏi gì cả. Hắn chỉ vẫy tay bảo mọi người lui xuống, rồi kéo ta vào lòng kiểm tra kỹ xem có bị thương không. Xác nhận ta bình an vô sự, hắn mới thở phào, rồi dùng ánh mắt vừa oán trách vừa kiêu hãnh nhìn ta: "Sư huynh, huynh luôn cho đệ nhiều bất ngờ như vậy."
Hắn cúi đầu hôn trán ta, giọng đầy vẻ dung túng: "Sau này không được làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa."
"Được." Ta ngoan ngoãn gật đầu. Còn ta có nghe hay không là chuyện khác.
Từ đó về sau, trong ngoài Ma cung không ai dám hé răng nửa lời về ta. Cái danh Ma tôn phu nhân này, ta ngồi thật vững chãi.
Giữa ta và Tạ Tẫn đạt được một sự cân bằng kỳ diệu. Hắn chủ ngoại, sát phạt quyết đoán, trấn áp tứ phương. Ta chủ nội, xoa dịu lòng người, thi thoảng dùng chút thủ đoạn không quang minh chính đại để dọn dẹp những chướng ngại vật không nghe lời. Chúng ta như hai cây đại thụ quấn chặt lấy nhau, rễ mạch tương liên, ai cũng không rời xa được ai.
Ngày tháng trôi qua bình yên nhưng cũng... kích thích.
Cho đến một ngày, ta rảnh rỗi muốn nghe xem có tin bát quái gì mới không. Kết quả, dòng phụ đề cuối cùng khiến ta đứng hình tại chỗ:
【Chúc mừng người chơi Thẩm Vọng, hoàn thành nhiệm vụ ẩn: Kế hoạch nuôi dưỡng Ma tôn.】
【Phần thưởng: Khế ước đạo lữ nâng cấp thành Khế ước cộng mệnh vĩnh sinh, từ nay đồng sinh cộng tử, vĩnh viễn không chia lìa.】
【Chúc ngài và Ma tôn đại nhân trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!】
Ta: "..." Đợi đã, "sớm sinh quý tử" là cái quái gì?
Ta còn chưa kịp hiểu thì Tạ Tẫn đã ôm lấy ta từ phía sau, đặt cằm lên vai ta hỏi: "Sư huynh đang nghĩ gì thế?"
"Không có gì, chỉ là thấy có người chúc chúng ta sớm sinh quý tử." Ta xoa mặt hắn, nói đùa.
Mắt Tạ Tẫn sáng rực lên: "Chúng ta hai nam nhân, sao có thể chứ?"
Hắn xoay người ta lại, bế bổng ta lên, sải bước về phía chiếc giường bạt bộ quen thuộc: "Sư huynh, đệ thấy huynh nói đúng."
Hắn liếm môi, cười như một con hồ ly toại nguyện: "Chúng ta đúng là nên có một đứa con rồi."
Ta kinh hãi: "Đợi đã! Hai nam nhân thì sinh thế nào..."
Những lời còn lại đều bị hắn nuốt trọn vào nụ hôn. Ngoài cửa sổ, đóa huyết liên vạn năm của Ma cung đang nở rộ rực rỡ.
Còn rốt cuộc ai ở trên? Haiz, nói ra toàn là nước mắt. Nhưng mà, thi thoảng ở dưới... hình như cũng không tệ?
Thôi kệ đi, ai bảo ta là kẻ ích kỷ tinh vi chứ. Chỉ cần sống thoải mái, những thứ khác không quan trọng nữa rồi.