Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 124: Thế giới thứ năm (15)

Chương 124: Thế giới thứ năm (15) Nhìn thấy Bạch Hoa định rời khỏi phòng thí nghiệm, Mục Đãi hoảng hốt, đột ngột ấn nút đóng cửa. Lập tức, toàn bộ cửa của căn cứ thực nghiệm đóng sập lại, khóa chặt. Trừ khi được mở ra lần nữa, nếu không sẽ không có cách nào mở cửa bình thường được. Anh không hề muốn làm tổn thương Tiểu Bạch, càng không muốn để Tiểu Bạch rời đi. Anh có dự cảm, lỡ như để đối phương cứ thế bỏ đi, Tiểu Bạch sẽ không bao giờ xuất hiện trước mắt anh nữa. Bạch Hoa đẩy cửa hai cái nhưng không nhúc nhích. Cậu nhắm mắt lại, tích tụ sức mạnh, dần dần, một luồng ánh sáng xanh lam bao quanh bàn tay cậu. Cậu giơ tay lên, định nện mạnh vào cánh cửa phòng thí nghiệm. Nhưng tay còn chưa kịp chạm vào cửa, cơ thể cậu đã bị người ôm chầm lấy từ phía sau. Cả người Mục Đãi run rẩy, ôm chặt lấy cậu, miệng không ngừng nói năng lộn xộn bên tai cậu: "Xin lỗi, xin lỗi em, Tiểu Bạch, thực xin lỗi, tôi không biết đó là dao, tôi cứ tưởng đó là thuốc an thần. Tôi không cố ý, tôi chưa từng nghĩ đến việc làm tổn thương em, thật đấy, hãy tin tôi, tin tôi đi." Nói đến cuối, Mục Đãi hôn loạn xạ lên gáy cậu. Ngoại trừ làm như vậy, người đàn ông này thực sự không biết phải làm sao mới có thể giữ Tiểu Bạch lại. Tiểu Bạch thích nhất là được anh hôn, nhưng ngày thường ngoài việc thưởng cho cậu một nụ hôn sau khi kết thúc thí nghiệm, anh chưa từng chủ động đáp ứng yêu cầu của đối phương. Bây giờ anh hôn cậu nhiều như vậy, Tiểu Bạch có phải sẽ không đi nữa không? Luồng sáng xanh trên tay Bạch Hoa biến mất. Cậu xoay người, dứt khoát đẩy Mục Đãi ra. Mục Đãi nắm chặt lấy tay cậu, nhìn chằm chằm vào mắt cậu, gằn từng chữ: "Tiểu Bạch, tôi thật sự tưởng đó là thuốc an thần. Em cho tôi xem vết thương một chút được không? Nó vẫn đang chảy máu. Em đừng đi, tôi thấy rất khó chịu." Anh đưa tay bưng lấy ngực mình, "Chỗ này của tôi rất đau." Bạch Hoa mặc kệ anh nắm tay mình, tay kia mò mẫm nắm lấy cán dao, đột ngột dùng sức rút ra. Lưỡi dao phẫu thuật đẫm máu bị cậu rút phăng ra ngoài. Máu tươi chầm chậm chảy dọc theo thân dao, trong khi vết thương trên cổ cậu lại đang từ từ khép miệng với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Bạch Hoa đưa con dao cho Mục Đãi. Mục Đãi ngơ ngác nhìn cậu, không hiểu ý cậu là gì. Bạch Hoa thở dài trong lòng, bước đến trước bàn thí nghiệm, bỏ con dao phẫu thuật vào một cái ống nghiệm sạch sẽ. Chẳng phải anh muốn lấy một bộ phận trên cơ thể cậu làm tài liệu thí nghiệm sao? Hiếm khi lần này chảy nhiều máu như vậy, lãng phí thì thật đáng tiếc. Mục Đãi khẽ rên một tiếng: "Tiểu Bạch..." Ngay cả lúc này, điều Tiểu Bạch nghĩ đến vẫn là thí nghiệm của anh. Rốt cuộc anh đã làm cái quái gì thế này, sao anh lại có thể cho rằng Tiểu Bạch mất trí và muốn làm hại anh chứ? Cho dù bị anh đâm một nhát, điều Tiểu Bạch làm cũng chỉ là muốn bỏ đi, chứ hoàn toàn không hề có ý định làm tổn thương anh. Chỉ một lát sau, vết thương trên cổ Bạch Hoa đã nhỏ đến mức gần như có thể bỏ qua không tính. Chỉ có vệt máu chảy ra lúc dao đâm vào là còn đọng lại quanh miệng vết thương, nhìn từ xa tựa như một đóa hoa nhỏ màu đỏ tươi, diễm lệ đến mức có chút yêu dị. Bạch Hoa không biết nên làm gì bây giờ. Người đàn ông này không phải thực sự muốn làm cậu bị thương, nhưng người phụ nữ kia lại là một thứ vắt ngang giữa hai người. Cậu muốn chất vấn, nhưng lại không có cách nào cất thành lời. Nếu anh thực sự yêu cô ta như vậy, thì đối với anh, sự tồn tại của tôi chắc cũng chỉ là có cũng được mà không có cũng chẳng sao đúng không? Giải thoát cho nhau chẳng phải tốt hơn sao. Bạch Hoa ngẩn ngơ đứng trước bàn thí nghiệm một lúc. Mục Đãi không biết cậu định làm gì, vừa căng thẳng lại vừa đau lòng nhìn cậu. Một lát sau, anh thấy cậu nam sinh lại xoay người định bước ra ngoài. Thế này là... vẫn muốn đi sao? Mục Đãi đột nhiên nhào tới, ép Bạch Hoa sát vào tường, điên cuồng hôn loạn xạ không theo một trình tự nào. Ngoài cách này ra, anh thực sự không biết phải làm sao để Tiểu Bạch tha thứ cho mình. "Đừng đi.” Giọng anh run rẩy, "Đừng đi, ở lại đi, xin em, đừng đi mà." Bạch Hoa gần như sắp bị những lời của anh đánh bại, nhưng cứ nghĩ đến người phụ nữ đang la hét chói tai giữa bầy tang thi kia, cõi lòng cậu lại cứng rắn trở lại. Cậu vươn tay định đẩy người đàn ông ra. Mục Đãi ôm chặt lấy cậu, sống chết không chịu buông tay. Trong lúc hai người giằng co, Bạch Hoa nhìn thấy chiếc máy liên lạc trên tay anh. Có lẽ, cậu đã biết vì sao Mục Đãi lại biết người phụ nữ kia ở nơi đó rồi. Cơ thể cậu thả lỏng, không giãy giụa đòi rút tay ra nữa, mà chỉ thẳng vào chiếc máy liên lạc kia. Mục Đãi hiểu sai ý cậu, tưởng là cậu muốn nó liền vội vàng tháo xuống, nhét vào tay cậu: "Tiểu Bạch, cái này là máy liên lạc do căn cứ cấp trước khi tôi ra ngoài, có thể dùng để liên lạc từ khoảng cách xa. Tuy nhiên tôi đã là người bị căn cứ vứt bỏ, máy liên lạc này dù vẫn còn xài được, nhưng nếu tôi phát tín hiệu cầu cứu thì bên kia chắc cũng không thèm để ý đâu. Nếu em thích, tôi tặng em đấy." Bạch Hoa cầm máy liên lạc mân mê một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Mục Đãi. "Em muốn học cách dùng sao? Để tôi dạy em." Mục Đãi rất vui vì có chuyện để đánh lạc hướng sự chú ý của Bạch Hoa. Anh không biết trí nhớ của tang thi có thể duy duy trì được bao lâu, liệu có phải một lát nữa cậu sẽ không còn nhớ chuyện mình bị thương nữa không? Bạch Hoa nhìn Mục Đãi thao tác bấm máy liên lạc. Trên giao diện mỗi khi hiện ra một thứ mới, anh đều sẽ giải thích sơ qua đó là gì, có công dụng ra sao. Cho đến khi trên màn hình đột nhiên xuất hiện một dãy số. "Nút này dùng để liên lạc, tra cứu rất tiện lợi, hơi giống với điện thoại di động thời hòa bình. Có điều, các trạm phát sóng điện thoại đã bị phá hủy từ lâu rồi, máy liên lạc này có phạm vi thu sóng rất rộng, xét về mặt thông tin thì dùng thích hơn điện thoại nhiều. Em xem, dãy số này hiển thị mã số máy liên lạc của đối phương, bên cạnh là thời gian, chứng tỏ máy liên lạc này đã từng gửi yêu cầu kết nối cho tôi vào thời điểm đó..." Mục Đãi vừa nói vừa định bấm sang tính năng tiếp theo, nhưng lại bị Bạch Hoa cản lại. Bạch Hoa nhìn anh với ánh mắt vô cùng nghiêm túc. Mục Đãi sững sờ: "Tiểu Bạch, em không hiểu sao? Để tôi giảng lại cho em nghe nhé?" Nói rồi anh lặp lại một lần nữa, nhưng khi định lướt sang bước tiếp theo thì lại bị Bạch Hoa chặn tay lại. Cứ như thế vài lần, rốt cuộc anh cũng hiểu ra, không phải Tiểu Bạch không hiểu, mà là cậu muốn giữ nguyên cái màn hình này. Nếu Tiểu Bạch có thể nói được, chắc chắn là có chuyện muốn hỏi anh. Biết Tiểu Bạch có thể sẽ không rời đi nữa, lý trí và sự bình tĩnh thường ngày của Mục Đãi đã quay trở lại, không còn hoảng loạn, mất kiểm soát như lúc nãy. Anh đẩy gọng kính trên mũi lên: "Tiểu Bạch, em có chuyện muốn hỏi tôi phải không?" Bạch Hoa nhìn anh một cái, không nói gì. "Em muốn hỏi gì?" Anh ngẫm nghĩ một lát, "Có phải em muốn hỏi về nội dung cuộc gọi này không?" Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có khả năng này là cao nhất. Tuy không hoàn toàn chính xác, nhưng dù sao cũng xém sát mép rồi. Bạch Hoa thầm nghĩ. "Em xem thời gian này, là hai tiếng trước. Lúc đó máy liên lạc reo, tôi bắt máy thì nghe thấy Tiểu Nhã nói bọn họ đang bị tang thi vây công ở vùng ngoại ô, xin cứu viện. Tất nhiên tôi thừa biết dị năng tiến hóa của tôi thiên về mặt tinh thần, hoàn toàn không đủ khả năng để cứu cô ấy ra. Hơn nữa, cô ấy gọi điện cầu cứu chắc chắn không chỉ gọi cho mỗi mình tôi, cho dù tôi không chạy qua đó thì bọn họ chắc cũng sẽ không có mệnh hệ gì đâu." Mục Đãi nói. Dù anh nói như vậy, nhưng tại sao biết rõ cô ta vẫn còn viện binh khác, năng lực của anh lại không đủ để tự bảo vệ bản thân, vậy mà anh vẫn nằng nặc đòi đi cứu người phụ nữ đó? Chỉ vì cô ta là vị hôn thê của anh? Bởi vì, anh yêu cô ta sâu đậm? "Nội dung cuộc gọi là thế đấy." Mục Đãi nói xong, định bấm máy liên lạc nhưng ngón tay vẫn không nhúc nhích được. Có vẻ Tiểu Bạch không hài lòng với câu trả lời của anh, Mục Đãi thầm nghĩ. Vậy rốt cuộc Tiểu Bạch còn muốn hỏi gì nữa? Hay là cần anh phải trả lời thêm điều gì? Trước kia Mục Đãi chưa từng nghĩ đến sự bất tiện khi giao tiếp với Tiểu Bạch, chủ yếu là vì anh dồn toàn bộ tâm trí vào thí nghiệm, mà những yêu cầu của anh đối phương đều có thể nghe hiểu và đáp lại kịp thời, nên anh không hề cảm thấy có khó khăn gì. Nhưng lúc này đây, anh thực sự muốn biết tại sao Tiểu Bạch lại phẫn nộ, tại sao lại nổi giận, tại sao lại một hai đòi rời đi. Anh biết nhát dao đó của mình đã hoàn toàn làm tổn thương trái tim Tiểu Bạch, nhưng nghĩ kỹ lại, trước khi anh vô tình đâm trúng Tiểu Bạch, đối phương vốn dĩ đã giận dữ đến mức không thể kiềm chế nổi, nếu không cậu đã chẳng làm anh hiểu lầm là cậu muốn làm hại anh. Muốn biết được nguyên do, thì phải nghĩ cách trao đổi. "Thế này nhé, Tiểu Bạch, em nhìn vào mắt tôi này," Mục Đãi nói, "Tôi sẽ liệt kê từng câu hỏi mà em có thể muốn hỏi. Nếu tôi nói sai, em hãy lắc đầu. Tôi nói đúng, em hãy gật đầu. Tương tự, với những đề nghị của tôi, em đồng ý thì gật đầu, không đồng ý thì lắc đầu nhé." Anh chờ đợi hồi lâu, cơ thể Bạch Hoa vẫn cứng đờ, không gật cũng chẳng lắc. Thế này là đồng ý hay không đồng ý đây? Anh ngẫm nghĩ một chút: "Có phải em... không có cách nào gật đầu hay lắc đầu đúng không?" Quả thực, giờ quan sát kỹ lại anh mới nhận ra, sống cùng Tiểu Bạch bao nhiêu ngày qua, anh chưa từng thấy cậu gật đầu hay lắc đầu bao giờ. Đối phương thậm chí còn không biết chớp mắt. "Vậy làm thế này đi," Mục Đãi nói, "Em nhìn này, đây là tay trái, đây là tay phải," anh cầm lấy đôi bàn tay trắng nõn thon dài của Bạch Hoa, "Nếu tôi nói đúng, em hãy nhúc nhích tay trái một chút, tôi nói sai thì em nhúc nhích tay phải. Nghe hiểu rồi thì cử động tay trái cho tôi xem nhé, được không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Thế giới thứ nhất (1) Chương 2: Thế giới thứ nhất (2) Chương 3: Thế giới thứ nhất (3) Chương 4: Thế giới thứ nhất (4) Chương 5: Thế giới thứ nhất (5) Chương 6: Thế giới thứ nhất (6) Chương 7: Thế giới thứ nhất (7) Chương 8: Thế giới thứ nhất (8) Chương 9: Thế giới thứ nhất (9) Chương 10: Thế giới thứ nhất (10) Chương 11: Thế giới thứ nhất (11) Chương 12: Thế giới thứ nhất (12) Chương 13: Thế giới thứ nhất (13) Chương 14: Thế giới thứ nhất (14) Chương 15: Thế giới thứ nhất (15) Chương 16: Thế giới thứ nhất (16) Chương 17: Thế giới thứ nhất (17) Chương 18: Thế giới thứ nhất (18) (END TG1) Chương 19: Thế giới thứ hai (1) Chương 20: Thế giới thứ hai (2) Chương 21: Thế giới thứ hai (3) Chương 22: Thế giới thứ hai (4) Chương 23: Thế giới thứ hai (5) Chương 24: Thế giới thứ hai (6) Chương 25: Thế giới thứ hai (7) Chương 26: Thế giới thứ hai (8) Chương 27: Thế giới thứ hai (9) Chương 28: Thế giới thứ hai (10) Chương 29: Thế giới thứ hai (11) Chương 30: Thế giới thứ hai (12) Chương 31: Thế giới thứ hai (13) Chương 32: Thế giới thứ hai (14) Chương 33: Thế giới thứ hai (15) Chương 34: Thế giới thứ hai (16) Chương 35: Thế giới thứ hai (17) Chương 36: Thế giới thứ hai (18) Chương 37: Thế giới thứ hai (19) Chương 38: Thế giới thứ hai (20) Chương 39: Thế giới thứ hai (21) Chương 40: Thế giới thứ hai (22) Chương 41: Thế giới thứ hai (23) Chương 42: Thế giới thứ hai (24) Chương 43: Thế giới thứ hai (25) Chương 44: Thế giới thứ hai (26) (END TG2) Chương 45: Thế giới thứ ba (1) Chương 46: Thế giới thứ ba (2) Chương 47: Thế giới thứ ba (3) Chương 48: Thế giới thứ ba (4) Chương 49: Thế giới thứ ba (5) Chương 50: Thế giới thứ ba (6) Chương 51: Thế giới thứ ba (7) Chương 52: Thế giới thứ ba (8) Chương 53: Thế giới thứ ba (9) Chương 54: Thế giới thứ ba (10) Chương 55: Thế giới thứ ba (11) Chương 56: Thế giới thứ ba (12) Chương 57: Thế giới thứ ba (13) Chương 58: Thế giới thứ ba (14) Chương 59: Thế giới thứ ba (15) Chương 60: Thế giới thứ ba (16) (END TG3) Chương 61: Thế giới thứ tư (1) Chương 62: Thế giới thứ tư (2) Chương 63: Thế giới thứ tư (3) Chương 64: Thế giới thứ tư (4) Chương 65: Thế giới thứ tư (5) Chương 66: Thế giới thứ tư (6) Chương 67: Thế giới thứ tư (7) Chương 68: Thế giới thứ tư (8) Chương 69: Thế giới thứ tư (9) Chương 70: Thế giới thứ tư (10) Chương 71: Thế giới thứ tư (11) Chương 72: Thế giới thứ tư (12) Chương 73: Thế giới thứ tư (13) Chương 74: Thế giới thứ tư (14) Chương 75: Thế giới thứ tư (15) Chương 76: Thế giới thứ tư (16) Chương 77: Thế giới thứ tư (17) Chương 78: Thế giới thứ tư (18) Chương 79: Thế giới thứ tư (19) Chương 80: Thế giới thứ tư (20) Chương 81: Thế giới thứ tư (21) Chương 82: Thế giới thứ tư (22) Chương 84: Thế giới thứ tư (24) Chương 83: Thế giới thứ tư (23) Chương 85: Thế giới thứ tư (25) Chương 86: Thế giới thứ tư (26) Chương 87: Thế giới thứ tư (27) Chương 88: Thế giới thứ tư (28) Chương 89: Thế giới thứ tư (29) Chương 90: Thế giới thứ tư (30) Chương 91: Thế giới thứ tư (31) Chương 92: Thế giới thứ tư (32) Chương 93: Thế giới thứ tư (33) Chương 94: Thế giới thứ tư (34) Chương 95: Thế giới thứ tư (35) Chương 96: Thế giới thứ tư (36) Chương 97: Thế giới thứ tư (37) Chương 98: Thế giới thứ tư (38) Chương 99: Thế giới thứ tư (39) Chương 100: Thế giới thứ tư (40) Chương 101: Thế giới thứ tư (41) Chương 102: Thế giới thứ tư (42) Chương 103: Thế giới thứ tư (43) Chương 104: Thế giới thứ tư (44) Chương 105: Thế giới thứ tư (45) Chương 106: Thế giới thứ tư (46) Chương 107: Thế giới thứ tư (47) Chương 108: Thế giới thứ tư (48) Chương 109: Thế giới thứ tư (49) (END TG4) Chương 110: Thế giới thứ năm (1) Chương 111: Thế giới thứ năm (2) Chương 112: Thế giới thứ năm (3) Chương 113: Thế giới thứ năm (4) Chương 114: Thế giới thứ năm (5) Chương 115: Thế giới thứ năm (6) Chương 116: Thế giới thứ năm (7) Chương 117: Thế giới thứ năm (8) Chương 118: Thế giới thứ năm (9) Chương 119: Thế giới thứ năm (10) Chương 120: Thế giới thứ năm (11) Chương 121: Thế giới thứ năm (12) Chương 122: Thế giới thứ năm (13) Chương 123: Thế giới thứ năm (14)

Chương 124: Thế giới thứ năm (15)

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao