Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Cho đến tận lúc này, tôi mới muộn màng nhận ra, vì đoạn tình cảm này mà bản thân đã phải cam chịu biết bao nhiêu sự đối xử bất công. Tôi im lặng không đáp, đầu dây bên kia bỗng nhiên vang lên tiếng sứ vỡ loảng xoảng cùng tiếng gầm thét đầy giận dữ của Lộ Kỳ Bạch. "Mẹ kiếp, ai cho phép cậu gọi điện thoại cho em ấy?!" "Tôi lạy hai người luôn đấy, đúng là hai vị tổ tông." Cuộc gọi nhanh chóng bị ngắt ngang. Tôi tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi quần rồi thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. Phòng thí nghiệm mấy ngày nay vô cùng bận rộn vì cần phải đẩy nhanh tiến độ. Quý Văn Thanh lại càng bận đến tối tăm mặt mũi, bởi vì cậu ấy sắp tốt nghiệp rồi, cực kỳ cần số liệu thí nghiệm. "Đồng Đồng không đến ạ?" Cậu ấy hỏi. Tôi cởi chiếc áo blouse trắng ra, bật máy tính lên: "Ừm, em ấy bảo trong người không được khỏe nên xin nghỉ phép vài ngày." "Vừa hay tôi có xem qua luận văn tốt nghiệp của em ấy, thấy có vài chỗ chưa ổn nên tiện tay sửa giúp luôn." Hôm Đồng Đồng đi làm trở lại, cậu nhóc mặc một chiếc áo len chui đầu màu trắng. Tôi khẽ liếc mắt nhìn qua, liền nhìn thấy trên gáy cậu nhóc có một vết cắn rách da rõ mồn một. Hiếm khi có hứng thú hóng hớt, tôi trêu: "Nhóc con, yêu rồi à?" Cậu nhóc ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt, lắp bắp gật gật đầu rồi lại chối: "Dạ không có đâu thầy." Tôi mỉm cười nói: "Có sao đâu, ở tuổi này yêu đương là chuyện bình thường mà, tôi có phải giám thị đi bắt yêu sớm đâu." "Nhưng trước mắt vẫn phải lấy việc học làm trọng nhé, đi thay quần áo rồi vào phòng thí nghiệm với tôi nào." "Dạ." Quý Văn Thanh mấy ngày nay lúc nào cũng cắm mặt trong phòng thí nghiệm, thấy chúng tôi đi vào liền ngẩng đầu lên, vừa mới nở nụ cười thì sắc mặt đã lập tức thay đổi ngay khi Đồng Đồng tiến lại gần. Ánh mắt của hai đứa chạm nhau rồi lập tức dời đi chỗ khác, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng ngượng ngập. "Được rồi, đừng ngẩn người ra nữa, tranh thủ thời gian đi." Cứ thế bận rộn mãi cho tới sập tối, tôi mới liếc mắt nhìn thời gian: "Xong rồi, nghỉ ngơi chút đi, đừng để mệt quá, tôi mời hai đứa ăn tối nhé?" Đồng Đồng có chút ngập ngừng liếc nhìn tôi một cái: "Thầy ơi, em... em muốn về phòng nghỉ ngơi trước ạ." Tôi thấu hiểu mỉm cười: "Được rồi, vậy em về trước đi." Sau đó, trên đường cùng Quý Văn Thanh ăn cơm tối xong rồi đi bộ về ký túc xá trường. Cậu ấy cứ liên tục nhìn tôi bằng ánh mắt muốn nói lại thôi. Tôi bị cậu ấy nhìn đến mức cảm thấy không tự nhiên chút nào, cuối cùng đành phải lên tiếng trước. "Có chuyện gì thì em cứ nói đi." Cậu ấy ngoảnh mặt đi chỗ khác, im lặng bước đi vài bước rồi mới quay sang nhìn tôi, trong mắt đong đầy sự xót xa. "Thầy ơi, trên người Đồng Đồng... có mùi hương của tổng giám đốc Lộ." Tôi bỗng chốc sững sờ, đến cả tiếng gió thổi bên tai cũng không còn nghe rõ nữa. "Cái gì cơ?" "Em chắc chắn không ngửi sai đâu." Tôi gần như có chút hoảng loạn né tránh ánh mắt của cậu ấy: "Có lẽ là hai người họ vô tình va phải nhau thôi, hoặc là..." "Không phải đâu ạ, là đánh dấu." "Đánh dấu tạm thời." Lồng ngực tôi tựa như vừa hứng chịu một cú đấm ngàn cân, sau một thoáng ngơ ngác rỗng tuếch, cơn đau đớn tột cùng mới muộn màng cuộn trào lên dữ dội. Thân hình tôi không tự chủ được mà lảo đảo vài cái, Quý Văn Thanh vội vàng đưa tay ra đỡ lấy tôi. "Thầy ơi, em xin lỗi." "Không sao, không sao cả." Phía xa, một chiếc Maybach đang phóng đi, ánh đèn xe lướt qua rọi thẳng vào mắt tôi. Nhưng nó lại chẳng thể nào xua tan đi làn sương mù dày đặc đang giăng kín nơi khóe mắt. Tôi đưa tay lên lau mặt, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Tôi còn có chút việc bận, đi trước đây." 8. Cuối cùng tôi cũng quay trở về căn nhà chung của tôi và Lộ Kỳ Bạch. Anh ta vẫn đang mặc bộ đồ ngủ đôi của chúng tôi, thong thả đứng uống nước trong phòng khách. Nhìn thấy tôi bước vào, anh ta tiện tay đặt chiếc cốc xuống: "Ồ, cuối cùng cũng chịu vác mặt về rồi đấy à?" Tôi đứng ở ngay huyền quan cửa ra vào, chăm chăm nhìn anh: "Anh đã đánh dấu Đồng Đồng?" "Nó tên là Đồng Đồng à?" Tôi cảm thấy lồng ngực khó thở vô cùng: "Tại sao lại là em ấy? Thằng bé là học sinh của tôi, là lứa học trò đầu tiên mà tự tay tôi dẫn dắt, tại sao anh lại có thể làm thế..." "Bởi vì nó là người thuận tiện nhất, dễ dàng nhất để cho em nhìn thấy." Anh ta tiến sát lại gần, dùng đầu ngón tay đầy vẻ khinh khỉnh gạt đi giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt tôi. Trông biểu cảm của anh ta có vẻ vô cùng đắc ý và vui sướng. "Giờ thì biết đau rồi sao? Lúc em cùng gã nhân tình kia đi dạo trên con đường rợp bóng cây kia không phải đang vui vẻ lắm sao?" "Tại sao lại..." Anh ta cúi đầu nhìn xoáy vào tôi: "Bởi vì suốt hơn một tháng qua, em đã khiến cho tôi sống không dễ chịu một chút nào." "Trước đây chẳng phải em yêu tôi lắm cơ mà?" "Chẳng phải em sẽ lập tức chạy đến dỗ dành tôi ngay sao?" "Bây giờ chỉ vì một câu nói không đau không ngứa mà em lại dám nổi cáu với tôi, rồi quẳng tôi sang một bên không màng ngó ngàng tới."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao