Chương 1
1 Tôi, một “hải vương”, thay người yêu như thay áo. Chính vì vậy nên chuyện tình cảm với tôi chưa bao giờ đủ lâu để gọi là nghiêm túc. Em gái tôi thì khác… một cô sinh viên ngây thơ, trong sáng, và cũng chính vì thế mà lúc nào cô ấy cũng khiến người khác muốn bảo vệ. Thế nhưng trớ trêu thay, người trong mộng của hai chị em tôi lại là một cặp anh em. Tôi thích kiểu “c//ầm th//ú khoác áo tri thức” như anh trai Giang Vân Chính, còn trong khi đó em gái tôi lại mê mẩn cậu em “cún con” Giang Vân Kỳ. Tôi từng nghĩ đây là một sự kết hợp hoàn hảo, bởi vì dù sao thì mỗi người chúng tôi đều có đối tượng riêng, nên chắc sẽ chẳng bao giờ v//a ch//ạm. Thế nhưng hóa ra mọi chuyện lại không đơn giản như tôi tưởng. Hôm qua nhân dịp sinh nhật của hai chị em, chúng tôi đã âm thầm lên kế hoạch hạ gục người thương của mình. Ai ngờ rằng chỉ sau một đêm, tình hình lại trở nên rối rắm đến khó tin. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ say, người nằm bên cạnh vẫn đang ngủ mê mệt. Tôi liếc mắt sang, ngay khoảnh khắc ấy, tim tôi lập tức khựng lại. Đúng là chạm mắt rồi, thế nhưng không phải đúng người... Tôi hít sâu một hơi. Da đầu bắt đầu tê rần, bởi lẽ tôi vẫn chưa thể tin nổi sự thật vừa phơi bày trước mắt: rằng mình đã vô tình vào nhầm phòng em trai của bạn mình. “Chị dâu…” Giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau, tựa như một nh//át d//ao lạnh lẽo c//ứa thẳng vào ý thức vừa tỉnh. Tiếng “chị dâu” ấy khiến cảm giác tội lỗi trong tôi càng thêm sâu đậm. Tôi cố giữ bình tĩnh, ép mình tỏ ra trấn tĩnh: “Chuyện hôm qua chỉ là một tai nạn thôi.” Giang Vân Kỳ chớp chớp mắt: “Chị dâu, vậy em tính là gì đây?” Tôi… nghiến răng đáp lại: “Coi như cậu xui xẻo.” Rồi tôi rút ra một vạn tệ trong túi và ném cho cậu ta: “Chuyện này đừng nói với anh trai cậu.” Thế nhưng ngay sau đó, Giang Vân Kỳ vươn cánh tay dài ra rồi càng dựa s//át vào tôi hơn. Hơi nóng từ cơ thể cậu ta lan đến, vì quá gần nên nó khiến đầu óc tôi như bốc khói. “Chị dâu định dùng một vạn tệ để đuổi em đi thôi sao?” Giọng nói lười biếng ấy pha chút khàn đặc và đầy trêu chọc. Ch//ết tiệt, lẽ nào tôi lại có thể bị một thằng nhóc con trêu ghẹo sao? Tôi quay người, bóp lấy cằm cậu ta. Phải nói da của cậu em này đúng là đẹp thật. “Chê ít à? Với cái kỹ thuật non tay của cậu, còn đòi hỏi gì nữa, em trai à~” Giang Vân Kỳ tỏ vẻ o//an ức: “Chị dâu, em thấy trong người không khỏe…” Tôi nh//ẫn t//âm đáp: “Thêm cho cậu một nghìn nữa, không thể hơn được đâu…” “Đầu đau quá…” Chuyện này… hình như có chút không bình thường. Tôi khẽ nghiêng người đưa tay lên sờ trán cậu ta để kiểm tra, và ngay khoảnh khắc ấy, tôi lập tức nhận ra điều chẳng lành. Thôi xong rồi — cậu em này sốt thật. Cảm giác tội lỗi lập tức dâng lên khiến tim tôi như bị bóp ch//ặt. Chính vì vậy mà tôi bỗng thấy bản thân đúng là có lỗi; thế nhưng dù sao đi nữa, cái thân hình nhỏ bé đang nằm trước mặt quả thật khiến người ta phải lo ngại hơn là x//ấu h//ổ. “Chị dâu, lúc ngủ chị giật hết chăn của em…” Giang Vân Kỳ dường như đã đoán được tôi đang nghĩ gì, bởi vậy nên giọng nói ấy vang lên vừa yếu ớt, vừa pha chút tr//ách m//óc. Tôi nghe mà tức đến mức nghiến răng ken két; vì vừa bực vừa ngượng nên cuối cùng chỉ có thể nói: “Mặc quần áo vào rồi đến bệnh viện.” Hết nói nổi. Cái cảm giác phải lo cả “dịch vụ hậu mãi” cho một vụ t//ai n//ạn tình cảm… đúng là khiến người ta muốn phát đ//iên mà. 2 Tại cổng bệnh viện, Giang Vân Kỳ cầm điện thoại và cúi đầu hỏi tôi: “Màu xanh à?” Tôi hơi ngẩn người, bởi trong khoảnh khắc ấy, tôi lại hiểu sang một nghĩa hoàn toàn khác. “Chẳng phải là… mọc sừng rồi sao?” Tôi buột miệng đáp, rồi vì ngượng quá nên sau đó bật cười hề hề. “Ừm, có lẽ còn ‘toang’ luôn ấy chứ…” Giang Vân Kỳ khẽ nhíu mày: “Màu vàng thì không vào được đâu.” Tôi ngơ ngác: “Không vào được?” Cậu ta nhướng mày rồi chậm rãi nói như thể đang giảng giải cho một đứa trẻ: “Chứ sao nữa? Mã vàng mà cũng muốn vào bệnh viện à?” Tôi sững lại vài giây. Mã… vàng? Rồi như sực tỉnh, tôi mới ấp úng: “Ồ… cậu nói mã sức khỏe à.” Giang Vân Kỳ khẽ cười, khóe môi cậu ta cong nhẹ như thể rất vừa ý với phản ứng ngốc nghếch của tôi: “Chứ sao? Chứ chị dâu nghĩ là gì?” Tôi không đáp, mà chỉ âm thầm nghĩ đến cái đầu của anh trai cậu ta. Trong phòng khám, vị bác sĩ trung niên nhìn hai chúng tôi rồi khẽ lắc đầu ngán ngẩm. “Ba mươi tám độ hai, cảm lạnh do vận động quá sức.” Giọng ông ấy đều đều, thế nhưng ánh mắt lại chứa đầy ý trách. “Người trẻ các cô cậu bây giờ đúng là không biết tiết chế.” Ông ấy vừa nói vừa liếc qua cổ Giang Vân Kỳ, nơi có vài dấu đỏ lộ rõ, rồi lại quay sang nhìn tôi. “Cô bé, cháu cắn cũng mạnh quá đấy. Tôi nói cho cháu biết, hành vi này rất nguy hiểm, dễ gây x//uất h//uyết m//ao mạch dưới da, mà đặc biệt là ở vị trí này, nghiêm trọng là còn có thể m//ất m//ạng.” Nói rồi, ông ấy rút điện thoại ra và mở cho chúng tôi xem một bản tin về việc một cô gái “trồng dâu tây” khiến bạn trai tử vong. Tôi cứng họng, gương mặt lập tức trở nên nóng ran. “Hì… sau này chúng cháu sẽ chú ý.”Danh sách chương
Cấu hình đọc
Kích thước chữ
Aa
Nhỏ
Aa
Vừa
Aa
Lớn
Kiểu chữ
a
Có chân
a
Không chân
a
Lexend
Màu sắc
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao