Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Cậu ấy không nói gì, chỉ giơ tay lên, đầu ngón tay chạm vào môi tôi, giọng nói trầm xuống: “Nhưng mà anh à, sao chỗ này lại có vết thương? Trông giống như... bị thứ gì đó cắn vậy.” Tôi đau đến co người lại, theo bản năng muốn tránh đi. Nhưng sức lực của Thẩm Dực lại lớn đến bất ngờ. Cậu ấy giữ chặt tôi, không cho tôi cơ hội trốn thoát. Trong lòng tôi chửi Cố Trú Thần là con chó điên, ngoài mặt lại vừa vặn lộ ra vẻ khổ sở: “Vốn dĩ anh định giấu em, không ngờ lại khiến em hiểu lầm. Tối qua lúc ra ngoài, anh sợ đánh thức em nên không dám bật đèn, kết quả vô tình ngã ngay trước cửa. Vết thương này là do răng cắn trúng môi.” Tôi cẩn thận nhìn Thẩm Dực, hạ thấp tư thế hết mức: “Em có thấy anh ngốc lắm không?“ Cậu ấy nhìn tôi chăm chú hai giây, sự lạnh lẽo trong mắt dần tan biến, khóe môi cong lên, lộ ra nụ cười dịu dàng quen thuộc: “Sao lại thế được?“ Cậu ấy cúi đầu hôn lên môi tôi: “Anh đáng yêu như vậy, em thích còn không kịp.” Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng rơi trở lại vị trí cũ. Tôi xoa đầu cậu ấy: “Anh cũng rất thích em. Anh đi tắm trước đây, em mau ăn sáng đi, đừng để đói.” Thẩm Dực ngoan ngoãn gật đầu. Tôi quay người đi vào phòng tắm, nhưng không nhìn thấy sắc mặt Thẩm Dực phía sau lại lần nữa trầm xuống. Cậu ấy chăm chú nhìn bóng lưng tôi, trong mắt không còn chút ý cười nào. 6 Quả thực Cố Trú Thần đã giữ đúng lời hứa, khoảng thời gian này hắn không hề xuất hiện nữa. Hôm nay là sinh nhật của Thẩm Dực, tôi đặc biệt xin nghỉ một ngày để ở nhà cùng cậu ấy. Tâm trạng cậu ấy rất tốt, từ sáng sớm đã bắt đầu chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Tôi cũng ở trong bếp phụ giúp. Nhìn gương mặt nghiêng chăm chú của cậu ấy, trong lòng tôi dâng lên cảm giác ngọt ngào. Thế nhưng mọi tâm trạng tốt đẹp đều biến mất hoàn toàn khi tôi mở cửa và nhìn thấy nụ cười của Cố Trú Thần. Nếu không phải Thẩm Dực đã báo trước với tôi rằng sẽ mời hắn đến nhà dùng bữa, có lẽ tôi đã đóng sầm cửa vào mặt hắn ngay tại chỗ, bảo hắn cút càng xa càng tốt. Tôi lạnh mặt nghiêng người tránh đường. Cố Trú Thần thong thả bước vào. Hắn mặc bộ vest may đo cao cấp màu xám đậm, còn tạo kiểu tóc cẩn thận, cả người trông như một con công đang cố tình khoe sắc. Tôi lại nhớ tới lần đầu tiên gặp hắn. Lúc ấy hắn vừa chuyển tới, hắn chiên ít thịt giòn rồi mang sang cho chúng tôi. Khi đó tôi đang bận họp trực tuyến, là Thẩm Dực ra mở cửa. Hai người đứng ở cửa nói chuyện một lúc. Nhân lúc đi uống nước, tôi lén đi ra nhìn, đập vào mắt tôi là Cố Trú Thần đang để trần nửa thân trên, chỉ mặc một chiếc tạp dề màu hồng, cơ ngực đầy đặn, phần eo săn chắc. Bước chân tôi lập tức khựng lại. Thật quá phô trương. Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về hắn. Tôi không thèm nhìn thẳng hắn, thậm chí ngay cả một câu chào cũng không nói, đóng cửa lại rồi quay vào bếp. Cố Trú Thần ngồi trong phòng khách chưa được bao lâu đã bắt đầu gây chuyện: “Lạc Hoài!“ Tôi không đáp. Hắn lại gọi thêm lần nữa: “Lạc Hoài, nhà cậu vệ sinh ở đâu?“ Tôi cười lạnh, vẫn không thèm để ý. Nhà tôi có lớn đâu, làm sao hắn không tìm thấy được. Ai biết hắn đang tính trò gì nữa. Tôi sẽ không mắc bẫy đâu. Thế nhưng Thẩm Dực đang đứng bên cạnh lại bất ngờ đặt dao xuống, lau tay rồi nói: “Để tôi dẫn anh ấy đi.” Chuông báo động trong đầu tôi lập tức vang lên: “Không được!” Tôi quay đầu nhìn Cố Trú Thần đang tựa vào cửa bếp với nụ cười đắc ý, nghiến răng bổ sung: “Để tôi đi.” Khi đi ngang qua hắn, tôi cố tình đâm mạnh vào cánh tay hắn. Hắn cười híp mắt đi theo, tiện tay khoác luôn lên vai tôi. Đến trước cửa nhà vệ sinh, tôi không chút khách sáo hất tay hắn ra: “Cút vào đi.” Hắn lại cúi đầu xuống, dùng ngón tay nâng cằm tôi lên: “Dữ thật đấy.” Ánh mắt hắn rơi xuống môi tôi, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói trầm xuống: “Lành nhanh thật. Đến mức chẳng còn nhìn ra dấu vết tôi để lại nữa.” Tôi lùi lại một bước tránh khỏi hắn, ghét bỏ nhíu mày: “Cút.” Hắn không hề tức giận, ngược lại còn đưa đầu lưỡi ra, chậm rãi liếm ngón tay vừa chạm vào tôi: “Bao giờ chúng ta mới có thể gặp riêng thêm lần nữa? Đến giờ tôi vẫn không quên được đêm đó.” Tôi tức đến run người, đang định giơ tay tát hắn một cái thật mạnh thì phía sau bỗng vang lên giọng nói của Thẩm Dực: “Hai người đang làm gì vậy?“ Tôi theo phản xạ quay đầu lại. Cậu ấy đang đứng cách đó không xa, không biết đã đứng đó nhìn bao lâu rồi. Sự lạnh lẽo trong mắt gần như ngưng tụ thành thực thể. Trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ. Xong rồi. 7 Tôi bước về phía Thẩm Dực, trên mặt cố gắng giữ vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra: “Tiểu Dực, sao em lại tới đây?“ Cậu ấy không trả lời câu hỏi của tôi mà tiếp tục hỏi: “Thêm lần nữa? Không quên được đêm đó? Tiểu Hoài, anh không định giải thích với em sao?“ Giọng cậu ấy không lớn, thậm chí có thể nói là rất bình tĩnh, nhưng cả người tôi lại như bị bóp nghẹt cổ họng, không thốt nổi một lời. Nhìn thì như đang hỏi tôi, nhưng ánh mắt cậu ấy lại luôn khóa chặt trên người Cố Trú Thần. Tôi đứng giữa hai người, sau lưng đầy mồ hôi lạnh. Chiếc áo sơ mi ướt đẫm dính sát vào da, vừa lạnh vừa nhớp nháp. Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười, miễn cưỡng giữ bình tĩnh: “Không có gì đâu. Cố Trú Thần đang nói về trò chơi thôi. Lần trước bọn em chơi cùng thấy khá vui, nên định hẹn lần sau chơi tiếp.” Thẩm Dực không nói gì, ngược lại Cố Trú Thần lại rất thản nhiên. Hắn tựa vào tường, hai tay đút túi quần, khóe môi mang theo ý cười. Nghe tôi giải thích xong còn nhướng mày một cái, trong lòng tôi âm thầm chửi cả tổ tông mười tám đời nhà hắn.

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

 Demal Roger Demal Roger

3pppppp

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao