Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 129: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ②
Tưởng Thính Nam ngay đêm đó đã dọn vào hoàng cung.
Đương nhiên, anh vẫn chưa to gan đến mức dám dấn thẳng vào tẩm cung của hoàng đế. Nguyễn Ngôn sai người dọn dẹp thiên điện để đại tướng quân tá túc.
Nhìn thấy vẻ mệt mỏi trong đáy mắt Nguyễn Ngôn, Tưởng Thính Nam không khỏi đau lòng:
"Bệ hạ đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải lâm triều."
Nguyễn Ngôn hừ thầm trong lòng. Nháo đến muộn thế này là tại ai cơ chứ!
Nhưng nghĩ đến vết thương trên người Tưởng Thính Nam, cậu lại có chút lo lắng, quay sang dặn dò thái y trực đêm phải cảnh giác, có thể bị triệu đến bất cứ lúc nào.
Nghe Nguyễn Ngôn phân phó, lòng Tưởng Thính Nam sướng râm ran. Ngôn Ngôn của anh vẫn là quan tâm anh nhất.
Nguyễn Ngôn thì đang âm thầm quan sát.
Tưởng Thính Nam này cười cái gì?
Một bộ dạng âm mưu đã đắc thế... Quả nhiên là không có ý tốt mà.
Lộn xộn hơn nửa đêm, gần sáng Nguyễn Ngôn mới chợp mắt được một lát, chưa được bao lâu đã phải bò dậy thượng triều.
Nguyễn Ngôn tự thấy số mình thật khổ, cái chức hoàng đế này đúng là không dành cho người làm mà.
Tưởng Thính Nam vì bị thương nên không phải tham gia buổi triều, nhưng trên triều đình, những lời bàn tán về anh không hề ít.
Mấy vị thần tử ra sức can gián, nói bệ hạ không nên để ngoại thần ở lại trong cung, như thế là trái với lễ nghi.
Nguyễn Ngôn chậm rãi mở miệng: "Có sao đâu, hậu cung của trẫm không có phi tần nữ quyến, cho một đại nam nhân ở lại thì có vấn đề gì?"
"Vả lại ——" Giọng Nguyễn Ngôn chuyển hướng, cười như không cười:
"Chẳng phải là do tướng quân phủ quá nguy hiểm sao, thích khách hết đợt này đến đợt khác. Xem ra khắp kinh thành này, chỉ có hoàng cung của trẫm là an toàn nhất."
"Thích khách tổng không đến mức g·i·ế·t tận tẩm cung của trẫm chứ, bằng không chẳng phải thiên hạ muốn đổi chủ rồi sao."
Cả triều văn võ quỳ sụp xuống: "Thần chờ sợ hãi."
"Chuyện này trẫm sẽ tra rõ, tuyệt không dung túng!"
Vì thiếu ngủ nên Nguyễn Ngôn luôn thấy đầu óc choáng váng. Chứng đau đầu là bệnh cũ của cậu, có lẽ là di chứng từ trận sốt cao năm xưa.
Bữa sáng chưa ăn, giờ đến bữa trưa cũng chẳng buồn dùng, cậu chỉ muốn về tẩm cung ngủ một giấc.
…
Bên kia, Tưởng Thính Nam ở thiên điện thong thả uống trà. Lý Hàm đang ở trước mặt anh, tường thuật sinh động những chuyện xảy ra trên triều hôm nay.
Khóe môi Tưởng Thính Nam khẽ cong lên. Ngôn Ngôn của anh thật hung dữ, đây là đang ra mặt giúp anh đây mà.
Nhưng nghĩ lại, anh lại thấy xót xa. Mấy năm qua, chẳng biết Ngôn Ngôn đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, rõ ràng lúc trước vẫn còn là thiếu niên chỉ biết ôm cổ anh khóc gọi ca ca.
Ánh mắt Tưởng Thính Nam trầm xuống, gõ nhẹ lên bàn: "Đại tư mã gần đây bất mãn việc bệ hạ thu quyền, nhiều lần đối nghịch trên triều, chắc là lão thấy sống thọ quá rồi, muốn sớm đi gặp tiên đế đây mà."
Lý Hàm khom người: "Thuộc hạ hiểu rõ."
Lý Hàm theo Tưởng Thính Nam lâu năm, thừa biết người trước mặt mình chính là một sát thần mặt lạnh, bất kể là ai, hễ cản đường đều phải c·h·ế·t.
Lý Hàm định báo cáo thêm vài việc, nhưng thấy tướng quân cứ nhìn ra ngoài xem giờ, vẻ mặt như đang chờ đợi điều gì. Hắn thắc mắc:
"Ngài còn việc gì sao?"
Đã vào cung dưỡng thương rồi thì còn việc gì được nữa?
Tưởng Thính Nam nghiêm túc đáp: "Ta chờ bệ hạ gọi dùng bữa."
Lý Hàm: "..."
Hắn cạn lời: "Ngài cứ tự mình sai người bày thiện không phải là được sao?"
"Tự ăn một mình thì có ý nghĩa gì."
Tưởng Thính Nam xua tay đuổi khéo, không muốn nói chuyện với tên tiểu tử chưa vợ này:
"Mau đi đi, không có việc gì đừng đến phiền ta."
Đúng lúc đó, một tiểu thái giám vào châm trà, Tưởng Thính Nam giữ lại hỏi chuyện:
"Bệ hạ bãi triều đã về chưa, có dùng bữa không?"
Tiểu thái giám lắc đầu: "Bệ hạ không khỏe, về nghỉ ngơi rồi, bảo không cần dâng thiện."
Sắc mặt Tưởng Thính Nam tối sầm, sải bước đi ra ngoài: "Không khỏe? Không khỏe thế nào, đã gọi thái y chưa!"
"Bệ hạ bị bệnh cũ, thường xuyên đau đầu..."
"Cái gì mà bệnh cũ! Bệ hạ mới bao lớn mà đã nói bệnh cũ!"
Tưởng Thính Nam mắng. Tiểu thái giám ủy khuất:
"Đã nhiều năm rồi, thái y cũng không rõ nguyên nhân. Trước có Tiểu Thuận Tử hầu hạ, hay xoa đầu cho bệ hạ nên cũng đỡ chút, nhưng mấy hôm trước chẳng hiểu sao bệ hạ không vui mà đuổi hắn ra khỏi cung rồi."
Lòng Tưởng Thính Nam đau như cắt. Cả cái cung này toàn lũ phế vật, không một ai chăm sóc tốt cho Ngôn Ngôn của anh!
Tại tẩm cung.
Nguyễn Ngôn đang bực bội vì cơn đau đầu, định thay y phục để đi ngủ thì nghe báo tướng quân cầu kiến. Đầu cậu càng đau thêm:
"Cho hắn vào ——"
Dứt lời, một bóng người đã sải bước xông tới: "Thần nghe nói bệ hạ đau đầu, đặc biệt tới thăm."
Nguyễn Ngôn: "... Vết thương của tướng quân còn nặng hơn trẫm, nên nghỉ ngơi mới đúng."
Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Nguyễn Ngôn, lòng Tưởng Thính Nam thắt lại, anh hạ giọng:
"Để ta xoa đầu cho bệ hạ?"
Nguyễn Ngôn vốn ghét người khác nhìn thấy điểm yếu của mình, cậu đanh mặt lại:
"Trẫm không sao, không dám làm phiền tướng quân."
Sự kiên nhẫn cuối cùng của Tưởng Thính Nam cũng biến mất. Ốm mà không chịu ăn không chịu khám, cứ trốn trong phòng là sao?
Thật là thiếu giáo huấn mà!
Anh chẳng nói chẳng rằng, bước tới bế thốc cậu lên, một tay siết chặt eo, để Nguyễn Ngôn nằm gọn trong lòng mình.
Nguyễn Ngôn kinh ngạc, chưa thấy ai to gan đến mức này: "Làm càn! Tưởng Thính Nam, ngươi..."
"Đừng nói nữa!"
Giọng Tưởng Thính Nam trầm xuống, tay anh ấn nhẹ lên huyệt thái dương của cậu:
"Đau chỗ này phải không?"
Nguyễn Ngôn cắn môi, không vùng vẫy nữa, cũng không nói lời nào. Tưởng Thính Nam nhẹ nhàng xoa bóp.
Đôi tay từng g·i·ế·t người không ghê tay, lúc này lại dịu dàng như thể đang chạm vào một món đồ sứ dễ vỡ.
Anh rũ mắt nhìn người đang ngoan ngoãn nằm trong lòng mình, trái tim mềm nhũn:
"Ngôn Ngôn buồn ngủ rồi, ngủ một lát đi."
Làm càn!
Ai cho phép hắn gọi trẫm như thế!
Ai cho phép hắn đột ngột ôm trẫm!!
Nguyễn Ngôn thấy mình cũng điên rồi, sao không đẩy hắn ra, sao không cho hắn một cái tát?