Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

8 Quản lý marketing dẫn chúng tôi đến phòng hát, mặt mày người nọ tươi rói như vừa trúng thưởng: “Cô Kỷ, tổng giám đốc Trì ở phòng bên cạnh. Anh ấy đã dặn rồi, chi tiêu bên này của cô cứ tính vào hóa đơn của anh ấy.” Ngay lập tức, mấy cô bạn thân đồng loạt “ồ” lên, giọng điệu pha lẫn trêu ghẹo: “Ối chà, xem ra cậu thanh mai trúc mã của cậu si tình thật đấy! Minh Ý à, hôm nay có tổng tài bá đạo trả tiền, chị em chúng tôi không khách sáo đâu nhé~” Tôi chỉ cười nhạt, nhưng trong lòng lại thầm cười lạnh. Sau đó tôi vẫy tay gọi quản lý marketing quay lại, giọng nhẹ như gió nhưng đủ để mọi người nghe rõ: “Được thôi. Vậy hôm nay mọi người cứ chơi cho đã đi. Gọi mười anh đẹp trai nhất vào hát cùng, dù sao thì công tử Trì nhà bên trả tiền mà~” Tiếng la hét lập tức bùng lên, tựa như một ngọn sóng vỡ tung trong căn phòng kín. Không bao lâu sau, mười anh chàng cao mét tám, chân dài miên man, lần lượt tiến vào. Âm nhạc nhanh chóng nổi lên, nào là Át Bích, Thần Hồn Điên Đảo, tiếng trống hòa cùng tiếng hò hét tạo nên một không khí hỗn loạn mà lại đầy mê hoặc. Đúng là trăm hoa đua nở, đến mức người ta chẳng còn biết nên nhìn về phía nào trước. Tôi rút từ túi ra một điếu thuốc, rồi vẫy tay về phía cậu em trai ngồi gần mình nhất: “Cho mượn tí lửa~” Cậu ta thuận thế ngồi xuống bên cạnh rồi ngoan ngoãn bật lửa châm thuốc cho tôi: “Chị ơi, hút thuốc có hại cho sức khỏe đấy.” Mùi hương đào ngọt ngào tỏa ra, quẩn quanh trong không khí mập mờ. Tôi khẽ nghiêng đầu và nhẹ nhàng phả ra một vòng khói mỏng; làn khói ấy tan lẫn vào tiếng nhạc, khiến bầu không khí vốn đã lấp lửng nay lại càng khó phân định. “Hút thuốc có hại cho sức khỏe…” Tôi khẽ cười: “nhưng yêu chị thì có thể kéo dài tuổi thọ đó~” Cậu em trai bị chọc đến đỏ cả mặt: “Chị xinh quá… chị kết hôn chưa ạ?” Tôi cong môi cười, giọng nhẹ như gió nhưng ẩn chút trêu đùa: “Không sao, có thể ly hôn mà.” “Chị đúng là, vừa đẹp vừa hoang dã~” Cậu ta ngượng ngùng cười, rồi dùng nĩa xiên một quả dâu tây đưa đến sát môi tôi. Ngay khoảnh khắc tôi vừa hé miệng, cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh ra. Trì Yến bỗng nhiên bước vào, vẻ mặt anh ta tối sầm, ánh mắt lạnh lẽo quét qua cả căn phòng. Không ai lên tiếng. Thậm chí chẳng rõ ai là người đã tắt nhạc, chỉ biết rằng bầu không khí đang từ sôi nổi bỗng chốc chuyển sang lạnh ngắt, đến mức có thể đông lại thành băng. Tôi vẫn ăn quả dâu tây mà cậu em vừa đút, cảm nhận rõ ánh nhìn của mọi người đổ dồn về phía mình, tôi chậm rãi rút một tờ khăn giấy ra lau tay, rồi mỉm cười nói: “Đây là anh Trì. Nào, mọi người nâng ly kính anh Trì một chén, hôm nay chi tiêu của chúng ta do anh Trì bao hết.” Trì Yến mặt lạnh như tiền bước thẳng đến trước mặt tôi, kế tiếp buông ra một câu ngắn gọn và cộc lốc với cậu em trai: “Cút đi.” Anh ta mất kiên nhẫn giật lấy điếu thuốc trong tay tôi rồi dập mạnh vào gạt tàn: “Minh Ý…” Anh ta thở dài: “Tôi đến đây chỉ để bàn công việc thôi.” Tôi nhướng mày và cười khẽ: “Còn tôi đến đây chỉ để tìm niềm vui thôi.” “Niềm vui kiểu này sao?” Giọng anh ta trầm hẳn xuống và còn pha chút lạnh lẽo. “Đúng vậy.” Tôi ngẩng đầu cười nói: “Yêu một người mệt mỏi quá, nên tôi chọn yêu mười người. Mở rộng tầm nhìn ra thì con người sẽ vui vẻ hơn nhiều.” Tôi vỗ vai anh ta, ánh nhìn vừa hờ hững vừa chua chát: “Trước đây là tôi nông cạn, không hiểu được niềm vui của anh. Bây giờ thì hiểu rồi.” Từ nhỏ đến lớn, Trì Yến vốn là đối tượng được vô số cô gái theo đuổi,v vừa có tiền, vừa có sắc, nên nói không ngoa rằng số phận đã định anh ta không phải là người sẽ “chết trên một cái cây.” Dù hai nhà thân quen, cha mẹ anh ta từ lâu đã xem tôi như “con dâu,” thậm chí tôi còn là người duy nhất anh ta từng công khai gọi là bạn gái. Thế nhưng, những mối quan hệ mập mờ quanh anh ta nhiều không đếm xuể, và đáng nói hơn là , anh ta dường như rất thích cái cảm giác được người ta săn đón ấy. May mắn thay, tôi đã kịp dừng lại trước khi quá muộn. Chỉ là, hành động của anh ta bây giờ… làm tôi thật sự không hiểu nổi. Lúc nâng niu thì thờ ơ, đến khi bị bỏ rơi lại cứ bám riết không buông. Có tiện quá không chứ? Tôi bực bội lôi ra một điếu thuốc khác, nhưng còn chưa kịp châm thì anh ta đã giật lấy. Ngay sau đó, Trì Yến đột ngột đứng dậy, nắm chặt cổ tay tôi, rồi kéo thẳng tôi ra ngoài. Ánh mắt anh ta lạnh như băng, trong con ngươi ánh lên một tia giận mỏng manh nhưng cố kìm nén. “MinhÝ, em còn muốn gây sự đến bao giờ nữa? Anh biết năm đó là anh phụ lòng em, nhưng mấy năm nay, anh thật sự không có người phụ nữ nào khác.” Tôi khẽ cười, giọng lẫn chút khinh bạc, lập tức đáp lại mà không cần suy nghĩ: “Anh nghĩ nhiều rồi, Trì Yến. Yêu đương chẳng phải là để đau lòng, để buồn bã, để chia tay xong mấy ngày không thấy đói sao? Chia tay thì đã chia tay rồi, chuyện của chúng ta sớm đã lật sang trang khác. Tôi đi đường của tôi, anh đi cầu độc mộc của anh, chúng ta nước sông không phạm nước giếng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao