Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 45

Không cần phải hỏi. Từ khi Tưởng Thính Nam có quyền thế, nhất cử nhất động của Nguyễn Ngôn đã sớm bị anh điều tra rõ ràng. Nếu không thì làm sao có chuyện trùng hợp đến mức cậu vào đúng công ty của anh, tất nhiên là có bàn tay anh sắp xếp cả. Nguyễn Ngôn không hề biết, rất nhiều lần cậu đi chơi, phía sau luôn có một chiếc xe hơi màu đen lẳng lặng bám theo. Qua cửa kính xe, Tưởng Thính Nam gần như tham lam nhìn ngắm gương mặt cậu. Chỉ cần thấy cậu nói chuyện với người khác quá hai câu, anh đã bồn chồn đến mất ngủ. Anh cúi đầu, áp chóp mũi mình vào mũi cậu: "Không cần hỏi, anh biết em không có ai cả." Nếu không, chính anh đã phát điên từ lâu rồi. Ngày mai là buổi thi cuối cùng, Nguyễn Ngôn dù người ngợm khó chịu vẫn phải nằm bò trên giường đọc sách. Tưởng Thính Nam gọt trái cây mang đến cho cậu. Thấy bộ dạng ủ rũ của bà xã, anh có chút đau lòng: "Được rồi mà bảo bối, trượt một hai môn cũng có sao đâu." Nguyễn Ngôn bật dậy ngay lập tức: "Anh nói bậy, anh mới là người trượt môn ấy!" Tưởng Thính Nam xoa đầu cậu: "Nghỉ đông em có về nhà không?" Nguyễn Ngôn ngẩn ra: "Chắc là... không về đâu nhỉ." Nhưng nghỉ đông khác nghỉ hè, ở giữa còn có Tết Nguyên Đán nữa, cậu không thể không về ăn Tết được. Tưởng Thính Nam không nói gì thêm. Ngày hôm sau đi thi, miệng Nguyễn Ngôn vẫn còn lầm rầm ôn lại kiến thức. Hàn Thu chạy đến hóng hớt với cậu: "Cậu nghe gì chưa? Đạo viên (cố vấn học tập) của chúng mình từ chức rồi đấy." Nguyễn Ngôn kinh ngạc: "Cái gì cơ?" "Dù sao cũng sắp nghỉ rồi, học kỳ sau sẽ có người mới chuyển đến." Hàn Thu thấp giọng nói: "Nghe bảo đạo viên cũ của mình vào đây bằng cửa sau, không biết đã đắc tội với ai mà công việc đang yên lành bỗng chốc bay màu luôn." Nguyễn Ngôn nghe thấy câu nói cuối cùng thì nheo mắt lại. Chẳng lẽ là… Tiếng chuông vào lớp vang lên, kỳ thi sắp bắt đầu, Hàn Thu vội vàng chạy về chỗ. Nguyễn Ngôn vẫn còn mỏi nhừ thắt lưng, cậu cố chịu đựng làm xong bài thi rồi nộp bài đi ra. Tưởng Thính Nam đã đứng đợi sẵn ở cửa, thấy Nguyễn Ngôn ra ngoài liền nhanh chóng bế bổng cậu lên, bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa eo cho cậu: "Còn khó chịu không?" Nguyễn Ngôn lắc đầu. "Thi cử vất vả rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi." Nguyễn Ngôn tựa cằm lên vai Tưởng Thính Nam, bỗng nhiên mở miệng: "Tưởng Thính Nam, em có chuyện muốn hỏi anh, chúng ta..." Cậu khựng lại một chút, không nói ra lời. Hỏi thì làm được gì chứ? Cho dù là do Tưởng Thính Nam làm, thì chẳng phải cũng là để trút giận cho cậu sao! Nguyễn Ngôn cũng chẳng tốt tính đến thế, cậu vốn là kẻ thù dai, ai bắt nạt mình cậu đều ghi sổ cả. Nghĩ đến đây, cậu lại thấy thoải mái, ôm chặt lấy Tưởng Thính Nam: "Em muốn hỏi anh là, lần tới khi nào chúng ta mới 'làm' tiếp đây." Tưởng Thính Nam cười gằn: "Được thôi, về nhà, ngay bây giờ." "Đồ lưu manh!!" Không lâu sau kỳ thi, Lưu Trân bắt đầu thúc giục Nguyễn Ngôn trở về. Bình thường bà vốn nuôi thả con trai, lần này giục giã như vậy chắc chắn là vì chuyện của Tưởng Thính Nam. Nguyễn Ngôn gọi điện cho mẹ, thẳng thừng tuyên bố: "Con mà về thì Tưởng Thính Nam biết làm sao? Anh ấy chẳng có người thân, không thể để anh ấy ăn Tết một mình được." Lưu Trân tức đến đau đầu. Đúng là con trai lớn gả đi như bát nước hắt ra ngoài mà. Bà bực bội nói: "Con có ý gì? Tết này định không về à?" "Có về chứ, nhưng con muốn dắt theo cả Tưởng Thính Nam cùng về nữa." Lưu Trân im lặng một lát rồi "cộp" một cái, cúp máy thẳng thừng. ... Hai người đều đã nghỉ lễ, Tưởng Thính Nam bận rộn ở công ty mỗi ngày, để lại một mình Nguyễn Ngôn rảnh rỗi đến mốc meo. Ngày nào cậu cũng đúng giờ gọi điện làm phiền mẹ, đồng thời còn nhờ Nguyễn Hàm ở nhà nói giúp vào. Dưới sự tấn công từ cả trong lẫn ngoài, cuối cùng Lưu Trân cũng mủi lòng, đồng ý cho cả hai cùng về. Buổi tối Tưởng Thính Nam về nhà, Nguyễn Ngôn reo hò chạy tới báo tin vui. Tưởng Thính Nam bế thốc cậu lên, hôn mạnh một cái: "Bảo bối của anh lúc nào cũng mang đến cho anh bất ngờ." Vừa nói, anh vừa lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa xe đưa tới trước mặt Nguyễn Ngôn: "Quà năm mới." Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt. Hai người vừa mới nhận bằng lái được hai ngày, cậu không ngờ hành động của Tưởng Thính Nam lại nhanh đến vậy. "Mua xe cho em sao?" Tưởng Thính Nam mỉm cười: "Anh chọn kiểu dáng, nhưng anh nghĩ em sẽ thích." Nguyễn Ngôn không thể đợi thêm được một phút nào, lôi kéo Tưởng Thính Nam đi xem xe ngay lập tức. Đó là một chiếc BMW màu xám bạc, kiểu dáng nhỏ gọn. Chẳng có chàng trai nào lại không mê xe cả, Nguyễn Ngôn đi quanh xe hai vòng, mãn nguyện đề nghị hai ngày nữa sẽ đích thân lái xe về nhà. Tưởng Thính Nam đương nhiên đồng ý. Gần đây anh bận rộn như vậy cũng là để cho công ty nghỉ sớm, có thể đưa Nguyễn Ngôn về nhà sớm hơn. Còn về việc mẹ vợ có cho anh vào cửa hay không, Tưởng Thính Nam căn bản không thèm lo. Nếu không cho, anh sẽ đặt khách sạn ngay bên cạnh để ở, tóm lại là không thể rời xa Nguyễn Ngôn quá nửa bước. Anh mắc chứng "lo âu khi xa vợ" giai đoạn cuối rồi. Ngày khởi hành về nhà, trời vừa vặn đổ đợt tuyết đầu mùa. Tưởng Thính Nam mua rất nhiều quà cáp, từ đồ bổ, quần áo cho Lưu Trân đến cả đồ điện tử cho Nguyễn Hàm. Đồ đạc chất đầy ghế sau xe. Anh vừa thu dọn xong, quay đầu lại đã thấy Nguyễn Ngôn tung tăng chạy ra, Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Mặc ít thế này ai cho em ra ngoài!" Anh cởi áo khoác ngoài choàng lên người Nguyễn Ngôn, sờ vào bàn tay hơi lạnh của cậu: "Mau vào phòng đi."

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Ngô HàNgô Hà

đọc hết chương 62 rùi, hóng típppp

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Trọng Sinh Chương 2 Chương 3: Mười Năm Trước Chương 4 Chương 5: Tìm Ông Xã Chương 6 Chương 7: "Là Anh Chiều Hư" Chương 8 Chương 9: Không được đi làm Chương 10: Anh Hung Dữ Lắm Sao? Chương 11 Chương 12: Đi Làm Chương 13: Cướp Sắc Chương 14: Dậy Muộn Chương 15: Mua Sắm Chương 16: Vẽ Bánh Nướng Lớn Chương 17 Chương 18: Bị Phát Hiện Chương 19: Chồng Nuôi Từ bé Chương 20: Chỉ là Chuyện Thuận Miệng Chương 21: Nấu Cháo ĐIện Thoại Chương 22 Chương 23: Trộm Tiền Chương 24: Cần Công Giúp Học Tập Chương 25 Chương 26: Thuê Nhà Chương 27: Tân Gia Chương 28 Chương 29: Học Ngoại Trú Chương 30 Chương 31: Cùng Nhau Thu Thập Chương 32 Chương 33: Đồng Sàng Dị Mộng Chương 34: Kiêm Chức Chương 35: Bị Tóm Tại Trận Chương 36 Chương 37 Chương 38: Bị Lật Tẩy Chương 39 Chương 40: Ra mắt mẹ vợ (bất đắc dĩ) Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44: Tổ ấm mới và những bí mật cũ

Chương 45

Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94: Ngoại truyện kiếp trước - Sớm ngày nắm lấy bàn tay nhỏ bé của vợ Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98: Đem vợ chọc khóc Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102: Tưởng Thính Nam vẫn luôn khiêu khích Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107: Tôi cùng cậu ấy cầu hôn Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111: Cậu ấy và Tưởng Thính Nam nói chuyện sao? Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115: Một người đàn ông rất muốn kết hôn Chương 116 Chương 117 Chương 118: Vậy ngươi cho ta mang nhẫn đi (Kết thúc) Chương 119 Chương 120: Ngoại truyện sau khi kết hôn Chương 121 Chương 122 Chương 123: Tuyển tập ngoại truyện IF Chương 124 Chương 125 Chương 126: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ① Chương 127 Chương 128 Chương 129: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ② Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ③ Chương 134
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao