Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Sắc mặt cậu ta thoắt cái trắng bệch, sau đó lắp bắp nói. "Anh Tạ, em... em không tin." "Rõ ràng anh thích em đến mức cam tâm tình nguyện nằm dưới, sao có thể... có thể thay lòng đổi dạ nhanh như vậy được." Tôi thỏa mãn uống cạn ngụm cuối cùng, hờ hững thốt ra. "Cậu cũng là đàn ông, hẳn phải biết sự sung sướng quan trọng hơn bất cứ thứ gì chứ." "Chuyện này chẳng liên quan gì đến thích hay không thích, tôi vốn dĩ không quan tâm ai là người nằm trên." Mặc dù đêm hôm đó, quả thực là vì muốn nhường nhịn cậu ta nên mới lùi bước. Nghĩ đến đây, tôi thật lòng đưa ra lời nhận xét. "Nói thật, trải nghiệm lần đầu tiên với cậu chẳng tuyệt cho cam, bây giờ cũng chỉ ở mức bình thường." "Vậy nên thì sao!" Đôi mắt Hoắc Hành đỏ ngầu. "Vậy nên anh dục cầu bất mãn, lại đi dan díu với cái thằng ranh con Giang Dư An kia rồi chứ gì?!" 15 Đến đây. Tôi vô cùng may mắn nhận ra rằng. Bản thân ngoại trừ sự chán ghét tột cùng ra, thì chẳng còn bất kỳ cảm giác nào khác. Đồng thời, tôi cũng bắt đầu hoài nghi chính mình. Rốt cuộc ban đầu tôi đã trúng bùa mê thuốc lú gì mà lại đi đâm đầu vào một gã đàn ông hèn nhát, vô trách nhiệm đến thế. "Anh nói gì đi chứ!" "Tạ Hoài, có phải anh chột dạ nên không biết nói gì nữa rồi không?!" Tôi còn chưa kịp mở miệng, một bóng người đã bất chợt phủ xuống che chắn cho tôi. "Thưa anh, đây là nơi công cộng, xin đừng lớn tiếng ồn ào." "Nếu anh cứ cố tình làm loạn, tôi đành phải mời anh ra ngoài." Là Giang Dư An. Cậu ấy mặc bộ đồng phục của nhân viên pha chế, gương mặt sắc lạnh. Ánh mắt tôi bất giác dời xuống vòng eo săn chắc cùng đôi chân thẳng tắp thon dài của cậu ấy. Tôi thầm cảm thán trong lòng. Bộ vest đen kín mít trước kia đúng là phí phạm của trời mà. "Giang Dư An, sao mày lại ở đây?" "Lại còn ăn mặc cái kiểu này..." Hoắc Hành chợt cười cợt nhả. "Đáng đời đêm đó mày dám chọc gậy bánh xe, bị anh Tạ sa thải rồi chứ gì." "Chỗ nào mát mẻ thì xéo ra đó mà chơi, chuyện của bọn tao không mướn mày quản!" Giang Dư An cười nhạt một tiếng. Sau đó cậu ấy vẫy tay bảo bảo vệ kéo thẳng Hoắc Hành ra ngoài. "Thằng họ Giang kia, mẹ kiếp mày bị điên à!" "Ông chủ đâu? Ông chủ ở đâu? Tôi muốn khiếu nại!" Sau một trận ồn ào ĩ ỏi, mọi thứ rốt cuộc cũng khôi phục lại vẻ yên tĩnh. Tôi đánh giá cậu ấy từ trên xuống dưới, nửa đùa nửa thật. "Khá lắm nha, Giang Dư An." "Giám đốc R&D của công ty con không làm, lại chạy đến đây bán cà phê?" Cậu ấy vẫn thản nhiên như không: "Anh không cần em nữa, thì em ở đâu cũng vậy thôi." Giọng nói lại trầm xuống. "Ít nhất thì ở đây, còn có thể ở gần anh thêm một chút." "..." Ho khan vài tiếng, tôi lảng sang chuyện khác. "Cậu cứ thế đuổi khách ra ngoài, không sợ bị ông chủ mắng sao?" "Em chính là ông chủ." "..." "Quán này mở ra là dành riêng cho anh, cho dù sau này em không còn ở đây nữa, anh vẫn có thể uống được ly cà phê vừa ý." "..." "Nhưng mà em không nỡ rời đi." Cậu ấy như thể đã cam chịu số phận. "Cho dù anh có ghét em, em cũng không nỡ xa anh." "...Tôi không hề ghét cậu." 16 Không còn sự trói buộc của quan hệ cấp trên cấp dưới, Giang Dư An càng quang minh chính đại xâm nhập vào cuộc sống của tôi. Sáng đưa tối đón, xen kẽ vào đó là ba bữa ăn cùng tiệc trà chiều do chính tay cậu ấy xuống bếp. Thỉnh thoảng tôi phải tăng ca, cậu ấy còn đặc biệt chuẩn bị thêm cả bữa ăn khuya. Ví dụ như bây giờ. Nhìn đồ ăn khuya bày la liệt trước mắt, tôi lại thấy đau cả đầu. "Có phải quán cà phê của ông chủ Giang sắp sập tiệm rồi không?" "Sao có thể chứ, nửa cuối năm nay bên em còn định mở rộng lên mười chi nhánh cơ." "Thế sao cậu lại rảnh rỗi mà chạy đến chỗ tôi cả ngày lẫn đêm thế này." "Đối với anh, em lúc nào cũng rảnh." Rùng mình một cái, tôi cạn lời ngước mắt lên nhìn cậu ấy. Giang Dư An sững người mất một giây, sau đó lại đỏ mặt nói. "Em thấy thỉnh thoảng Hoắc Hành cũng dẻo miệng như vậy, em tưởng anh sẽ thích..." "Anh ăn tiếp đi, em không nói nữa." Tôi không động đũa, chỉ chằm chằm nhìn cậu ấy không chớp mắt. Ánh mắt Giang Dư An xỉu xuống, cậu ấy vội đứng phắt dậy. "Không làm phiền anh nữa, em đi đây." "Món súp đó em đã hầm rất lâu, ít nhiều gì anh cũng uống một chút nhé." Dáng vẻ đáng thương mủi lòng đó, quả thực khiến người ta không khỏi xót xa. Chỉ là... Tôi đặt đũa xuống, khoanh tay nhìn cậu ấy. "Giang Dư An, diễn hơi quá rồi đấy." "...Em không hiểu anh đang nói gì." "Từ lúc Hoắc Hành để lộ sơ hở, đến chuyện đêm đó Tô Thiển Thiển không ngừng gọi điện thoại, rồi lại đến cuộc gặp gỡ tình cờ ở quán cà phê." Từng chữ từng câu, tôi rành rọt vạch trần. "Từng chuyện từng chuyện một, chẳng phải đều do một tay cậu tính toán sắp xếp cả sao."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao