Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Giờ đây đột nhiên biết được chân tướng, ta chỉ thấy tâm trạng hỗn loạn, ngũ vị tạp trần, vừa thở phào nhẹ nhõm vì mình không thực sự xuống tay với Ứng Hoài Cẩn, lại vừa xấu hổ vì sự săn đón của mình suốt ba tháng qua, và càng thêm phiền não vì đã dây dưa với Yến Lang. Ứng Hoài Cẩn nâng cổ tay rót trà cho ta, đầu ngón tay trắng như ngọc còn trong trẻo hơn cả chén sứ: "Hôm nay Điện hạ đã gặp phải chuyện gì sao?" "Đa tạ Ứng đại nhân quan tâm." Ta hoàn hồn, ghi nhớ mục đích khi đến đây, giọng điệu gượng gạo: "Bản cung tới đây hôm nay, là đặc biệt đến để xin lỗi Ứng đại nhân." Động tác của hắn khựng lại một chút khó lòng nhận ra. Khi nhìn lại ta, đôi mắt đen như mực ngọc, tĩnh lặng như đầm sâu kia dường như đã gợn sóng lăn tăn. Dù sao thì từ khi biết hắn tên tự là Trường Quyết, ta vẫn luôn gọi hắn là Trường Quyết. Gọi hắn là Ứng đại nhân, đây vẫn là lần đầu tiên. Nhưng biết làm sao được khi ta đã nhận nhầm người chứ? Một người đang yên đang lành làm Thiếu chiêm sự phủ Thái tử, phong thái thanh cao, vốn có danh xưng đệ nhất công tử trong kinh. Hắn vốn là người tình trong mộng của biết bao thiếu nữ kinh thành, chỉ vì bị vị công chúa là ta đây chen ngang một chân mà từ đó không ai ngó ngàng tới. Trong lòng ta thấy có lỗi. Mặc dù ta thấy Yến Lang có bệnh, cũng đã từ chối yêu cầu quái đản của hắn, nhưng có một điểm Yến Lang nói đúng. Nếu đã biết người đêm đó không phải Ứng Hoài Cẩn, ta cũng nên sớm vạch rõ giới hạn với hắn. Trả lại trong sạch cho Ứng Hoài Cẩn. Tự ta tiếp tục nói: "Những hành vi trong ba tháng qua là do bản cung có chỗ không đúng, có điểm nào mạo phạm xin Ứng đại nhân bao dung cho..." Ứng Hoài Cẩn vẫn luôn yên lặng lắng nghe, cho đến khi hơi nước từ trà bốc lên làm mờ đi đôi lông mày của hắn. Giọng hắn trong trẻo như tiếng suối chảy: "Điện hạ muốn vi thần quên đi chuyện đêm đó sao?" Ta: "?" Đồng tử chấn động. Lông mày thanh tú của Ứng Hoài Cẩn như bị núi mây bao phủ, tự có một phần xa cách không vướng bụi trần. Lúc này hắn thu tay áo lại, dường như có chút không khỏe mà khẽ ho nhẹ hai tiếng, giọng nói cũng vì vậy mà trầm đi vài phần: "Điện hạ thân phận quý trọng, đối với vi thần, người giống như trăng sáng trên trời, cỏ bồng dưới đất. Cho nên sau đêm đó, dù đã trôi qua nhiều ngày, vi thần vẫn không dám vượt lễ." Sự xa cách tan biến, chỉ còn lại vài phần ảm đạm. "Nhưng, vi thần dần sinh vọng niệm, lại ngỡ rằng điện hạ đã rủ lòng thương xót cho kẻ hèn mọn như vi thần. Nếu như điện hạ muốn vi thần quên đi đêm ấy, vi thần... nguyện từ đây chôn sâu trong lòng, nếu có một phân tiết lộ, cam nguyện thiên lôi đánh——" Hắn chưa nói xong, ta đã kinh hãi thất sắc, nhanh tay bịt miệng hắn lại, không để Ứng Hoài Cẩn thốt ra lời thề độc này. Ứng Hoài Cẩn ngước mắt nhìn ta. Lúc này ta mới cảm nhận được lòng bàn tay vẫn còn dán chặt vào môi hắn, ta như bị điện giật tức khắc thu tay về, vành tai đỏ bừng lên. Nhớ lại những lời Ứng Hoài Cẩn đã nói lúc trước, ta bỗng cảm thấy chỉ hận không có cái lỗ nẻ nào để chui xuống. Nếu như đêm đó ta thật sự cưỡng ép hắn, thì chẳng phải lúc nãy ta chính là hạng "mặc quần vào liền không nhận người" sao? Nhưng nếu là hắn, vậy chuyện bên phía Yến Lang là thế nào đây? Yến Lang lừa ta? Nếu là lừa ta, sao hắn lại biết nhiều chi tiết đến thế? Nếu là lừa ta, mục đích của hắn là gì? Nói không thông. Vậy nếu không phải Yến Lang lừa ta, thì chính là Ứng Hoài Cẩn lừa ta. Ứng Hoài Cẩn... Ta ngờ vực nhìn người trước mặt. Nam tử thanh tú đứng đó như áng mây ráng đỏ, như trăng sáng ngọc quý, khi rũ mắt dung mạo tuyệt thế, thoát tục như tiên nhân. Thế là chưa đến một giây ta đã phủ nhận suy đoán này. Không thể nào! Ứng Hoài Cẩn càng không có lý do gì để lừa ta. Vậy rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Ta chỉ đành cố giữ bình tĩnh, cười giả lả giải thích: "Ứng... Trường Quyết, chàng hiểu lầm rồi, bản cung chỉ lo lắng những lời đàm tiếu kia sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến chàng." "Sẽ không." "Hả?" "Điện hạ cành vàng lá ngọc, nếu vì việc này mà phiền lòng." Giọng hắn thanh đạm, "Vi thần thật hổ thẹn không gánh nổi." Ánh hồ lấp lánh rơi vào mắt hắn. Nụ cười lan tỏa từng vòng như mặt tuyết ngày xuân, như sông băng tan chảy, mang một vẻ đẹp mê hồn. Ta ngẩn ngơ vài giây, đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ. Nếu không phải ta biết vị Thiếu chiêm sự này phẩm hạnh cao khiết, ta thậm chí đã nghĩ rằng hắn đang quyến rũ ta. … Trên đường về phủ, ta nghĩ mãi mà không ra. Chuyện này chỗ nào cũng thấy kỳ quái. Yến Lang và Ứng Hoài Cẩn nhất định có một người đang nói dối. Vậy lý do bọn họ nói dối là gì? Đêm đó ta xuất hiện ở chùa Từ Ân là có nhiệm vụ trong người, sau đó ta dùng danh nghĩa cầu phúc để lấp liếm cho qua chuyện. Chuyện hôn sự của ta luôn là vấn đề nhạy cảm, đám lão quan trong triều không biết đã dâng tấu bao nhiêu lần đòi ta sớm nạp phò mã. Kẻ hạ tình độc cho ta là phi tần của hoàng huynh, sau khi sự việc bại lộ đã bị hoàng huynh lấy lý do khác đày vào lãnh cung cấm túc. Mọi chuyện đều được tiến hành một cách bí mật, không ai có thể biết. Thế nhưng, nếu trong số họ, kẻ nói dối kia đã điều tra rõ ngọn ngành và muốn mượn việc này để gây chuyện thì sao? Ta nhíu mày suy nghĩ, nhưng nhanh chóng phủ nhận. Ứng Hoài Cẩn và Yến Lang đều là người không có thế gia chống lưng, đều xuất thân thường dân. Họ được hoàng huynh một tay đề bạt, chỉ làm việc cho thiên tử, là những thuần thần thực thụ, không dính dáng đến tranh giành đảng phái. Vẫn nói không thông. Vậy rốt cuộc là tại sao? ... Chẳng lẽ là vì thích ta? Cái ý nghĩ quái dị này vừa nảy ra đã khiến ta cảm thấy rùng mình. Làm sao có thể chứ? Ứng Hoài Cẩn và ta trước đó chưa từng gặp mặt, Yến Lang và ta lại càng bất đồng chính kiến, nhìn nhau thôi đã thấy ghét. Có lẽ đối với những người khác, bám víu vào công chúa là con đường tắt để thăng tiến thật nhanh, nhưng hai người họ vốn đã được hoàng huynh trọng dụng, tương lai vốn đã rực rỡ, hà tất phải chọn đường vòng? Có lẽ chỉ có tìm được kẻ nói dối kia mới có thể hỏi ra lý do từ miệng hắn. Thực ra ta nghiêng về phía người đó là Yến Lang hơn. Dù sao hắn và ta vốn có thù oán riêng, không chừng chính vì vậy mà hắn cố ý trêu cợt ta. Nhưng từ khi nào mà Yến Lang lại có diễn xuất tiến bộ đến thế? Nói dối mà lại tự nhiên như thật vậy sao? Về đến phủ, suy đi tính lại vẫn không có kết quả. Ta phiền lòng gọi một tiếng: "Dao Quang." Dao Quang là ám vệ thân cận của ta, chỉ "xoẹt" một tiếng đã nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt ta: "Chủ tử." Nghĩ đến việc nàng ta cũng đã nghe qua lời nói hoàn toàn khác biệt của hai người này, ta liền hỏi nàng: "Chuyện ba tháng trước, ngươi cho rằng rốt cuộc người đó là Yến Lang hay là Ứng Hoài Cẩn?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao