Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 90
Tưởng Thính Nam trước đây còn càm ràm suốt, bảo cậu không công bằng khi dành cho anh cả một đoạn dài mà bản thân chỉ có ba chữ. Nguyễn Ngôn lúc đó còn lý sự:
"Như thế em mới không bị quên lời chứ!!"
Ai mà ngờ được lúc này Tưởng Thính Nam lại... tự ý sửa lời thoại!!
Nguyễn Ngôn cầm micro, hít sâu vài hơi: "Tưởng Thính Nam, em hy vọng anh đừng thiếu cảm giác an toàn như thế."
"Em đã nói với anh rất nhiều lần rồi, nếu anh nghe chưa rõ, em có thể lặp lại lần nữa. Em yêu anh, dù nghèo khó hay giàu sang, dù khỏe mạnh hay ốm đau, em vẫn sẽ mãi mãi yêu anh."
Tim Tưởng Thính Nam đập liên hồi như gõ trống. Anh biết. Anh luôn luôn biết điều đó. Trên thế giới này, không ai tốt với anh hơn Ngôn Ngôn của anh cả.
Giống như ngày ấy ở công trường cũ nát, trong căn nhà tôn chật hẹp, Nguyễn Ngôn đã bất chấp tất cả nhào vào lòng anh, khóc lóc hỏi có phải anh không cần cậu nữa hay không. Tưởng Thính Nam sẽ mãi mãi yêu cậu.
Yết hầu anh khẽ lăn, anh gần như không kìm chế nổi ý định tiến lên ôm chặt lấy Nguyễn Ngôn. Người dẫn chương trình nhanh trí đứng vào giữa hai người để giữ đúng tiến độ:
"Thật là một lời thề cảm động! Tiếp theo đây, xin mời đôi tân lang trao nhẫn cho nhau."
Dứt lời, hiện trường bỗng rơi vào một sự im lặng kỳ quặc.
Nhẫn đâu?
Theo kế hoạch, "người" đưa nhẫn là Tiểu Hắc. Nó còn được đặc cách mặc một chiếc gilet trắng, hộp nhẫn thắt chặt trên lưng. Thế nhưng vấn đề hiện tại là:
Tiểu Hắc biến đâu mất rồi?
Gân xanh trên trán Tưởng Thính Nam giật giật. Anh biết ngay mà, cái con mèo này chẳng đáng tin chút nào!
Bỗng có ai đó hô lên: "Nó ở kia kìa!"
Ngay sau đó, một bóng đen xẹt qua. Cả hội trường bắt đầu cuộc chiến "vây bắt Tiểu Hắc". Con mèo chạy cực nhanh, lách qua chân hết người này đến người khác.
Vèo! Vèo! Vèo!
Bàn bị hất nghiêng, ghế dựa đổ nhào. Dưới đài loạn thành một đoàn.
Người dẫn chương trình ngơ ngác, không biết nên tiếp tục điều phối hay là nhảy xuống tham gia bắt mèo cùng mọi người.
"Tưởng Thính Nam, phía dưới loạn như nồi cháo rồi kìa."
Nguyễn Ngôn đột nhiên lên tiếng, cậu ngửa đầu nhìn anh, đôi mắt cong cong: "Anh có thể làm điều mà anh vừa muốn làm đấy."
Cái gì cơ?
Tưởng Thính Nam lập tức thông suốt. Anh tiến lên một bước, một tay siết chặt eo Nguyễn Ngôn, cúi đầu xuống và trao cho cậu một nụ hôn sâu nồng cháy. Điều này, anh đã muốn làm từ lúc đứng trên đây rồi.
Người dẫn chương trình thấy thế liền gật đầu, nhảy phắt xuống đài:
"Đợi đã —— tôi cũng tới bắt mèo đây!"
"Meo!!!"
Tưởng Thính Nam người này ấy mà, một chút cũng không biết ngụy trang. Hoặc có lẽ là anh khinh thường việc phải giả vờ, đặc biệt là trước mặt Nguyễn Ngôn.
Chạng vạng, khi các khách mời khác vẫn còn đang náo nhiệt ngoài trang viên, Tưởng Thính Nam và Nguyễn Ngôn đã sớm rút lui về phòng ngủ.
Biết đây là đêm tân hôn của họ, mọi người đều ý tứ không đến làm phiền. Lúc sắp xếp phòng ốc, Tưởng Thính Nam đã rất "tâm kế" khi để mình và Nguyễn Ngôn ở riêng một tầng.
Nói cách khác, cả tầng lầu rộng lớn này chỉ có hai người họ, có thể tùy ý tận hưởng đêm tân hôn mà không cần kiêng dè bất cứ điều gì.
Vừa đóng cửa phòng, Nguyễn Ngôn đã nhịn không được lên tiếng: "Tưởng Thính Nam, anh có thể giả vờ một chút được không? Ở ngoài thương trường anh cũng thế này à?"
"Chẳng phải người ta bảo 'Thái Sơn sụp đổ trước mặt vẫn không đổi sắc' sao? Anh nhìn anh xem, ánh mắt anh như muốn ăn tươi nuốt sống em ấy."
Từ lúc hôn lễ bắt đầu đến giờ, ánh mắt Tưởng Thính Nam quả thực chẳng hề che giấu, cứ chằm chằm dán lên người Nguyễn Ngôn.
Tưởng Thính Nam cười khẽ: "Nói văn nhã thế làm gì bảo bối, anh đúng là đang dùng ánh mắt để 'làm' em đấy."
Nguyễn Ngôn: "..."
Cậu nỗ lực khuyên nhủ: "Tưởng Thính Nam, anh có hiểu tầm quan trọng của đêm tân hôn không?"
"Anh không được giống như kiếp trước, làm em cứ nghe thấy tiếng gà gáy là mặt cắt không còn giọt máu đâu đấy."
Nguyễn Ngôn đang nhắc về "lần đầu tiên" của kiếp trước. Thực ra lúc đó Tưởng Thính Nam không định dọa cậu, anh vốn muốn chừng mực thôi, nhưng căn bản là không nhịn nổi.
Giống như một ngọn núi lửa bị kìm nén quá lâu, cuối cùng cũng tìm được điểm bùng phát, sao mà nhịn cho được?
Thế là đêm đó không chỉ có lần thứ hai, mà nhanh chóng có lần thứ ba, thứ tư...
Tưởng Thính Nam cuối cùng cũng mặc kệ tất cả, dù sao lão bà cũng đã mắng anh xối xả rồi, thà rằng ăn một bữa cho sướng cái bụng, cùng lắm sáng mai ăn thêm một cái tát của vợ thôi.
Lần đó, Nguyễn Ngôn sợ đến mức ngày hôm sau đã bắt đầu nghiên cứu xem làm thế nào để ly hôn. Không ngoa khi nói rằng cậu gần như bị "làm" đến ngất đi.
Còn hiện tại, ánh mắt Tưởng Thính Nam dường như còn đáng sợ hơn lúc đó, giống như một con sói đói lâu ngày cuối cùng cũng thấy miếng thịt ngon, đang nghiên cứu xem nên hạ miệng từ chỗ nào cho hợp lý.
"Tưởng Thính Nam, em thấy anh nên ôn nhu một chút, một ngày đặc biệt thế này chúng ta nên để lại những hồi ức tốt đẹp..."
Tưởng Thính Nam đã bắt đầu cởi đồ. Chiếc áo sơ mi đặt may riêng giá sáu con số bị anh ném xuống đất như rác rưởi. Anh sải bước tiến về phía Nguyễn Ngôn:
"Nói lảm nhảm cái gì đấy, làm chính sự thôi."
"..."
Nguyễn Ngôn tức đến mức muốn vò đầu anh: "Tai anh bị nút lá chuối à..."