Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!
Trang chủ / Kẻ Hai Mặt / Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

3 Ngay ngày hôm sau, hắn lái chiếc siêu xe Ferrari đã qua độ lại, chở nguyên một cốp đầy ắp hoa hồng đậu trước cửa nhà tôi, dõng dạc tuyên bố muốn theo đuổi tôi. Hắn hoàn toàn không phải là gu của tôi. Tôi vốn dĩ chỉ thích những người đàn ông trưởng thành, chín chắn và biết kiểm soát cảm xúc. Còn tính cách của hắn thì quá đỗi thất thường, sáng nắng chiều mưa, tôi chẳng thiết tha gì việc rước họa vào thân. Tôi thẳng thừng cự tuyệt: "Cậu không phải mẫu người tôi thích, và tôi cũng chẳng mặn mà gì với hoa hồng." Hắn tựa người vào mui xe, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười: "Tương lai còn dài, đối với anh, em có thừa sự kiên nhẫn." Hắn đột ngột rướn người sát lại gần tôi, nở một nụ cười rạng rỡ, bừng sáng. Hắn sở hữu một vẻ ngoài xuất chúng, dưới đuôi mắt còn điểm xuyết một nốt ruồi lệ mỏng manh. Mỗi khi cất đi ánh nhìn tàn độc để mỉm cười, hắn lại toát ra một vẻ quyến rũ chết người, nửa thanh thuần nửa lại đầy nhục dục. Tôi bất giác hụt mất một nhịp tim, vô thức lùi lại một bước. Hắn chăm chú nhìn tôi, dịu dàng hỏi: "Vậy anh thích gì? Lần tới em sẽ tặng." "Vô công bất thụ lộc." Kể từ ngày hôm đó, Bùi Tẫn Trì quả thực vô cùng kiên nhẫn, đúng như những gì hắn đã hứa. Một kẻ vốn xưa nay chỉ quen thói ăn chơi trác táng như hắn, vì tôi mà chịu quay về làm việc cho tập đoàn họ Bùi, chủ động giành lấy dự án để được hợp tác với nhà họ Thẩm. Tôi cứ ngỡ cái thứ công tử bột như hắn cũng chỉ đang tò mò muốn nếm thử trái lạ, cứ lạnh nhạt phớt lờ rồi sớm muộn gì hắn cũng chán nản mà bỏ cuộc. Trong suốt quá trình thực hiện dự án, đã không ít lần hắn thể hiện thái độ làm việc vô cùng nghiêm túc, bám sát công trường. Có lần đi khảo sát thực tế, chúng tôi bị mắc kẹt giữa đường do trời đổ mưa tầm tã, thậm chí còn không may chạm trán với lũ quét sạt lở đất. Khoảnh khắc ấy, cả hai chúng tôi đang ngồi chung trên một chiếc xe. Lúc đất đá ầm ầm đổ sập xuống, hắn không màng an nguy mà lao thẳng tới ôm chầm lấy tôi. Phước đức thay, tốc độ xe chạy đủ nhanh nên chúng tôi đã thoát nạn trong gang tấc. Vòng eo tôi bị hai bàn tay hắn siết chặt đến mức nhói đau. Hắn tựa cằm lên vai tôi, khẽ thì thầm bên tai: "Anh, bây giờ anh đã tin em thực lòng chưa? Hãy cho em một cơ hội đi mà." Giọng điệu của hắn khi ấy lộ rõ vẻ mỏng manh, yếu đuối hiếm thấy. Nói không cảm động thì chắc chắn là nói dối. Ham sống sợ chết vốn là bản năng nguyên thủy của con người. Đứng trước lằn ranh sinh tử mỏng manh, hắn đã gạt bỏ được bản năng sinh tồn để lao mình ra che chở cho tôi. Tôi lại bồi hồi nhớ đến cái đêm Giáng sinh ấy, hắn nâng niu trên tay cây thông Noel xếp bằng Lego xuất hiện trước mặt tôi, hớn hở khoe rằng tự tay hắn đã lắp ghép nó để tặng cho tôi. Rồi đến những ngày Tết Nguyên Đán tuyết rơi trắng xóa, hắn chỉ mặc độc một chiếc áo len mỏng manh, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh lẽo chạy đến tìm tôi, mếu máo kêu rằng mới cãi nhau với người nhà, cầu xin tôi cho hắn tá túc một đêm. Nửa đêm hôm đó, hắn sốt cao mê man, miệng cứ lẩm bẩm không ngừng: "Anh ơi, cho em một cơ hội đi anh." Một gã du côn khét tiếng thường ngày, vậy mà trong suốt hai năm đằng đẵng theo đuổi tôi, chỉ cần ở bên cạnh tôi, hắn lại ngoan ngoãn, vâng lời như một chú cún to xác. Lửa dầm thấm lâu, bảo sao người ta không khỏi xiêu lòng cho được. Khóe mắt tôi không tự chủ được mà hoe đỏ, tôi xoay người lại, dang tay ôm chầm lấy hắn. "Vậy chúng ta thử xem sao." 4 Bùi Tẫn Trì quả nhiên là một thằng điên danh bất hư truyền. Màn kịch đội lốt cừu non mà hắn diễn trước mặt tôi quá đỗi hoàn hảo, khiến tôi mê muội mà quên đi mất bản chất thật sự của hắn vốn dĩ là một con chó điên cắn càn. Chỉ vì muốn xả giận thay cho Bùi Văn Dịch, hắn không từ thủ đoạn diễn trọn vai một kẻ si tình ròng rã suốt hai năm trời, xoay tôi mòng mòng như một con rối ngu ngốc. Trái tim tôi thắt lại, nhói đau từng cơn dữ dội. Trạng thái kiệt sức sau ba ngày làm việc liên tục cộng hưởng với cơn choáng váng ập đến khiến tôi loạng choạng suýt ngã. Trên tay tôi vẫn đang khư khư giữ chặt bộ đồ đua có chữ ký của thần tượng mà hắn hâm mộ nhất, món quà tôi đã phải cất công nhờ người lùng sục mua từ tận bên nước ngoài mang về. Nếu để hắn biết được, chắc trong thâm tâm hắn sẽ nhạo báng tôi thậm tệ đến mức nào. Hắn sẽ cười nhạo tôi là một kẻ đạo đức giả, ngoài miệng thì khăng khăng nói không thích kiểu người như hắn, nhưng cuối cùng lại si mê hắn đến sống chết không màng. Tôi nuốt ngược vị tanh nồng đang trào lên tận cổ họng, khàn giọng bật ra một tràng cười chua chát. Âm thanh nghe chói tai và bi thương nhường nào, tựa như tiếng đàn vĩ cầm đang bị đứt gãy từng sợi vĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao