Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 15

Ngoại truyện Tôi mơ một giấc mơ. Trong mơ đó là đám cưới của tôi. Tôi mặc chiếc váy cưới dài thướt tha chậm rãi bước vào lễ đường. Người dẫn chương trình hỏi tôi: “Ba từ chị muốn nói nhất với chú rể là gì?” Cuối cùng tôi vẫn không nói ra được. Mà chỉ khẽ thốt lên một câu:“Cảm ơn cậu.” Sau khi tỉnh dậy, tôi ra Hậu Hải hóng gió. Quán bar nhỏ ngày nào giờ đã không còn nữa. Tôi như thấy cậu ta, xuyên qua đám đông, ôm tôi từ phía sau, giọng trầm thấp vang lên ngay sát bên tai: “Chị ơi, em muốn có tương lai với chị.” Khoảnh khắc ấy, tất cả lại ùa về, rõ ràng đến mức như mới chỉ là ngày hôm qua. Bên đường có một ca sĩ đang hát Ngày Xưa Từng Nói. “Sau này bên cạnh em có anh ấy, sau lưng có một mái nhà, nhưng em chỉ muốn hỏi anh một câu — anh, đã từng yêu chưa? Ngày xưa nói dối mẹ, vượt núi băng sông chỉ để được ôm anh một lần. Tưởng tượng khoác lên mình hồng trang, sau này anh cưới lý tưởng, em gả cho môn đăng hộ đối.” Đến khi nghe hết bài hát, tôi bỗng nhận ra mình đã có câu trả lời. Tôi lấy điện thoại ra và ấn gọi một dãy số, giọng tôi khẽ run lên giữa gió lạnh: “Xin lỗi, em không thể đồng ý lời cầu hôn của anh.” Kỷ Minh Hề tốt nghiệp rồi. Nó gửi cho tôi video lễ tốt nghiệp của mình. Trong video, một cô gái đỏ mặt đứng tỏ tình với Giang Vân Kỳ “Giang Vân Kỳ, cậu có người mình thích chưa?” Cậu ta dường như đã uống hơi nhiều, mặt đỏ, mắt cũng đỏ, bộ dạng trông ngốc nghếch hệt như một chú thỏ con. Cậu ta nói: “Vào cái tuổi mà tôi chẳng có gì trong tay, tôi đã gặp được người mà tôi muốn bảo vệ suốt đời. Cô ấy thích trà sữa khoai môn trân châu ba phần đường, tính tình nóng nảy, thích cà khịa người khác, nhưng lòng lại rất mềm. Ngày cô ấy rời đi, tôi đã không đến sân bay tiễn cô ấy. Tôi sợ nếu đến thì tôi sẽ không kìm được mà ôm lấy cô ấy và không cho cô ấy đi. Tôi đứng ngoài sân bay nhìn máy bay của cô ấy cất cánh, rồi vẫy tay nói lời tạm biệt.” Năm hai mươi tuổi, em có thể cho chị được gì chứ? Ngay cả một tờ giấy đăng ký kết hôn cũng không thể nhận. Giữ chị lại hay buông tay chị ra, em đều không làm được. Nhưng chị tốt như vậy, chị xứng đáng có một người tốt hơn. Lúc ở chùa Đàm Chá, em đã nói với Phật Tổ rằng em hy vọng có kiếp sau Kiếp sau, em muốn làm anh trai… để đợi chị lớn lên. Kỷ Minh Ý, sao chị có thể gả cho người khác… Tên khốn này. Đã bao lâu rồi tôi không khóc, vậy mà giờ lại ngồi xổm bên lề đường khóc như một đứa ngốc. Có người đi ngang qua thấy thế thì chợt dừng lại hỏi: “Cô gì ơi, sao cô khóc thương tâm vậy? Có phải làm mất đồ không?” Tôi nghẹn ngào lắc đầu: “Không… Nhiều năm trước, tôi đã làm mất một người.” Kỷ Minh Hề tốt nghiệp xong, cuối cùng cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của lão hồ ly Giang Vân Chính. Hai người họ sắp kết hôn, thậm chí còn mời tôi làm phù dâu. Tôi nghiến răng đồng ý. Làm phù dâu ở tuổi hai mươi tám, đúng là một kiểu bi kịch mang hương vị hài kịch mà. Ai ngờ con thỏ nhỏ ấy còn kéo tôi đi thử váy cưới, vừa thử vừa rải “cẩu lương” khiến người ta nghẹn đến mức không thở nổi. Tôi cố nhịn. “Chị, chị thử giúp em mẫu này đi~ Em mệt rồi, dù sao dáng hai chúng ta cũng gần giống nhau mà.” Tôi cạn lời liếc nó một cái: “Em lấy đâu ra tự tin thế? Em chắc là dáng hai chúng ta gần giống nhau à?” Kỷ Minh Hề đảo mắt, nở một nụ cười gian xảo, rồi đẩy thẳng tôi vào phòng thử đồ. Chiếc váy cưới trắng dài chấm đất, đẹp đến mức khiến người ta lặng đi. Chẳng trách cả đời nhiều cô gái vẫn không cưỡng nổi sức hút của váy cưới. Khi tôi bước ra, nhìn tôi trong bộ váy trắng tinh khôi, hai mắt mẹ tôi nhanh chóng trở nên ngấn nước: “Đẹp quá… Con xem, em gái con sắp kết hôn rồi mà con vẫn còn độc thân. Cũng tốt thôi, nếu cả hai đứa đều gả đi, nhà cửa sẽ buồn biết bao.” Giang Vân Chính đứng cạnh lập tức phụ họa: “Mẹ, mẹ có cần con rể ở rể không ạ? Chỉ cần mẹ mở lời, con lập tức dọn đến ngay. À đúng rồi, con còn có một đứa em trai nữa.” Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cửa phòng bỗng nhiên bị ai đó mở ra. Một người đàn ông bước vào. Người nọ mặc vest, tay ôm một bó hoa tươi, dáng người cao gầy, ánh mắt dịu dàng và cũng rất kiên định. Cậu ta quỳ một gối xuống trước mặt tôi, giọng nói trầm ấm vang lên giữa không gian đang lặng lại: “Kỷ Minh Ý, chị từng nói dopamine do tình yêu tiết ra chỉ duy trì được nhiều nhất ba tháng… Nhưng đã ba năm rồi, em vẫn thích chị, tình yêu ấy chưa từng giảm đi dù chỉ một chút.” Cậu ta khẽ cười: “Vậy nên, lần này có muốn tăng cược không? Cược rằng em yêu chị, và gia hạn vô thời hạn.” Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại rơi. “Cậu ra gì?” “Vẫn là búa.” Cậu ta vẫn như năm nào, ngốc nghếch, cố chấp, nhưng lại chân thành đến đau lòng. Còn tôi… thì vẫn ra bao. Cậu ta nhìn tôi, và nở nụ cười rạng rỡ dưới ánh đèn trắng muốt: “Em cược hết tất cả, sẽ không để chị thua đâu.” (Hoàn)

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao