Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14

“Được.” Ánh đèn sân khấu chiếu lên người cậu ta. Giang Vân Kỳ ôm cây đàn guitar, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên dây đàn, cậu ta dịu dàng nói: “Bài hát này, dành tặng cho cô gái của tôi, mong cô ấy mọi điều tốt lành.” Cậu ta hát bài Roses and Gold, một bài hát ít người biết đến. Giọng hát nhẹ nhàng, trầm ấm, mang theo một thứ từ tính lạ lùng; như làn gió sớm lướt qua sườn núi, như giọt sương rơi xuống suối trong, như những bông bồ công anh tung mình giữa khoảng trời vô tận. Cậu ta vừa hát vừa bước xuống sân khấu, xuyên qua đám đông chen chúc, cậu ta cúi đầu rồi nói khẽ bên tai tôi: “Chị ơi, em hình như… lún sâu vào chị rồi. Em muốn có tương lai với chị.” Tôi không trả lời. 23 Tôi cùng cậu ấy trở về bên bờ biển để xem pháo hoa giao thừa. Chúng tôi nắm tay nhau đi dọc bãi cát, gió biển lùa qua từng sợi tóc mang theo vị muối nồng và hơi lạnh của đêm. Xa xa, bài hát Cứ Thế Thích Em của Trần Bách Cường vang lên, tiếng nhạc hòa cùng tiếng sóng tạo nên một cảm giác vừa buồn vừa say. Tôi vừa nghe vừa thấy mắt mình nóng lên, bởi vì tôi chợt nhớ đến câu nói của Giang Vân Kỳ: “Em muốn có tương lai với chị.” Chúng ta còn có tương lai sao, Giang Vân Kỳ? Chị đây, hình như phải nói lời tạm biệt với cậu rồi. Tiếng chuông điểm mười hai giờ vang lên, cậu ấy vẫn khẽ nghiêng đầu hỏi: “Chị ơi, chán chưa?” Tôi mỉm cười đáp nhỏ: “Chưa.” Cậu ta cười, nụ cười vẫn sáng như mọi khi, rồi lại hỏi như cũ: “Vậy gia hạn thêm ba tháng nữa nhé?” Tôi nhìn vào đôi mắt trong veo của thiếu niên, lòng thoáng nhói lên một cái, tôi chậm rãi đáp lại: “Không cần đâu, Vân Kỳ. Đến lúc phải dừng lại rồi.” Trước đây, tôi từng không hiểu tại sao những người yêu nhau lại không thể ở bên nhau. Sau này mới biết, chính vì quá nhiều người đang khiêu vũ trong xiềng xích của chính mình. Ngày hôm ấy, mắt cậu ta đỏ hoe, giọng khàn đi như đang cố nén cảm xúc: “Em cứ nghĩ đến việc sau này chị sẽ gọi người đàn ông khác là chồng là em lại thấy khó chịu… Chị gọi em một tiếng được không?” Tất cả những điều tôi đã cố kìm nén suốt đêm cuối cùng cũng vỡ òa trong khoảnh khắc ấy. “Chị ơi, chúng ta đừng chia tay được không? “Chị đợi em thêm một chút nữa đi… sau này em sẽ có rất, rất nhiều tiền.” Tôi biết. Tôi biết hết. Người tôi thích chắc chắn là người tốt nhất. “Vân Kỳ, đừng đi tiễn tôi. Tôi ghét sự chia ly lắm.” Ván cược lớn này giống như một trò chơi mà luật duy nhất là không được rung động. Thế nhưng, dù tôi đã cố kịp thời dừng lại, nhưng tôi vẫn biết rõ rằng mình đã thua, và còn thua một cách thảm hại. 24 Giang Vân Kỳ thật sự không đến tiễn tôi. Tôi đợi đến phút cuối cùng mới đi qua cổng an ninh sân bay. Khi ngoảnh lại, trước mắt tôi chỉ là những khuôn mặt xa lạ lướt qua trong vội vã. Máy bay cất cánh, thành phố dần thu nhỏ lại dưới chân mây. Tôi đã xóa hết mọi phương thức liên lạc. Thất tình thật sự rất đau, và có lẽ vì thế mà tôi tự nhủ, kiểu chia ly này, cả đời xin đừng lặp lại thêm lần nào nữa. Tôi đi uốn tóc, vì mẹ tôi nói đó gọi là “làm lại từ đầu”. Sau đó tôi đi nhảy bungee, từ một người chỉ dám ngồi ngựa gỗ xoay tròn bỗng hóa thành kẻ lao đầu xuống vực. Tôi chắc là điên rồi, nhưng có lẽ chỉ khi đối diện với sợ hãi, người ta mới thật sự học cách bắt đầu lại. Khi rơi xuống, tôi vừa khóc vừa hét thật to tên cậu ta. Tôi buộc phải khởi động lại cuộc đời mình vì không thể nổi loạn mãi được nữa. Công việc chất chồng, cuộc sống trôi đều, không có gì quá vui, nhưng cũng chẳng còn điều gì đủ buồn. Giao thừa năm tôi hai mươi tám tuổi, tôi ngồi một mình xem chương trình gala nhàm chán trên TV, rồi mở cửa sổ ra, ngẩng đầu nhìn lên mặt trăng và khẽ nói: “Chúc mừng năm mới.” Thành phố của tôi cấm đốt pháo, cũng vì vậy mà tôi bỗng thấy nhớ, nhớ đến da diết những năm tháng xem pháo hoa bên bờ biển. Tôi nuôi một con chó tên là Trứng Sắt và một con mèo tên là Búa Sắt. Năm đó, tôi gặp một người rất tốt. Anh ấy cùng tôi khóc, cùng tôi cười, cùng tôi quậy phá, và kiên nhẫn ngồi nghe tôi kể mãi những câu chuyện về “chúng ta”. Anh ấy tốt lắm, tốt như cậu thiếu niên kia vậy, chỉ có điều là không đẹp trai bằng cậu ta. Vào ngày Bắc Kinh đón trận tuyết đầu tiên, anh ấy cầu hôn tôi. Giang Vân Kỳ, chị đây sắp gả cho người khác rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao