Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Lần nữa tỉnh lại, toàn thân đau nhức như bị rã rời. Tôi ngồi dậy, trong không gian tối đen không một tia sáng, tôi vung vẩy cánh tay. "A Nặc?" Không ai đáp lại. Tôi lần mò định đứng dậy thì xung quanh truyền đến tiếng động của các loài động vật thân mềm đang bò trườn. Tiếng sột soạt khiến da đầu tôi tê dại, nổi hết cả da gà da vịt. Tôi ôm chặt cánh tay, ra sức xoa xoa. "A Nặc?" Vẫn không có tiếng trả lời. Trong bóng tối chỉ có tiếng thở của một người, nhưng tôi cảm nhận được không chỉ có mình tôi ở đây. Tôi hỏi hệ thống. 【Chuyện này là sao?】 Hệ thống đang cắn hạt dưa, tiếng kêu rắc rắc: 【Hai người đừng đánh nhau nữa mà...】 Tôi ngạc nhiên: 【Cậu đang làm gì đấy?】 Hệ thống nhổ vỏ hạt dưa ra: 【Xem phim thôi. Cậu vừa nói gì cơ? À, anh chồng 'bạch liên hoa' của cậu nhốt cậu lại rồi, những chuyện khác tôi không biết, dù sao sau khi cậu mất ý thức tôi cũng ngoại tuyến luôn.】 Nhốt lại? Tôi nghiến răng, A Nặc gan to thật rồi. 【A Nặc đâu? Cậu có cảm nhận được không?】 Hệ thống: 【Cậu ngẩng đầu lên đi.】 Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà. Không kịp phòng bị liền đối mắt với một đôi mắt đỏ rực. Sợ tới mức tôi suýt chút nữa rút dao găm đâm tới. Vật chất màu đen nhu động. Trong bóng tối, xúc tu lặng lẽ trói chặt cổ chân tôi, còn định leo tiếp lên trên. Tôi không khách khí vả cho nó một cái: "Ngoan ngoãn chút đi." Xúc tu nhu động nhanh hơn. Con mắt đỏ rực đảo liên tục, nhìn tròn xoe có vẻ hơi ủy khuất. Trông cũng khá đáng yêu. "Sjskkaklan" "Lầm bầm cái gì đấy, bật đèn lên." Hệ thống nhắc nhở một cách uyển chuyển: 【Bây giờ đang là ban ngày.】 【Thế sao tối thui vậy?】 【Bởi vì cơ thể chồng cậu bao phủ toàn bộ căn phòng này rồi, không có lấy một tia sáng nào lọt vào đâu.】 Vậy nên bóng tối xung quanh đều là bản thể của A Nặc sao? Tâm trạng tôi vô cùng phức tạp. Đang không biết nói gì thì một chiếc xúc tu lặng lẽ leo lên trán tôi. Cảm giác hơi đau nhói ở thái dương. Hệ thống kinh hãi thét lên: 【Mẹ nó, hắn phát hiện ra tôi rồi! Hắn muốn hủy diệt tôi! Ký chủ! Mau ngăn hắn lại! Nhanh lên!】 Tôi vừa há miệng định nói thì chiếc xúc tu đã mừng rỡ chui tọt vào miệng tôi, lấp đầy khoang miệng. Cho đến khi hai má tôi phồng tướng lên, không thốt ra được lời nào, chỉ có thể ú ớ. Lúc này mới nghe thấy A Nặc nói đầy vẻ bất mãn: "Ghét mấy thứ trong não anh quá! Chắc chắn là nó xúi giục anh, muốn anh rời xa em!" Hệ thống: 【Cha nhà cậu... rè rè... tôi đi... la la la... đồ ngốc... u la la...】 Một trận tiếng điện rè rè kèm theo tiếng chửi rủa của hệ thống. Cuối cùng, một tiếng "rắc" vang lên, hệ thống im bặt. A Nặc vui vẻ hẳn ra, tiếng cơ thể nhu động càng lớn hơn. Tai tôi tê dại, tôi dứt khoát giật chiếc xúc tu ra. Giọng điệu cực kỳ bình tĩnh. "A Nặc." A Nặc lập tức nhận ra giọng điệu của tôi không ổn, những chiếc xúc tu đang quấn lấy bắp chân liền trở nên ngoan ngoãn. Đôi mắt đỏ rực không còn đảo liên tục nữa, mà nhìn tôi chằm chằm đầy ướt át. Hệt như một chú chó nhỏ biết rõ mình làm sai nhưng nhất quyết không hối cải. "Anh ơi..." Lại còn bày đặt ủy khuất! Tôi vả một cái vào những chiếc xúc tu xung quanh. Kết quả là bàn tay bị những chiếc xúc tu ướt át dính đầy lòng bàn tay. Tôi càng cáu hơn. Chưa kịp hành động thì A Nặc đã từ trần nhà đáp xuống, dần dần biến thành người đàn ông mà tôi quen thuộc. Bỏ qua những chiếc xúc tu xung quanh và căn phòng đầy chất lỏng màu đen không xác định này. A Nặc ngoan ngoãn vùi mặt vào hõm cổ tôi. "Chồng yêu, bảo bối, em xin lỗi." Tôi túm chặt mái tóc dài của cậu ấy, kéo cậu ấy ra khỏi người mình: "Em còn biết mình sai à?" A Nặc chớp mắt, đuôi mắt đỏ hoe ngập nước. Dáng vẻ "lê hoa đái vũ" vô cùng đáng thương. Cái tâm vốn định sắt đá của tôi bỗng chốc mềm nhũn ra. Nhưng rất nhanh sau đó tôi lại bị những chiếc xúc tu kiêu ngạo làm cho tức điên lên. Tôi nghiến răng nghiến lợi túm lấy chiếc xúc tu ướt nhẹp kia. "A Nặc!" A Nặc vô tội: "Anh ơi, không phải em! Là nó đấy!" Tôi tức nổ phổi: "Nó không phải là em sao?" A Nặc không nói gì nữa, bộ dạng sầu thảm: "Anh ơi." Tôi nhẫn tâm đẩy mặt cậu ấy ra: "Đừng gọi anh, giải thích chuyện này là sao!" "Em dám giấu anh những bốn năm?" A Nặc đưa tay ôm lấy tôi, lồng ngực dán chặt vào tôi, như một con cá sắp thiếu oxy nếu rời xa tôi. "Anh ơi, em sợ anh ghét bỏ em." Tôi cười khẩy: "Giờ không sợ nữa à?" A Nặc càng dán sát vào tôi hơn: "Sợ. Nhưng em càng sợ anh không yêu em hơn." Tôi tức đến nghiến răng, cắn mạnh một cái vào mặt cậu ấy. "Giải thích rõ ràng từ đầu đến cuối cho anh, không sót một chữ nào, nếu không anh sẽ bỏ mặc em đấy." "Đừng! Đừng bỏ em mà anh ơi." A Nặc khóc thút thít ôm lấy tôi, nước mắt rơi lã chã không đáng một xu tiền. "Em nói." "Anh ơi, thực ra em cố tình để anh nhặt được đấy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao