Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 98: Đem vợ chọc khóc
Cuối cùng, hóa đơn là do Tưởng Thính Nam thanh toán.
Ngay khi Nguyễn Ngôn vừa định đưa mã QR thanh toán WeChat của mình ra, Tưởng Thính Nam đã nhanh hơn một bước đưa thẻ cho nhân viên thu ngân. Nguyễn Ngôn vội vàng nói:
"Không không không, Tưởng tổng, để em tự trả ạ."
Tưởng Thính Nam chỉ dùng bốn chữ nhạt nhẽo đã khiến cậu cứng họng:
"Phúc lợi nhân viên."
Nguyễn Ngôn im lặng. Thực sự có loại phúc lợi nhân viên này sao?
Là ai cũng có, hay chỉ mình cậu có?
Chẳng lẽ Tưởng tổng mỗi tối tan làm đều "mai phục" ở siêu thị, bắt ngẫu nhiên một nhân viên nào đó để trả tiền hộ à?
Một nền văn hóa doanh nghiệp thật ấm áp nhưng cũng thật quỷ dị.
Đầu óc Nguyễn Ngôn đang bay bổng tận đâu đâu, nên không chú ý thấy hai túi đồ đầy ắp đều đã bị Tưởng Thính Nam xách gọn. Đến khi cậu sực tỉnh, định tiến lên giành lại thì Tưởng Thính Nam đã né tránh.
"Đừng chen chúc tàu điện ngầm nữa, đồ đạc nhiều thế này, để tôi đưa em về."
Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt. Sao Tưởng tổng biết cậu định đi tàu điện ngầm?
Chẳng lẽ trên mặt cậu viết hai chữ "người nghèo" à?
Nhưng khi đi theo Tưởng Thính Nam ra ven đường, nhìn thấy chiếc xe con xám xịt kia, cả hai đều rơi vào trầm mặc.
Nguyễn Ngôn nghĩ: Quả nhiên là đại ông chủ, rất cẩn thận, không muốn để lộ sự giàu sang.
Tưởng Thính Nam nghĩ: Chiếc này bị lộ rồi, ngày mai phải đổi chiếc khác.
Anh mở cửa xe cho Nguyễn Ngôn, bỏ túi đồ vào cốp. Nguyễn Ngôn tỏ ra rất gò bó, ngồi ngay ngắn thẳng lưng, trông đúng kiểu "bé ngoan" chuyên tâm nghe giảng trong lớp.
Tưởng Thính Nam lúc này cũng đang sốt ruột. Âm thầm nhìn trộm đã lâu, không ngờ lúc ngồi cạnh vợ một cách quang minh chính đại thế này, anh lại chẳng biết phải nói gì.
Anh lục tìm trong đầu cuốn "Cẩm nang yêu đương" vừa đọc gần đây: Muốn giao tiếp với đối phương, phải cố gắng bắt đầu từ sở thích của họ.
Sở thích của bảo bối...
Tưởng Thính Nam nảy ra một ý: "Nghe nói em thích bơi lội?"
Trong đầu Nguyễn Ngôn hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. Cậu liếm môi, cười ngượng nghịu:
"Dạ? Em ạ?"
"Tôi nhớ em mà, tôi đã xem qua hồ sơ nhân viên mới, Nguyễn Ngôn đúng không? Tôi nhớ em từng là quán quân bơi lội."
Tưởng Thính Nam khen ngợi rất chân thành: "Thật lợi hại."
Mười đầu ngón chân của Nguyễn Ngôn muốn đào luôn một tòa lâu đài dưới sàn xe.
Làm ơn đi, đó là hồi tiểu học mà!
Hơn nữa cuộc thi đó tổng cộng có năm người tham gia, trong đó hai người đã bỏ cuộc giữa chừng. Cậu thậm chí còn cảm thấy Tưởng tổng đang mỉa mai mình khai gian lý lịch.
Nguyễn Ngôn cuống đến mức đổ mồ hôi hột, không biết phải giải thích thế nào. Thấy vợ không đáp lời, Tưởng Thính Nam lại tưởng đó là sự khích lệ để mình khen tiếp. Anh lộ vẻ tiếc nuối nói:
"Tiếc là thời gian đã lâu, em không tìm thấy ảnh thi đấu, nếu không có thể dán lên tường vinh danh nhân viên của chúng ta rồi."
Nói dối đấy, anh chỉ vờ hào phóng thế thôi. Thực chất anh chẳng nỡ để ai nhìn thấy bảo bối của mình cả, chỉ muốn đem ảnh đó lồng khung treo trong nhà mình thôi.
Nguyễn Ngôn biết bức tường vinh danh đó. Ngày đầu đi làm quản lý đã giới thiệu qua, đó là một phần văn hóa doanh nghiệp; khi nhân viên đoạt giải trong các dự án hoặc có thành tựu thi đấu bên ngoài, sau khi xét duyệt sẽ được treo ảnh lên.
Đó là vinh dự lớn lao được tập đoàn công nhận. Cậu nhớ không nhầm thì thấp nhất cũng phải là giải thưởng cấp quốc gia.
Bây giờ cậu hoàn toàn xác nhận: Tưởng tổng đang châm chọc nhục nhã mình.
Cả khuôn mặt Nguyễn Ngôn đỏ bừng lên, nắm chặt tay lại. Tuyến lệ của cậu vốn mỏng, cậu rất sợ mình sẽ khóc ngay tại đây.
Là cậu sai rồi, cậu không nên vì hư vinh mà thổi phồng lý lịch như thế. Nhưng nếu tập đoàn không hài lòng, tại sao còn nhận cậu?
Tại sao không sa thải luôn mà còn để đại ông chủ đích thân đến mỉa mai thế này?
Môi cậu run rẩy, hồi lâu mới thốt ra được mấy chữ khàn đặc: "Em xin lỗi."
Tưởng Thính Nam đang chuẩn bị tìm từ ngữ cho chủ đề tiếp theo: "?"
"Xin lỗi Tưởng tổng, lý lịch của em không đủ trung thực. Nếu công ty có bất kỳ hình phạt nào, hoặc muốn sa thải em, em đều chấp nhận."
Tưởng Thính Nam sợ tới mức hồn siêu phách lạc, đạp mạnh phanh dừng xe lại.
"Tôi không có ý đó, tôi thực sự cảm thấy rất lợi hại, em..."
Vị Tưởng tổng vốn thao thao bất tuyệt trên bàn đàm phán giờ đây như bị ngậm hột thị, anh cuống quýt đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi:
"Nguyễn Ngôn, xin lỗi, lời nói của tôi khiến em hiểu lầm rồi."
Nguyễn Ngôn lắc đầu liên tục, giọng khàn khàn: "Tưởng tổng, em xuống xe ở đây thôi, phía trước là đến nhà rồi."
Không đợi Tưởng Thính Nam nói thêm gì, Nguyễn Ngôn trực tiếp mở cửa nhảy xuống xe. Tưởng Thính Nam vội vàng đuổi theo:
"Đồ đạc nặng lắm, để tôi xách lên lầu cho em."
Nguyễn Ngôn vẫn lắc đầu: "Đồ là ngài trả tiền, em không lấy đâu."
Tưởng Thính Nam há miệng định nói gì đó, nhưng Nguyễn Ngôn đã bước nhanh đi mất. Trong bóng đêm, dáng vẻ cậu vội vã như thể phía sau có quỷ đuổi theo vậy.
Não bộ Tưởng Thính Nam xuất hiện một khoảng trắng ngắn ngủi. Nhìn hai túi đồ đầy ắp trong cốp xe, anh thấy cổ họng thắt lại.
Đây là lần đầu tiên anh quang minh chính đại mua đồ cho bảo bối. Lúc ở siêu thị anh đã rất phấn khích, mỗi món bảo bảo thích ăn anh đều nắm rõ trong lòng, nhưng vì sợ lộ nên anh còn lấy thêm đại vài thứ khác bỏ vào.
Bảo bối gầy quá, anh luôn thấy Ngôn Ngôn quá gầy, phải vỗ béo thêm một chút mới tốt.
Nhưng Nguyễn Ngôn không cần. Cậu bỏ lại tất cả.
Trong lòng Tưởng Thính Nam dâng lên một nỗi thất bại và bực bội chưa từng có.
Anh làm hỏng chuyện rồi.
Anh đã chọc vợ giận rồi.
Anh đứng bên cạnh xe, vò đầu bứt tai, cuối cùng không nhịn được mà châm một điếu thuốc.
Sau cùng, anh gọi một cuộc điện thoại đi: "Đăng ký cho tôi một khóa học. Không! Thuê một giáo sư dạy kèm một-một luôn."
Thư ký tận tâm hỏi: "Vâng thưa Tưởng tổng, loại hình gì ạ?"
"Dạy tôi yêu đương. Một cố vấn tình yêu."