Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Tâm trạng của tôi chưa từng tồi tệ đến thế. Nhất là sau khi vừa được thỏa mãn cơn nghiện xong. Tôi từ nhỏ đã mắc chứng nghiện cắn, chỉ là chuyện này chưa kịp nói cho bố mẹ biết thì đã bị Chu Yến Lê phát hiện trước. Hồi còn học lớp chồi ở trường mầm non, cậu ấy nắm lấy cổ tay mũm mĩm của tôi, định dắt đi tìm cô giáo. "Thẩm Thanh Tri, đứa nhỏ nào cắn cậu thế? Để tớ đi đấm nó giúp cậu." Tôi nhìn cái cổ tay hằn sâu vết răng, cứ rụt rè trốn ra sau. "Là tự tớ cắn đấy." Không biết tại sao, răng tôi lúc nào cũng ngứa ngáy, ngứa từ trong răng ngứa tận vào trong tim, ngứa đến mức làm tôi muốn rơi nước mắt. Nhưng tôi không dám nói với bố mẹ. Hôm trước tôi vừa xem một bộ phim cương thi, trong đó mấy con cương thi hay cắn người toàn bị đạo sĩ lấy kiếm gỗ đâm vào mông thôi. Chu Yến Lê nhìn tay tôi, im lặng vài giây rồi chủ động đưa cổ tay của mình ra. "Cậu tự cắn mình đến chảy máu rồi kìa, đau lắm đấy." "Sau này cậu có ngứa răng thì cứ cắn tớ đi, Thẩm Thanh Tri, tớ là con trai, tớ không sợ đau đâu." Cứ như vậy, tôi đã cắn cậu ấy từ trường mầm non lên đến tận cấp ba. Cho đến một năm mùa đông nọ, Chu Yến Lê chơi bóng rổ bị ngã gãy tay, cánh tay phải bó bột cứng ngắc. Tôi sờ sờ vào lớp thạch cao bọc ngoài, hỏi cậu ấy: "Có đau không?" Chu Yến Lê không trả lời, chỉ lặng lẽ kéo khóa chiếc áo len cổ lọ xuống, lộ ra chiếc cổ thon dài, trắng trẻo của một thiếu niên. Khi đó Chu Yến Lê đã lộ rõ hầu kết xinh đẹp, vóc dáng cũng cao hơn tôi rất nhiều, nhưng làn da thì vẫn là một màu trắng sứ hơi lành lạnh như trước. "Thanh Tri, sau này có ngứa thì cắn ở đây đi. Tớ mặc áo cổ lọ, người ngoài nhìn vào không thấy được đâu." Tôi giật nảy mình, nhìn vành tai đỏ rực của Chu Yến Lê mà lắc đầu nguầy nguậy: "Cắn cổ thì chẳng phải thành cương thi thật rồi sao? Tớ không chịu đâu, cậu chẳng phải vẫn còn cánh tay kia sao?" Không khí im ắng vài giây, Chu Yến Lê khẽ ho một tiếng. "Tay phải còn phải viết bài, sắp thi rồi..." Mùa đông năm ấy, Chu Yến Lê lương thiện đã cống hiến chiếc cổ của mình. Thịt ở cổ của Chu Yến Lê không nhiều bằng bắp tay, nhưng lại mềm hơn bắp tay rất nhiều. Cánh tay của cậu ấy lúc này đã không còn là một khối mềm nhũn như hồi mẫu giáo nữa, mà đã săn chắc thành những múi cơ cứng cáp, có mấy lần còn làm tôi đau cả răng. Hơn nữa, ở phía bên sườn cổ gần tai của Chu Yến Lê có một nốt ruồi nhỏ, mỗi lần bị cắn xong sẽ ửng lên sắc hồng nhạt, trông đặc biệt thuận mắt. Thế là tôi vui vẻ tiếp nhận phương án này và dần dần đâm ra nghiện. Mãi cho đến khi mẹ cậu ấy phát hiện ra mùa hè mà cậu ấy vẫn đòi mặc áo cổ lọ, cậu ấy mới bắt tôi chuyển từ gặm cổ sang gặm bả vai. 【Cô có biết tại sao cậu ta không cho cô cắn bắp tay nữa không?】 Hệ thống hỏi tôi. Trong lòng tôi đang bực bội, chẳng buồn thèm để ý đến nó. Hệ thống cũng chẳng cần tôi đáp lời, tự biên tự diễn tiếp: 【Bởi vì sau này nữ chính sẽ đeo dây buộc tóc lên cổ tay của cậu ta. Cô có biết ý nghĩa của việc đeo dây buộc tóc là gì không?】 Tôi bực dọc bịt chặt hai tai lại. 【Tôi không biết, cậu câm miệng lại đi!】 Hệ thống bị cái giọng hung dữ của tôi làm cho giật nảy mình. 【Cái đồ NPC thanh mai này, cô không định biến thành nữ phụ độc ác đấy chứ?】 Nó đang thao thao bất tuyệt phổ cập cho tôi kết cục của hàng trăm nữ phụ độc ác thì chuông cửa bỗng vang lên. Chu Yến Lê đang đứng trước cửa, trên tay bưng một chiếc khay. Càng lớn lên, tính cách của Chu Yến Lê lại càng trở nên trầm mặc, ít nói, duy chỉ có đối với tôi là còn giữ được chút dịu dàng, ôn hòa. Mẹ của Chu Yến Lê rất thích tự làm bánh ngọt tại nhà. Từ năm lớp tám đến nay, ngày nào Chu Yến Lê cũng đều đặn mang bánh sang nhà cho tôi, chưa từng sai sót ngày nào. "Bánh việt quất mẹ tớ làm đấy." Cậu ấy lên tiếng, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc khay trên tay cậu ấy, trong lòng vẫn nhen nhóm một chút tâm lý may mắn. 【Chu Yến Lê từ nhỏ đến lớn đều đối xử tốt với tôi như vậy, mới không vì một đứa nữ chính nào đó mà đem tôi đi chiên xào nấu nướng đâu. Mấy cái kết cục nữ phụ độc ác của cậu chắc chắn không ứng nghiệm lên người tôi được đâu.】 Hệ thống cũng không chịu thua: 【Cô đúng là người trong cuộc nên mới mù quáng, tôi thấy nam chính sắp phiền chết cô đến nơi rồi. Nếu không phải mẹ cậu ta bảo mang qua thì cô xem cậu ta có thèm đến không.】 【Lúc nãy khi cô gặm cậu ta, cô không nhận ra hơi thở của cậu ta dồn dập lắm sao? Đó là vì đang nén giận nên mới thế đấy, không tin thì tự mình thử mà xem.】 Thử thì thử. Khi đưa tay nhận lấy chiếc khay từ tay Chu Yến Lê, tôi cố ý tiến tới gần thêm vài phân. Khoảnh khắc ngón tay tôi chạm vào đầu ngón tay của thiếu niên, toàn thân Chu Yến Lê hoàn toàn cứng đờ. Giây tiếp theo, chiếc khay rơi choảng xuống đất, cậu ấy bỗng nhiên lùi lại một bước lớn. "Xin lỗi Thanh Tri, tớ cầm không chắc..." Cậu ấy hoảng hốt cúi đầu dọn dẹp đống bánh vương vãi trên sàn, nụ cười trên khóe môi tôi hoàn toàn tắt ngấm. Hệ thống vẫn không ngừng cười trên nỗi đau của người khác: "Cậu ta vừa rồi đến một ánh mắt cũng chẳng thèm nhìn cô, cô xem cậu ta thu dọn đồ đạc nhanh chưa kìa, hận không thể lập tức biến khỏi nhà cô ngay ấy chứ?" Tôi nhìn xuống, đỉnh đầu Chu Yến Lê đen nhánh, bả vai rộng vững chãi, rõ ràng đã ra dáng một người trưởng thành. Tôi có chút thẫn thờ nhìn vào vành tai đỏ rực của cậu ấy, đột nhiên nhận ra cậu ấy lớn nhanh quá, cao quá rồi, chúng tôi đều đã không còn là những đứa trẻ của ngày xưa nữa. "Chu Yến Lê, giúp tớ cảm ơn dì nhé. Với lại... dạo này tớ đang giảm cân, sau này không cần mang bánh qua nữa đâu." Cậu ấy ngẩng đầu, nhíu mày nhìn tôi. "Giảm cân? Cậu có béo đâu mà giảm?" Tâm trạng tôi thực sự rất tệ, liền thuận miệng ứng phó: "Tóm lại là sau này không ăn nữa, bánh của dì cứ đem chia cho người khác đi, cậu đừng mang qua đây nữa." Lúc Chu Yến Lê rời đi, sắc mặt trông có vẻ vô cùng tồi tệ. Hệ thống khuyên bảo tôi: "Cô đây là có bệnh tâm lý rồi, lo mà đi chữa sớm cho khỏi đi, cứ bám lấy nam chính làm gì." "Cô nhìn nam chính lúc rời đi kìa, hồn xiêu phách lạc, chắc chắn lại bị cô làm ảnh hưởng đến tâm trạng rồi." Tôi nằm dài trên giường, không nói lời nào. Sáng sớm hôm sau, tôi và Chu Yến Lê người trước người sau bước đi, đầu óc tôi rối như một canh hẹ. Tối qua hệ thống lại nhồi nhét vào đầu tôi hàng trăm cái chết của nữ phụ độc ác, làm tôi gặp ác mộng cả đêm. "Thanh Tri, cậu hôm nay..." Chu Yến Lê đi phía trước bỗng nhiên dừng bước rồi quay người lại, tôi không kịp né liền đâm sầm vào lồng ngực cậu ấy. Chu Yến Lê theo bản năng đưa tay giữ chặt lấy tôi khi tôi sắp sửa ngã nhào. Nơi vòng eo truyền đến cảm giác bị kìm giữ, tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp gương mặt đang cứng đờ của Chu Yến Lê.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao