Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 126: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ①
“Bệ hạ, bệ hạ!”
“Tưởng tặc sắp hồi triều rồi!!”
Mấy vị thần tử khổ tâm khuyên nhủ, vẻ mặt lo lắng cứ như thể ngày mai đại họa sẽ lâm đầu đến nơi.
Giữa noãn các, tiểu hoàng đế vẫn đang cúi người trên bàn chơi mấy viên đá quý, những viên mã não đủ màu sắc xoay tròn vun vút, cho đến khi bị một ngón tay trắng nõn đè lại.
Nguyễn Ngôn ngẩng đầu lên: “Hắn là đại thắng hồi triều, chẳng lẽ trẫm lại có thể hạ chỉ không cho hắn về sao?”
“Đến lúc đó chưa bàn tới thiên hạ nhìn trẫm thế nào, chỉ riêng binh mã trong tay Tưởng Thính Nam cũng đủ để đánh thẳng vào hoàng long. Lúc ấy, cái đầu của trẫm sẽ giống như viên pha lê này, lộc cộc lộc cộc rơi xuống đất đấy.”
Nói xong, ngón tay Nguyễn Ngôn buông lỏng, viên pha lê trên bàn lăn xuống sàn, phát ra những tiếng xoạch xoạch thanh thúy.
Hành động này dọa mấy vị thần tử sợ mất mật, đồng loạt bùm bùm quỳ xuống đất.
“Bệ hạ cẩn ngôn!”
Nguyễn Ngôn mấy ngày nay bị bọn họ lải nhải đến đau cả đầu:
“Được rồi, các người lui đi. Có thời gian thì về nhà muốn ăn gì thì ăn, muốn làm gì thì làm, biết đâu chẳng còn sống được mấy ngày nữa đâu.”
Mấy vị đại thần vốn định đến tìm sự an ủi, kết quả bị tiểu hoàng đế nói như thể ngày mai Tưởng tặc sẽ gạt phăng đầu mình, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vội vã cáo lui.
Nguyễn Ngôn thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng yên tĩnh. Tiểu Thuận Tử, lấy cao mát lạnh lại đây ấn đầu cho trẫm, nghe họ lải nhải mà chóng cả mặt.”
Tiểu thái giám vội vàng chạy lại, mở hộp bạc tỏa ra mùi hương thanh mát. Hắn cẩn thận lấy ra một ít, xoa lên thái dương cho tiểu hoàng đế:
“Bệ hạ, thực ra các đại thần nói không phải không có lý. Tưởng Thính Nam uy danh hiển hách, công cao chấn chủ, nghe nói hung danh của hắn bên ngoài có thể làm trẻ con ngừng khóc đêm. Nay hắn sắp về kinh, chẳng khác nào mãnh hổ bên cạnh, bệ hạ nên sớm phòng bị.”
Nguyễn Ngôn khẽ nhắm mắt, khóe môi mang theo ý cười lạnh nhạt:
“Lại là kẻ nào đút tiền bảo ngươi nói những lời này với trẫm?”
Tiểu Thuận Tử hoảng hốt, cuống cuýt quỳ sụp xuống: “Bệ hạ minh giám, nô tài không dám.”
Mỗi ngày mở mắt nhắm mắt, bên tai đều xoay quanh cái tên Tưởng Thính Nam. Nguyễn Ngôn phiền không chịu nổi.
Bộ cậu không biết Tưởng Thính Nam là mối đe dọa sao?
Nhưng cậu có thể làm gì được!
Chẳng qua là do cậu xui xẻo, năm mười lăm tuổi phụ hoàng đã băng hà. Lúc ấy lân bang như hổ rình mồi, Tưởng Thính Nam nhận lệnh giữa lúc lâm nguy, lĩnh quân trấn giữ biên quan.
Cậu nhớ rõ khi đó mình vừa đăng cơ, cái gì cũng không hiểu, lẻ loi ngồi trên long ỷ, run rẩy hỏi đi hỏi lại:
“Các khanh, ai dám xuất chiến?”
Không một ai đáp lời. Ai lại muốn rời bỏ kinh thành phồn hoa để đi chịu khổ chịu sở nơi đó?
Chỉ có Tưởng Thính Nam đứng ra. Anh nhìn sâu vào mắt cậu, quỳ một gối xuống:
“Thần nguyện đi, vì bệ hạ trấn giữ biên quan, muôn lần c·h·ế.t không từ.”
Hiện tại cả triều đều mắng Tưởng Thính Nam là Tưởng tặc, nói anh công cao chấn chủ, nhưng lại quên sạch năm đó họ đã khen ngợi anh là thiếu niên anh dũng thế nào.
Ngày đại quân xuất chinh năm đó, Nguyễn Ngôn đích thân tiễn đưa. Cậu rót một chén rượu cho Tưởng Thính Nam. Tưởng Thính Nam uống cạn, rồi cởi áo choàng của mình khoác lên người cậu, giọng trầm trầm:
“Ngôn Ngôn phải tự chăm sóc mình.”
Không gọi bệ hạ, mà gọi Ngôn Ngôn. Phụ thân Tưởng Thính Nam c·h·ế.t trận, tiên đế vì tưởng thưởng công lao nên từng đưa Tưởng Thính Nam vào cung sống hai năm.
Nguyễn Ngôn không có ấn tượng rõ rệt, cậu từng bị một trận sốt cao nên chuyện hồi nhỏ nhớ không rõ, chỉ mơ hồ nhớ Tưởng Thính Nam đối xử với mình rất tốt, thường xuyên chép sách hộ mình.
Nguyễn Ngôn không nhớ lúc đó mình đã nói gì, chỉ nhớ bụi đất mù mịt, cậu mong Tưởng Thính Nam bảo vệ bờ cõi, và dường như... cũng từng mong Tưởng Thính Nam bình an trở về.
Thấm thoắt đã năm năm. Vật đổi sao dời.
Nguyễn Ngôn không còn là đứa trẻ yếu đuối năm nào, cậu bắt đầu học cách thu hồi quyền lực, cố ý chèn ép mấy vị cựu thần tiền triều.
Còn Tưởng Thính Nam, qua bao trận chiến uy danh càng lẫy lừng, quân đội lớn mạnh, binh phù cầm tay, hùng cứ một phương.
Tưởng Thính Nam của hiện tại, e rằng không còn là người chỉ mong "Ngôn Ngôn bình an" như năm xưa nữa. Thứ anh muốn, có lẽ chính là ngôi vị hoàng đế này.
Những chuyện cũ lướt qua trước mắt, Nguyễn Ngôn nhìn Tiểu Thuận Tử đang quỳ dưới đất:
“Nể tình ngươi hầu hạ trẫm nhiều năm, hãy xuất cung đi, trẫm sẽ cho ngươi một khoản tiền.”
Tiểu Thuận Tử không tin nổi vào tai mình: “Bệ hạ, nô tài theo ngài từ lúc ngài đăng cơ.”
“Bên cạnh trẫm, không giữ kẻ bất trung.”
…
“Tướng quân, ngài làm mấy món đồ chơi nhỏ này làm gì thế?”
Phó tướng Lý Hàm từ bên ngoài bước vào: “Lại còn bắt người ta bọc bông quanh rương kỹ càng vì sợ hỏng, thứ gì mà tinh tế vậy?”
Giọng Tưởng Thính Nam mang theo nét ôn nhu hiếm thấy: “Tặng người.”
Cũng không biết Ngôn Ngôn giờ đã cao ngần nào, còn thích mấy món đồ chơi nhỏ này không. Ấn tượng của Tưởng Thính Nam về Nguyễn Ngôn vẫn dừng lại ở lúc chia ly năm đó:
Ngôn Ngôn bọc trong chiếc áo choàng của anh, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay, đôi mắt đo đỏ.
Lúc ấy Tưởng Thính Nam đau lòng muốn ch.ết, anh không nỡ rời xa cậu, luôn sợ đám sài lang hổ báo trong triều sẽ gây bất lợi cho Ngôn Ngôn, nhưng anh không còn cách nào khác, anh phải đi giữ lấy giang sơn này cho cậu.
Lý Hàm nhìn quanh quất, khẽ hạ giọng: “Thám tử báo về, hiện nay trong kinh lời đồn thổi khắp nơi, phong bình của ngài không tốt lắm, bọn họ toàn mắng ngài là Tưởng tặc, đặc biệt là đám văn thần kia...”
Nhắc đến đây, Lý Hàm có chút khinh miệt: “Bọn họ ở kinh thành kê cao gối mà ngủ, cũng không nghĩ xem vì sao lại có ngày lành như thế. Nếu không phải chúng ta ở đây liều mạng, họ có được yên ổn sao?”
Ánh mắt Tưởng Thính Nam lãnh đạm: “Kệ bọn họ, chờ ta hồi kinh, tự nhiên sẽ dọn dẹp sạch sẽ những kẻ không có mắt.”
Anh vốn chẳng phải hạng lương thiện gì, g·i·ế·t người cũng chỉ trong chớp mắt.
Lý Hàm lẩm bẩm: “Cũng không biết tiểu hoàng đế kia nghĩ thế nào...”
Chưa nói dứt lời, một ánh mắt lạnh lẽo đã liếc qua, Lý Hàm vội vàng ngậm miệng. Vị tướng quân này của họ cái gì cũng tốt, trị quân nghiêm minh, thưởng phạt phân minh, chỉ có điều là quá "trung quân".
Mấy năm nay trong quân không ít kẻ cổ xúy muốn tướng quân đoạt lấy vị trí kia, nhưng hễ có chút gió thổi cỏ lay nào lọt đến tai Tưởng Thính Nam là anh lại nổi trận lôi đình. Kẻ nào dám nói xấu hoàng đế nửa câu đều bị xử cực hình.
Thần sắc Tưởng Thính Nam trầm xuống: “Truyền lệnh, đại quân khởi hành.”
…
Kinh thành vào tiết tháng Ba, trời nắng rực rỡ.
Nguyễn Ngôn đứng bên hồ uy cá, khi nghe tin Tưởng Thính Nam đã vào thành, tay cậu khẽ run lên, đánh rơi cả nắm thức ăn xuống hồ. Cậu sững lại một chút rồi nhận lấy khăn lau tay.
“Đi thôi, tới Tuyên Chính Điện.”
Vị trí long ỷ này Nguyễn Ngôn đã ngồi năm năm, nhưng hôm nay lần đầu tiên cậu thấy nó không thoải mái đến thế, cứ thấy cứng nhắc, ngồi kiểu gì cũng thấy khó chịu. Cậu không tự nhiên kéo kéo y phục, lại thấy cổ áo quá chật, thở cũng không thông.
Cho đến khi cậu nghe thấy tiếng y phục ma sát cùng tiếng bước chân dần rõ rệt từ bên ngoài.
Tưởng Thính Nam tới rồi.
Nguyễn Ngôn theo bản năng thẳng lưng lên. Cậu ngước mắt nhìn, một bóng người cao lớn đi ngược sáng, chậm rãi bước về phía mình.
Nguyễn Ngôn có chút thẫn thờ.
Tưởng Thính Nam sao lại cao thế này?
Anh dường như còn chưa kịp về phủ, cứ thế mặc giáp sắt mà vào cung. Giáp sắt tỏa ra hàn ý lạnh lẽo, càng tôn lên khuôn mặt lãnh lệ của anh.
Anh dường như đã thay đổi, nhưng lại như chẳng thay đổi gì, mày mắt vẫn là dáng vẻ năm xưa, nhưng ánh mắt đã trầm xuống.
Khoảnh khắc anh nhìn chằm chằm vào cậu, Nguyễn Ngôn bỗng nhớ đến giống tuyết lang mà phiên bang từng tiến cống hồi cậu còn nhỏ; đôi đồng tử màu hổ phách khi nhìn chằm chằm con mồi cũng sắc lạnh như vậy.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong thoáng chốc, không ai nói lời nào.
Tưởng Thính Nam chậm mất một giây mới quỳ một gối xuống:
“Thần khấu kiến bệ hạ, bệ hạ thánh an.”