Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11

Trong lúc hai người nói chuyện, Tưởng Thính Nam đã đi kiểm tra căn phòng một lượt như lãnh đạo đi thị sát. Điều hòa chắc chắn là không có, chỉ có hai chiếc quạt điện, đối diện có cửa sổ. Anh thử ngồi vào ghế trước bàn làm việc, góc độ không tốt lắm, ngồi lâu sẽ mỏi eo. Máy tính là loại đời cũ, có lẽ sẽ gây mỏi mắt. Lâm Đông đang nói nửa chừng bỗng khựng lại, ngơ ngác nhìn Tưởng Thính Nam đang đi tuần tra như sếp tổng. "..." Mặt Nguyễn Ngôn nóng bừng lên vì xấu hổ, cậu cười gượng: "Ngại quá." Cậu xấu hổ đến mức cúi gầm mặt, nắm chặt tay Tưởng Thính Nam kéo tuột anh ra ngoài. "Anh làm cái gì đấy hả!" Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Bảo bối, không đi làm không được sao? Vất vả lắm." "Vất vả gì chứ, chẳng phải chỉ là ngồi thôi sao? Anh mới là người vất vả ấy, đống gạch này anh còn định bốc vác đến bao giờ nữa hả?" Tưởng Thính Nam ký hợp đồng một tháng, nói thế nào cũng phải làm đến cuối tháng. Bản thân anh bốc gạch thì không thấy sao, nhưng chỉ cần Nguyễn Ngôn phải làm việc một chút thôi là anh đã thấy xót xa rồi. Nguyễn Ngôn lườm anh: "Việc tốt thế này mà anh còn kén cá chọn canh. Đông Tử là nể mặt em mới nhờ cậu cậu ấy tìm việc cho em đấy." Nhắc đến chuyện này Tưởng Thính Nam lại càng không vui: "Sao trước đây anh chưa từng nghe em nhắc đến người bạn này?" Nguyễn Ngôn ngẫm nghĩ một chút: "Cậu ấy đi du học từ năm hai, định cư luôn ở nước ngoài rồi, em kể với anh kiểu gì được chứ." Nghe đến chuyện đi định cư nước ngoài, sắc mặt Tưởng Thính Nam mới hòa hoãn lại đôi chút. "Tưởng Thính Nam, anh đừng có hẹp hòi nữa, người ta là đang giúp em mà." Nguyễn Ngôn dõng dạc nói: "Anh phải nhớ kỹ đấy, chờ sau này hai đứa mình có tiền rồi, anh phải báo đáp người ta." "Mấy cái đồng đô la Mỹ gì đó cứ chuyển nhiều nhiều vào thẻ cho cậu ấy, anh đừng có tống cả đống vào ngăn kéo của em nữa, ở trong nước có tiêu được đâu." Tưởng Thính Nam nhân cơ hội nắm lấy tay vợ: "Được." Anh không giải thích, thực ra trước đây anh thấy Nguyễn Ngôn đăng lên vòng bạn bè (vòng bạn bè trên WeChat) một tấm ảnh chụp xấp ngoại tệ, anh tưởng cậu thích nên mới đổi một đống tiền mặt để vào ngăn kéo cho cậu tiện tay lấy. Mỗi bài đăng của cậu anh đều xem kỹ, bài nào có mặt cậu anh đều lưu lại, tấm nào cậu chụp chung với bạn bè anh cũng cắt hình cậu ra để lưu riêng. Thực ra ban đầu Tưởng Thính Nam còn hay vào bình luận cơ. Nhưng thời gian của anh phần lớn đều dành cho công việc, không có thời gian lướt mạng nên chẳng hiểu mấy từ lóng của giới trẻ. Có lần Nguyễn Ngôn đăng một trạng thái trừu tượng, nói là: "Đầu óc choáng váng, cảm giác như đang thiếu hụt Vitamin RMB (tiền tệ)." Lúc đó Tưởng Thính Nam đang họp, nhìn thấy bài đăng đó thì sợ đến mức lập tức cầm điện thoại chạy ra ngoài, một mặt bảo trợ lý liên hệ bác sĩ, một mặt cuống cuồng gọi cho Nguyễn Ngôn. Nguyễn Ngôn vừa từ nhà vệ sinh ra thấy mười mấy cuộc gọi lỡ thì cũng suýt ngất vì sợ. Trong điện thoại, giọng Tưởng Thính Nam gấp gáp và lo lắng chưa từng có: "Sao lại chóng mặt? Bị từ lúc nào? Người không khỏe sao không nói với anh?" Nguyễn Ngôn ngẩn ngơ: "Chóng mặt? Hả? Em á?" Từ ngày đó trở đi, Tưởng Thính Nam bị "cấm vận", không được xem trộm vòng bạn bè của Nguyễn Ngôn nữa. Thế là anh chuyển sang hoạt động ngầm, lén lút xem trộm. Những chuyện cũ khiến ánh mắt Tưởng Thính Nam dịu lại, anh thấp giọng: "Yên tâm đi bảo bối, những ai tốt với em anh đều nhớ rõ." Hai người chậm rãi đi về, tiếng líu lo của Nguyễn Ngôn vang lên: "Vậy anh lấy cuốn sổ ra mà ghi lại đi, sau này mỗi người tặng một căn hộ. Em sẽ nói là bình thường anh mua nhà nhiều quá ở không hết." Tưởng Thính Nam không đồng ý: "Nhà là để mua cho em hết, tặng bọn họ cái khác cũng được, tiền mặt, đồ cổ hay tranh chữ gì đó..." Nếu cuộc đối thoại này bị người khác nghe thấy, chắc người ta sẽ cười rụng răng mất. Hai kẻ túi tiền còn sạch hơn cả mặt mà ban ngày ban mặt đã bắt đầu nằm mơ giữa ban ngày. Nói một tràng dài, sắp xếp xong xuôi tài sản mười năm tới của gia đình, Nguyễn Ngôn cũng thấy khát khô cả cổ: "Vậy sáng mai em bắt đầu đi làm nhé." Thấy cậu kiên trì như vậy, Tưởng Thính Nam không từ chối nữa, chỉ dặn dò: "Vậy đi làm thử hai ngày xem sao, coi như đi chơi thôi, tuyệt đối đừng để bị mệt. Có việc gì đẩy được cứ đẩy, chờ trưa anh sang làm giúp cho." Nguyễn Ngôn thấy buồn cười: "Tưởng tổng à, sao anh lại có hai bộ mặt thế hả? Trước đây ở tập đoàn, lần đầu tiên em thấy anh trong đại hội cuối năm, nghe anh huấn thị mà phát khiếp, hung dữ muốn chết." Tưởng Thính Nam nhướng mày: "Anh hung dữ lắm sao?" Điều anh không nói ra là, ngày hôm đó anh cũng rất căng thẳng. Người anh thầm thương trộm nhớ đang ngồi ngay phía dưới. Trong phòng họp rộng lớn đông nghịt người, ai nấy đều cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh. Chỉ có Nguyễn Ngôn là đôi mắt sáng long lanh, băng qua đám đông mà nhìn anh chăm chú. Khoảnh khắc đó, Tưởng Thính Nam thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Nhưng những chuyện này không cần thiết phải kể cho Nguyễn Ngôn nghe. Cũng giống như cho đến tận bây giờ, Nguyễn Ngôn vẫn không nhớ rằng lần đầu tiên họ gặp nhau không phải ở thang máy tập đoàn, mà là tại trường cấp ba ở thành phố S.

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Ngô HàNgô Hà

đọc hết chương 62 rùi, hóng típppp

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Trọng Sinh Chương 2 Chương 3: Mười Năm Trước Chương 4 Chương 5: Tìm Ông Xã Chương 6 Chương 7: "Là Anh Chiều Hư" Chương 8 Chương 9: Không được đi làm Chương 10: Anh Hung Dữ Lắm Sao?

Chương 11

Chương 12: Đi Làm Chương 13: Cướp Sắc Chương 14: Dậy Muộn Chương 15: Mua Sắm Chương 16: Vẽ Bánh Nướng Lớn Chương 17 Chương 18: Bị Phát Hiện Chương 19: Chồng Nuôi Từ bé Chương 20: Chỉ là Chuyện Thuận Miệng Chương 21: Nấu Cháo ĐIện Thoại Chương 22 Chương 23: Trộm Tiền Chương 24: Cần Công Giúp Học Tập Chương 25 Chương 26: Thuê Nhà Chương 27: Tân Gia Chương 28 Chương 29: Học Ngoại Trú Chương 30 Chương 31: Cùng Nhau Thu Thập Chương 32 Chương 33: Đồng Sàng Dị Mộng Chương 34: Kiêm Chức Chương 35: Bị Tóm Tại Trận Chương 36 Chương 37 Chương 38: Bị Lật Tẩy Chương 39 Chương 40: Ra mắt mẹ vợ (bất đắc dĩ) Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44: Tổ ấm mới và những bí mật cũ Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94: Ngoại truyện kiếp trước - Sớm ngày nắm lấy bàn tay nhỏ bé của vợ Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98: Đem vợ chọc khóc Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102: Tưởng Thính Nam vẫn luôn khiêu khích Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107: Tôi cùng cậu ấy cầu hôn Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111: Cậu ấy và Tưởng Thính Nam nói chuyện sao? Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115: Một người đàn ông rất muốn kết hôn Chương 116 Chương 117 Chương 118: Vậy ngươi cho ta mang nhẫn đi (Kết thúc) Chương 119 Chương 120: Ngoại truyện sau khi kết hôn Chương 121 Chương 122 Chương 123: Tuyển tập ngoại truyện IF Chương 124 Chương 125 Chương 126: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ① Chương 127 Chương 128 Chương 129: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ② Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ③ Chương 134
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao