Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 112: Bây giờ tôi đánh người có kinh nghiệm rồi
"Những năm qua ông ngấm ngầm gây ra cho tôi bao nhiêu chuyện, tôi đều lười tính toán với ông, không ngờ ông lại được đằng chân lân đằng đầu, ngay cả chuyện bẩn thỉu như thế này cũng làm ra được. Đó là mạng người đấy, sao có thể dung thứ cho ông đùa giỡn như vậy."
Phùng Thanh Nhạc vừa đánh vừa hét lên, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Chưa ai từng thấy khía cạnh tức giận như thế này của Phùng Thanh Nhạc bao giờ.
Hơi thở của Tôn Vĩnh Minh dồn dập, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn, cơn đau khiến ngũ quan của lão vặn vẹo vào nhau, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể co quắp lại, phát ra từng tiếng rên rỉ đau đớn.
Không phải Tôn Vĩnh Minh chưa từng nghĩ đến việc né tránh, nhưng ba mươi mấy năm tập thể hình của Phùng Thanh Nhạc cũng không phải là tập cho vui, chỉ một tay đã đè chặt khiến lão không thể cử động nổi.
Tôn Vĩnh Minh hét lớn: "Mọi người chết hết rồi à? Còn không mau qua đây cản lại, cứ trơ mắt nhìn tôi bị ăn đòn thế à."
Đạo diễn Phạm rút ra một điếu thuốc rồi hút, trong mắt tràn đầy vẻ tàn nhẫn, nói: "Mẹ kiếp, tao cũng muốn tẩn mày đây."
Mấy trò chơi khăm trước đó thì thôi đi, dù sao chương trình có mâu thuẫn có nhiệt độ cũng tốt, cộng thêm thân phận địa vị của Tôn Vĩnh Minh đặt ở đó, đạo diễn Phạm quả thực không thể từ chối yêu cầu tham gia chương trình của lão.
Kết quả là hết đứa này đến đứa khác đều coi người ta như lợn vậy.
"Không phải tôi làm."
Tôn Vĩnh Minh hét lên không chịu thừa nhận, lão giận dữ nói: "Phùng Thanh Nhạc đánh tôi mà các người không cản lại, tất cả đều là đồng phạm. Hơn nữa tôi bị thương trong chương trình của các người, các người tưởng có thể phủi sạch trách nhiệm sao?"
An Thần nghe thấy tiếng họ đánh nhau, nhưng trước mắt mờ mịt một mảnh, chẳng nhìn rõ được gì.
Nhưng cậu lại dựa vào thính lực để nghe thấy.
Cú đấm này chắc là đánh vào mặt, nghe thấy cả tiếng răng lung lay rồi.
Cú đấm này chắc là đánh vào bụng, vì cậu nghe thấy tiếng mỡ bụng của Tôn Vĩnh Minh nảy lên.
Phương Khả Noãn và những người khác nhìn Phùng Thanh Nhạc đang đùng đùng nổi giận, chưa từng nghĩ tới thầy Phùng vốn luôn vững vàng, khi nổi giận lại đáng sợ đến thế.
Đoạn Tinh Dục khoanh tay tự sờ vào cánh tay mình, nhớ lại lúc trước bản thân không biết lượng sức đi thách thức thầy Phùng, xem ra lúc đó thầy đã rất nương tay rồi.
Tô Họa Thần nhìn vệt máu chảy ra từ khóe miệng Tôn Vĩnh Minh, nơi đáy mắt thoáng qua một tia điên cuồng.
Tốc độ rất nhanh, nhanh đến mức chỉ có một mình Hà Nghiên Thư bắt trọn được khoảnh khắc này, anh ta đưa tay giữ chặt cánh tay Tô Họa Thần, ánh mắt mang theo vài phần lo lắng, khẽ lắc đầu với cậu.
Phó đạo diễn nhìn đạo diễn Phạm, thấp giọng khuyên nhủ: "Hay là đi cản lại chút đi, thực sự xảy ra chuyện thì chúng ta cũng phiền phức."
Đạo diễn Phạm có chút không tình nguyện, loại cặn bã này đánh chết gã đi cho xong.
Nhưng ông cũng biết không thể để mặc cho đánh tiếp được nữa, bèn ra hiệu cho các nhân viên khác vào can ngăn.
Kết quả là những người khác đều lắc đầu, thầy Phùng bây giờ hung dữ như vậy, bọn họ không dám ho he gì, sợ bị vạ lây.
An Thần giơ tay lên nói: "Để tôi."
An Thần cố sức nheo mắt lại nhưng vẫn không nhìn rõ, đành dứt khoát nghe tiếng động để phân biệt vị trí, xoay xe lăn đi về hướng đó.
Thế rồi mọi người liền nhìn thấy An Thần lao thẳng tắp về phía bàn trà.
Đoạn Tinh Dục và Thư Lệ là hai người phản ứng nhanh nhất, vội lao đến cản lại.
Đoạn Tinh Dục thực hiện một cú trượt người, đỡ lấy An Thần đang theo đà quán tính nhào về phía trước.
Thư Lệ thì vội vàng giữ chặt xe lăn, không để chiếc xe tiếp tục trượt tới trước nữa.
Phó nhị thiếu bảo cô đến để chăm sóc An Thần, tuyệt đối không thể để cậu bị ngã được.
An Thần phẩy phẩy tay với mọi người, nói: "Không sao, tôi chỉ là nhìn không rõ thôi."
Mọi người: "..." Nhìn không rõ mà cậu còn lao nhanh như thế làm gì.
Sau khi ngồi ngay ngắn lại, cậu tiếp tục đẩy xe lăn đi về phía trước, thuận tay còn cuỗm luôn cái gạt tàn thuốc trên bàn trà giấu vào lòng.
Các nhân viên đều biết chuyện An Thần bị cận thị, thấy cậu cứ nheo nheo mắt là biết ngay lúc này cậu đang không đeo kính, tất cả liền vô thức nhường ra một lối đi, tránh để cậu lại đâm sầm vào đâu đó.
Phùng Thanh Nhạc cũng dừng lại động tác trên tay.
An Thần đẩy xe đến trước mặt Tôn Vĩnh Minh, cậu chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng mờ mờ, bèn đưa tay sờ lên đầu Tôn Vĩnh Minh một cái.
Tôn Vĩnh Minh bị Phùng Thanh Nhạc đánh đến mức chẳng còn chút sức lực nào, thấy An Thần sờ đầu mình thì chán ghét nói: "Cút đi."
An Thần gật đầu, sau khi xác định không nhận nhầm người, cậu lại ướm thử vị trí đầu của Tôn Vĩnh Minh, rồi giơ cái gạt tàn thuốc trong tay lên, đập thẳng vào đầu lão.
"Mẹ kiếp!" Đạo diễn Phạm chạy nước rút trăm mét lao tới, đến nỗi điếu thuốc trên tay cũng không kịp vứt đi.
Vốn dĩ mọi người còn tưởng An Thần đến để can ngăn, kết quả nhìn thấy hành động này của cậu, tất cả nhân viên công tác đều sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, điên cuồng lao vào.
Phùng Thanh Nhạc đứng gần nhất, vội chộp lấy tay cậu, giật phắt cái gạt tàn thuốc trong tay cậu xuống, vẫn còn chưa hoàn hồn hỏi: "An Thần, cậu làm cái gì thế?"
An Thần nói: "Tôi sợ thầy đánh mệt rồi, nên muốn giúp thầy một tay."
Phùng Thanh Nhạc nói: "Cái này không dùng để đập được."
An Thần dùng giọng điệu mềm mỏng nói: "Thầy yên tâm, bây giờ tôi có chút kinh nghiệm đánh người rồi, không làm hỏng chuyện đâu."
Phùng Thanh Nhạc vốn đang đùng đùng nổi giận, nay bị thao tác này của An Thần làm cho bay sạch cả tính nóng nảy.
Đoạn Tinh Dục thấy thế liền vội vàng chạy lại kéo xe lăn của An Thần về, vừa đẩy vừa nói: "Bố trẻ của con ơi, cậu đừng làm loạn nữa, vừa rồi cậu thật sự dọa chết tôi rồi đấy."
An Thần thở dài một tiếng, tại sao mọi người lại không tin chứ.
Bây giờ mình đánh người thực sự đã có thể kiểm soát tốt lực tay rồi, không còn giống như lúc trước đánh Trần Đan Uẩn nữa đâu.
Tôn Vĩnh Minh nhìn bản thân toàn thân chật vật, cả đời làm việc tận tụy, duy trì danh tiếng tốt đẹp của mình, hôm nay vậy mà lại bị người ta đánh trước mặt bao nhiêu người thế này, thể diện còn biết giấu vào đâu.
Lão cắn răng ken két, cuối cùng giận dữ hét lên: "Phùng Thanh Nhạc, tôi sẽ kiện ông, ông cứ đợi hầu tòa đi."
Phùng Thanh Nhạc nói: "Cứ đi kiện đi, tôi cũng muốn xem xem hai chúng ta ai mới là người xui xẻo hơn."
Tôn Vĩnh Minh quệt vệt máu tươi bên khóe miệng, răng đau đến mức khiến lão nói chuyện có chút khó khăn, nhưng vẫn căm hận nói: "Ông không có chứng cứ mà dám đánh tôi trước mặt bao nhiêu người, tất cả mọi người trong ê-kíp chương trình đều là nhân chứng, lần này tôi phải khiến ông thân bại danh liệt."
Phùng Thanh Nhạc chỉnh lại quần áo xộc xệch của mình, ngồi phịch xuống sô pha, nói: "Tùy."
An Thần sụt sịt mũi, ngắt lời bầu không khí quái dị này: " Nước đậu đũa sống à? Có chứng cứ đấy."
Đoạn Tinh Dục ghé đầu qua, nhỏ giọng hỏi: "An Thần, chứng cứ gì thế? Cậu nhìn thấy lão ta bỏ thuốc à?"
An Thần lắc đầu nói: "Không nhìn thấy, nhưng tôi ngửi thấy."
Thư Lệ nghe vậy liền kéo kéo ống tay áo của cậu, nói: "An Thần, đừng nói bậy."
Cả hai người họ đều là những tiền bối lăn lộn lâu năm trong giới giải trí, cuộc tranh đấu giữa họ, nghệ sĩ nhỏ tốt nhất nên biết điều giữ mình, không nên can dự vào.
Cậu đứng ra vừa chẳng có lợi lộc gì, vừa sẽ đắc tội với Tôn Vĩnh Minh.
Thư Lệ đâu có biết, trong hai ngày ghi hình vừa qua, An Thần đã sớm đắc tội sạch sành sanh với Tôn Vĩnh Minh từ trong ra ngoài rồi.
Huống chi cậu lại bảo là ngửi thấy? Ngửi thấy ở đâu chứ, thứ này làm sao mà ngửi được?
Cậu cũng chẳng phải mũi chó, tất cả mọi người đều không ngửi thấy, tự dưng chỉ mỗi mình cậu ngửi được.
Đoạn Tinh Dục hỏi: "Ở đâu cơ?"
Đạo diễn Phạm cũng nói: "An Thần, cậu nói thử xem."
An Thần cố sức nheo mắt lại, phát hiện vẫn không nhìn rõ, cuối cùng đành chỉ tay theo hướng nguồn mùi hương, nói: "Trên người lão ta."
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tôn Vĩnh Minh đang nằm bò dưới đất, lão ta lại dám giữ lại chứng cứ phạm tội trên người sao?
Lúc nãy Phùng Thanh Nhạc đánh lão tơi tả như thế, cũng có thấy trên người lão rơi ra thứ gì đâu.
Vốn dĩ mọi người cứ tưởng An Thần nói bậy, kết quả lại nhìn thấy vẻ chột dạ thoáng qua của Tôn Vĩnh Minh.
Xem ra trên người lão ta thực sự có vấn đề.