Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 133: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ③
Nguyễn Ngôn vẫn chưa hay biết Tưởng Thính Nam đang nuôi dưỡng những tâm tư đại nghịch bất đạo đến nhường nào, nếu không cậu nhất định sẽ hô lớn "loạn thần tặc tử" rồi sai người tống giam anh vào ngục.
Chỉ là hiện tại, cậu bị người ta mạnh mẽ ôm chặt trong lòng, cử động không nổi, thầm mắng Tưởng tặc đúng là hạng tiểu nhân, dám sỉ nhục cậu như thế này.
"Uống thêm chút canh đi, Ngôn Ngôn."
Tưởng tặc dỗ dành tiểu hoàng đế, đưa thìa tới tận miệng. Tiểu hoàng đế thà ch.ết không chịu khuất phục:
"Ta không... Ưm!" Canh đã trực tiếp bị đút vào miệng.
Nguyễn Ngôn tức đến đỏ cả mặt, nhưng kỳ lạ là vị canh rất hợp khẩu vị. Đại não chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã thành thật "ùng ục" nuốt xuống. Còn... còn khá là ngon. Cậu theo bản năng liếm liếm môi.
Đến khi nhận ra mình vừa làm gì, Nguyễn Ngôn lại được một trận tức nổ đom đóm mắt:
"Tưởng Thính Nam, ngươi đừng tưởng rằng ngươi..." Lại một muỗng cơm chiên nữa đưa tới.
Tay nghề làm cơm chiên của Tưởng Thính Nam vốn là từ hồi nhỏ hầu hạ Nguyễn Ngôn mà có.
Nguyễn Ngôn kén ăn, món ngự trù làm cậu đều không đụng, Tưởng Thính Nam liền đem những nguyên liệu hiếm hoi mà cậu chịu ăn xào chung với cơm thành một loại "lẩu thập cẩm", không ngờ Nguyễn Ngôn lại đặc biệt thích.
Đáng ghét!
Tưởng Thính Nam lại đút cho cậu thứ gì kỳ quái thế này.
Có phải muốn mưu hại cậu không?
Nhưng theo bản năng nhai vài miếng, cậu lại thấy cơm chiên thơm phức, lại có cả sò khô cậu thích.
Nguyễn Ngôn cứ thế đầu óc mụ mị, được Tưởng Thính Nam dỗ dành cho ăn đến no căng.
Cuối cùng, Tưởng Thính Nam còn đưa tay sờ sờ cái bụng nhỏ của cậu, thấy độ phồng đã vừa ý mới gật đầu, cầm khăn lau khóe miệng cho cậu, rồi đưa thêm ly trà hoa nhài.
Nguyễn Ngôn đã hoàn toàn từ bỏ chống cự, mềm nhũn nằm trong lòng Tưởng Thính Nam, chỉ có đuôi mắt là vẫn đỏ hồng như thoa phấn, không biết là vì thẹn hay vì tức.
Tưởng Thính Nam to gan lớn mật.
Trẫm nhất định sẽ không tha cho hắn!!
Nguyễn Ngôn thầm lẩm bẩm trong lòng, nhưng cụ thể là "không tha" thế nào thì cậu chịu, chẳng nghĩ ra nổi.
Cũng may Tưởng Thính Nam còn biết điểm dừng, không làm gì quá phận hơn, anh đặt cậu xuống, giúp cậu chỉnh lại vạt áo.
Nhìn bờ môi hồng nhuận vì vừa uống trà của bảo bảo, Tưởng Thính Nam phải hít sâu một hơi để kiềm chế dục vọng muốn hôn lên đó:
"Buổi tối về nghỉ ngơi sớm đi, đêm qua ta làm phiền đệ là ta sai, đêm nay hãy ngủ thật ngon."
Nguyễn Ngôn cau mày, buột miệng: "Ngủ gì chứ, còn một đống tấu chương chờ phê đây, Đại tư mã..."
Nói xong cậu liền hối hận, hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình. Thật là, cậu nói mấy chuyện này với Tưởng Thính Nam làm gì cơ chứ!
Tưởng Thính Nam khẽ nhíu mày. Anh đau lòng vì Ngôn Ngôn phải gánh vác một mình bấy lâu nay.
Bây giờ anh đã về, anh sẽ không để ai làm khó Ngôn Ngôn nữa. Nhưng những lời này chưa thích hợp để nói ngay lúc này. Tưởng Thính Nam vốn ít nói, anh thích hành động hơn.
Bước ra khỏi thiên điện, gió lạnh thổi qua mới khiến Nguyễn Ngôn tỉnh táo lại đôi chút.
Sao lại thế này nhỉ!
Tưởng Thính Nam hạ cổ mình à?
Sao mình lại dễ dàng tha cho hắn như vậy?
Nguyễn Ngôn hậm hực dậm chân.
Ngày mai!
Ngày mai nhất định không ăn cơm cùng hắn nữa!
Vết thương của hắn cũng ổn rồi, ngày mai đuổi hắn ra cung luôn!
…
Ai ngờ ngày hôm sau vừa lên triều, đã nghe tin Đại tư mã bị trượt chân lăn xuống bậc thang, bong gân thắt lưng. Nguyễn Ngôn suýt thì bật cười ngay tại chỗ.
Lão Đại tư mã này cậy già không muốn buông quyền, nhiều lần đối nghịch với cậu, lại còn hay lên mặt bề trên, Nguyễn Ngôn đã ngứa mắt từ lâu. Cậu giả vờ an ủi vài câu, nhưng trong lòng thì sảng khoái vô cùng.
Tuy nhiên, có một việc khác khiến cậu phiền lòng. Hôm nay lâm triều, có người lại đề cập chuyện tuyển tú.
"Rầm!"
Tưởng Thính Nam đá văng cái bàn, sắc mặt âm trầm như sắp nhỏ ra nước. Đồ đạc rơi vãi tung tóe. Lý Hàm đứng bên cạnh im lặng, thầm nghĩ:
Hoàng đế tuyển tú, ngài nổi khùng cái gì cơ chứ.
Hắn chỉ đành cứng đầu khuyên can: "Bệ hạ đã từ chối rồi."
"Lũ khốn kiếp này."
Tưởng Thính Nam nghiến răng.
Dám dạy hư tiểu bảo nhà anh!
Ngôn Ngôn mới bao lớn chứ, mới mười tám mười chín tuổi mà đã bắt tuyển tú. Tưởng Thính Nam lúc này hoàn toàn quên mất chính mình cũng đang "ủ mưu" lôi người ta lên giường.
Anh chống nạnh, đi qua đi lại trong phòng đầy bực bội. Tuy Ngôn Ngôn đã từ chối, nhưng chuyện này khiến Tưởng Thính Nam nhận ra anh không thể cứ thong thả chờ "nước chảy đá mòn" mãi được. Anh phải thêm một mồi lửa nữa.
Cùng lúc đó, chuyện tuyển tú cũng khiến Nguyễn Ngôn bực dọc. Cậu chưa từng nghĩ tới phương diện này.
Hạ triều xong, chưa kịp về tẩm cung, thái giám đã báo tướng quân lại đang đợi cậu dùng bữa.
Nguyễn Ngôn tức đến dựng cả tóc gáy: "Không ăn! Trẫm dựa vào cái gì mà mỗi ngày phải bồi hắn ăn cơm? Hắn là hoàng hậu chắc?"
Tiểu thái giám cúi đầu im lặng.
Ai ngờ lời vừa dứt, giọng người đàn ông đã chậm rãi vang lên phía sau:
"Hóa ra bệ hạ muốn thần làm Hoàng hậu?"
Nguyễn Ngôn: "?"
Cậu kinh hãi nhìn Tưởng Thính Nam xuất hiện như ma hiện hồn, nhìn quanh quất rồi quát:
"Ngươi dám nghe lén trẫm nói chuyện!"
Tưởng Thính Nam nhếch môi: "Thần đứng đây đường hoàng, là bệ hạ không nhìn thấy thần thôi."
Sao lần nào gặp Tưởng Thính Nam cũng khiến mình tức đến dậm chân thế này!
Nguyễn Ngôn sa sầm mặt, định đuổi anh ra cung thì Tưởng Thính Nam đã hạ giọng:
"Ta có dựng một cái nồi ở phía sau, bệ hạ đi nếm thử món mới đi."
Nguyễn Ngôn nuốt lời định nói vào trong, ngơ ngác: "Nồi?"
"Vâng, là mỹ thực đặc hữu của vùng biên cương phía Bắc, vốn dùng để chống chọi với cái rét. Giờ tuy chưa lạnh nhưng nhiệt độ này ăn cũng rất hợp."
Tưởng Thính Nam vừa miêu tả, vừa to gan lớn mật nắm lấy tay Nguyễn Ngôn. Anh lặng lẽ luồn ngón tay mình vào kẽ tay cậu, mười ngón đan chặt.
"Bệ hạ đi nếm thử sẽ biết."