Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 120: Ngoại truyện sau khi kết hôn

①【 Về tình yêu kiểu Plato 】 Việc Nguyễn Ngôn nhận nhẫn đúng là có chút bốc đồng. Tính đi tính lại cậu và Tưởng Thính Nam mới quen biết chưa đầy hai tháng, thế mà đã mơ hồ đồng ý lời cầu hôn của anh? Tối về đến nhà, Nguyễn Ngôn chột dạ, giấu nhẹm bàn tay vào túi áo như sợ Hàn Thu đang ngồi ở phòng khách nhìn thấy. Dù sao trước đó cậu còn cùng Thu Thu hằng ngày "tào lao" nói xấu Tưởng Thính Nam, thế mà chớp mắt một cái nhẫn của người ta đã đeo trên tay rồi. May mà hôm nay Hàn Thu ngủ sớm. Nguyễn Ngôn lén lút lẻn về phòng, cúi đầu nhìn viên kim cương hồng lấp lánh trên tay, vẫn thấy có chút không chân thực. Mình cứ thế mà đồng ý sao? Tưởng Thính Nam còn chưa theo đuổi mình tử tế mà. Càng nghĩ càng thấy mình chịu thiệt, đúng lúc này điện thoại rung lên. Kẻ này đã đắc ý: 【Bà xã, nhớ em quá. 】 Mới tách nhau ra chưa đầy mười phút! Nguyễn Ngôn thừa hiểu tính Tưởng Thính Nam, chắc chắn giờ này anh vẫn chưa về, vẫn đang đậu xe dưới lầu chung cư thôi. Mấu chốt là cái xưng hô kia kìa! Cậu thấy mặt mình nóng bừng bừng, vừa ngượng vừa bực. Không được, không thể để Tưởng Thính Nam đắc ý dễ dàng như thế! Nguyễn Ngôn đứng dậy lục tủ quần áo, tìm ra một chiếc quần ngủ ngắn cũn cỡn mua từ đợt nắng nóng trước. Cậu thay quần đùi, tắt đèn lớn, chỉ để lại chiếc đèn ngủ nhỏ mờ ảo. Sau đó, cậu nằm trên giường, bật camera điều chỉnh góc độ, chụp vài bức ảnh rồi chọn ra tấm ưng ý nhất gửi cho Tưởng Thính Nam. Cậu canh đúng một phút sau liền thu hồi ảnh chụp, rồi gửi thêm một câu. Dưới lầu, trong chiếc xe đen sang trọng, Tưởng Thính Nam vẫn chưa rời đi. Hôm nay bảo bối đeo nhẫn của anh, đồng ý lời cầu hôn của anh, tim anh đến giờ vẫn đập loạn nhịp không thôi. Anh đang định nhắn thêm vài câu sến súa thì thấy ảnh gửi tới. Khoảnh khắc nhấp vào ảnh, Tưởng Thính Nam thấy máu toàn thân như dồn hết lên não, hơi thở nặng nề hẳn đi. Trong hình, Nguyễn Ngôn nằm trên giường, ánh đèn vàng nhạt phủ lên làn da trắng nõn, chiếc quần đùi ngắn để lộ đôi chân thon dài, vạt áo hơi cuộn lên lộ ra vùng bụng phẳng lỳ mềm mại. Tưởng Thính Nam nhìn đến đỏ cả mắt, hận không thể lao vào đó cắn một miếng cho bõ ghét. Anh định nhấn lưu ảnh thì hệ thống báo: Lưu thất bại. Anh thoát ra định thử lại thì thấy ảnh đã bị thu hồi, thay vào đó là một câu nói: 【 Ngại quá nha, tôi gửi nhầm người. 】 Tưởng Thính Nam cứng đờ người, dòng máu nóng nảy ban nãy như bị dội gáo nước lạnh. Cổ họng anh nghẹn đắng, tay cầm điện thoại run bần bật. Gửi xong câu đó, Nguyễn Ngôn thảnh thơi đi tắm rửa, không biết mình đã chọc người ta điên tiết đến mức nào. Ai ngờ vừa bước ra khỏi phòng tắm đã nghe tiếng đập cửa. Cậu ngẩn ra. Muộn thế này là ai? Sợ làm thức giấc Hàn Thu, cậu vội vàng xỏ dép lê ra mở cửa. Vừa vặn tay nắm cửa vừa hạ xuống, cánh cửa đã bị một lực mạnh bạo đẩy ra. Nguyễn Ngôn chưa kịp phản ứng đã bị một vòng tay rắn chắc siết chặt lấy eo, ép vào lồng ngực nóng bỏng. "Bà xã, ảnh đó em định gửi cho ai?" Giọng Tưởng Thính Nam nghiến răng nghiến lợi vang lên bên tai. "Anh..." Chưa kịp nói hết câu, phòng Hàn Thu đã có tiếng động. Nguyễn Ngôn hoảng sợ, vội kéo Tưởng Thính Nam vào phòng mình rồi đóng sập cửa lại. Hàn Thu vọng ra hỏi: "Tiểu Ngôn, ai gõ cửa à?" Nguyễn Ngôn một tay bịt miệng Tưởng Thính Nam, vội đáp: "À là shipper giao đồ ăn đêm thôi, không có gì đâu, cậu ngủ tiếp đi." Đợi đèn phòng khách tắt, Nguyễn Ngôn mới thở phào, nhưng ngay sau đó lại trợn tròn mắt. Tưởng Thính Nam... anh ta dám liếm lòng bàn tay cậu! Nguyễn Ngôn đỏ mặt định rút tay lại nhưng bị anh giữ chặt cổ tay, giọng khàn đặc: "Nói, ảnh đó em định gửi cho ai?" Bị bệnh à! Nửa đêm xông vào nhà người ta chỉ vì mấy tấm ảnh. Nguyễn Ngôn quay mặt đi, hừ hừ: "Tôi thích gửi cho ai là quyền của tôi." Vừa dứt lời, Tưởng Thính Nam buông cổ tay cậu ra, bất thần bóp chặt eo Nguyễn Ngôn, một tay nâng mông bế thốc cậu lên, ép chặt vào cánh cửa. "Làm cái gì vậy!" Nguyễn Ngôn trừng mắt. Cậu bây giờ chẳng sợ anh nữa, Tưởng Thính Nam trong mắt cậu chỉ là "hổ giấy", nhìn thì hung dữ chứ chọc nhẹ là thủng ngay. "Anh còn muốn đánh tôi chắc?" Tưởng Thính Nam tức đến mức muốn hộc m.áu. Đánh? Anh sao nỡ chạm vào dù chỉ là một đầu ngón tay của cậu. Thực ra anh đang bị tiểu hỗn đản này chọc cho phát điên, rất muốn lột quần cậu xuống đánh cho sưng mông, nhưng nghĩ đến việc mình vừa mới đưa nhẫn hôm nay, anh không dám làm quá. Hai người giằng co một lát, cuối cùng Tưởng Thính Nam buông tay để cậu xuống, giọng buồn bã: "Em đi ngủ sớm đi. Xin lỗi bảo bối, anh không nên hỏi quá nhiều, em muốn gửi cho ai là tự do của em." Lại giở quẻ "tủi thân" rồi... Nguyễn Ngôn thấy anh như vậy lại có chút áy náy. Cậu cắn môi, vươn chân đá nhẹ vào bắp chân anh: "Tôi... tôi đùa anh thôi, ngoài anh ra tôi còn gửi được cho ai nữa." Tưởng Thính Nam trong lòng sướng nở hoa nhưng vẫn giả vờ sa sút, cười chua chát: "Được, bảo bối nói gì anh cũng tin." Nguyễn Ngôn cuống lên. Không phải chứ... Tưởng Thính Nam rốt cuộc là có ý gì đây! "Thật đấy mà, ai thèm lừa anh." Nguyễn Ngôn túm lấy cánh tay Tưởng Thính Nam, "Hay là thế này đi, đêm nay anh ngủ lại chỗ tôi, anh tự mình giám sát xem tôi có gửi ảnh cho ai khác không." Tưởng Thính Nam nằm mơ cũng không ngờ lại có chuyện tốt như vậy rơi xuống đầu. Ban đầu anh chỉ muốn nghe Nguyễn Ngôn nói vài câu dỗ dành mềm mỏng, ai dè lại trúng số độc đắc luôn. Tưởng Thính Nam ho khan một tiếng, giữ vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Thế có tiện không? Thôi được rồi, nếu em đã nói vậy thì anh ở lại một đêm cũng được." Đúng là đồ bậc thầy giả trân! Giường của Nguyễn Ngôn không nhỏ, bình thường cậu nằm thì dư dả, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay thêm một Tưởng Thính Nam vào lại thấy chật chội lạ thường. Càng đáng nói hơn là vì Tưởng Thính Nam không ních nổi đồ ngủ của cậu, nên chỉ có thể miễn cưỡng mặc cái quần đùi, nửa thân trên cứ thế để trần. Chỉ cần xích lại gần anh một chút là Nguyễn Ngôn cảm thấy như bị hơi nóng hừng hực từ người đàn ông này thiêu đốt. Cậu hận không thể dán chặt mình vào tường. Mới được hai phút, giọng nói trầm thấp của Tưởng Thính Nam đã vang lên: "Bà xã, nếu em không muốn ngủ cùng anh thì anh đi trước đây. Em đừng như thế, nếu không có bức tường chặn lại, chắc em ngủ luôn sang phòng bên cạnh mất." Nguyễn Ngôn hơi ngượng: "Không phải, không phải đâu... tại tôi hơi nóng, dán vào tường cho mát thôi." Tưởng Thính Nam lập tức ngồi bật dậy: "Vậy em thay cái quần đùi kia đi, thay ra cho nó mát." Nguyễn Ngôn thật sự muốn tặng anh một cái tát. Cậu nhắm tịt mắt, xoay người lăn thẳng vào lòng Tưởng Thính Nam: "Ngủ ngủ ngủ! Tôi hết nóng rồi được chưa!" Tưởng Thính Nam mãn nguyện ôm chặt lấy "vợ". Ngày hôm nay đối với anh cứ như một giấc chiêm bao. Đầu tiên là hẹn hò thành công, rồi xem phim, sau đó bảo bảo chấp nhận nhẫn cầu hôn, và giờ là mời anh ngủ chung giường. Tưởng Thính Nam bươn chải bao năm, tiền tài địa vị không thiếu, nhưng chưa bao giờ thấy tự hào như lúc này. Lần đầu tiên anh cảm thấy mình là một người thành đạt thực thụ. Một người thành đạt được nằm trên giường của vợ. Thế nhưng, chỉ vài phút sau, Tưởng Thính Nam bắt đầu hối hận. Nhịn bao nhiêu năm nay, bình thường chỉ cần vài cử chỉ thân mật đã đủ thử thách anh rồi, huống hồ giờ còn ôm bảo bảo nằm cạnh nhau. Máu trong người anh chia làm hai ngả: một nửa dồn lên não, một nửa xông thẳng xuống dưới. Không đúng, sai sai ở đâu rồi…

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Ngô HàNgô Hà

đọc hết chương 62 rùi, hóng típppp

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Trọng Sinh Chương 2 Chương 3: Mười Năm Trước Chương 4 Chương 5: Tìm Ông Xã Chương 6 Chương 7: "Là Anh Chiều Hư" Chương 8 Chương 9: Không được đi làm Chương 10: Anh Hung Dữ Lắm Sao? Chương 11 Chương 12: Đi Làm Chương 13: Cướp Sắc Chương 14: Dậy Muộn Chương 15: Mua Sắm Chương 16: Vẽ Bánh Nướng Lớn Chương 17 Chương 18: Bị Phát Hiện Chương 19: Chồng Nuôi Từ bé Chương 20: Chỉ là Chuyện Thuận Miệng Chương 21: Nấu Cháo ĐIện Thoại Chương 22 Chương 23: Trộm Tiền Chương 24: Cần Công Giúp Học Tập Chương 25 Chương 26: Thuê Nhà Chương 27: Tân Gia Chương 28 Chương 29: Học Ngoại Trú Chương 30 Chương 31: Cùng Nhau Thu Thập Chương 32 Chương 33: Đồng Sàng Dị Mộng Chương 34: Kiêm Chức Chương 35: Bị Tóm Tại Trận Chương 36 Chương 37 Chương 38: Bị Lật Tẩy Chương 39 Chương 40: Ra mắt mẹ vợ (bất đắc dĩ) Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44: Tổ ấm mới và những bí mật cũ Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94: Ngoại truyện kiếp trước - Sớm ngày nắm lấy bàn tay nhỏ bé của vợ Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98: Đem vợ chọc khóc Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102: Tưởng Thính Nam vẫn luôn khiêu khích Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107: Tôi cùng cậu ấy cầu hôn Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111: Cậu ấy và Tưởng Thính Nam nói chuyện sao? Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115: Một người đàn ông rất muốn kết hôn Chương 116 Chương 117 Chương 118: Vậy ngươi cho ta mang nhẫn đi (Kết thúc) Chương 119

Chương 120: Ngoại truyện sau khi kết hôn

Chương 121 Chương 122 Chương 123: Tuyển tập ngoại truyện IF Chương 124 Chương 125 Chương 126: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ① Chương 127 Chương 128 Chương 129: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ② Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133: Tiểu hoàng đế vs Đại tướng quân ③ Chương 134
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao