Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Ngay khi lời vừa dứt, bóng dáng cao lớn của Trì Yến đã tiến lại gần. Ánh mắt anh ta tối sầm, tựa như đang cố nén lại một cơn giận không tên. “Ba năm rồi, Kỷ Minh Ý. Ba năm qua em có từng nghiêm túc yêu một ai chưa? “Nếu em thật sự có người mình thích, tôi sẽ không cản. Nhưng em cứ chơi bời như thế, chẳng phải là đang cố tình trả thù tôi sao?” Giọng anh ta khàn đặc, gần như là gằn ra từng chữ. “Anh cmn hối hận rồi, em hài lòng chưa?” Tôi cố giãy ra, nhưng càng giãy thì tay anh ta lại càng siết chặt. Cơn đau khiến tôi không khỏi gắt lên: “Trì Yến, kể từ giây phút tôi rời đi ba năm trước, giữa chúng ta đã chẳng còn tình nghĩa gì nữa!” Trì Yến khẽ cong môi, nụ cười của anh ta vừa lạnh lùng vừa ngạo mạn: “Hừ… Kỷ Minh Ý, em đừng mơ. Cả đời này em đều là người của tôi.” Khoảng cách giữa chúng tôi dần bị rút ngắn. Khi nhận ra anh ta định làm gì, tôi khẽ nghiêng người né tránh, nhưng ánh mắt anh ta lại hiện lên một tia giễu cợt: “Sao, đến hôn cũng không cho hôn nữa à?” Anh ta cúi thấp giọng, hơi thở nóng rực phả lên vành tai tôi: “Nếu ba năm trước em không bỏ trốn khỏi đám cưới, có lẽ giờ con chúng ta đã biết gọi cha rồi.” Tôi né, anh ta đuổi. Tôi lùi, anh ta vẫn tiến. Nụ cười của Trì Yến càng lúc càng rõ, như thể tôi chỉ là con mồi đã nằm gọn trong tầm mắt anh ta từ lâu. Không khí bị kéo căng đến mức nghẹt thở, mãi cho đến khi một giọng nói lạnh lẽo vang lên, cắt ngang toàn bộ sự căng thẳng: “Kỷ Minh Ý.” Giọng nói ấy khiến cả hai chúng tôi đồng thời sững lại. Tôi quay đầu lại, và thấy Giang Vân Kỳ đang đứng cách đó không xa. Ánh đèn đường kéo bóng cậu ta in dài trên mặt đất, trông lặng lẽ và điềm tĩnh đến lạ. Nhân lúc Trì Yến còn ngẩn người, tôi nhanh chóng giật tay ra rồi nhanh chóng bước đến chỗ cậu ta. “Minh Ý, cậu ta là ai?” Trì Yến ở phía sau gằn giọng hỏi. Tôi nở một nụ cười, hơi nghiêng đầu, rồi cố tình đáp với vẻ nửa đùa nửa thật: “Đừng hiểu lầm, đúng là không phải bạn bè bình thường đâu.”. Rồi quay sang nhìn Giang Vân Kỳ, và cười khẽ: “Bạn trai nhỏ này hơi bám người, biết sao giờ~” Nói xong, tôi nắm lấy tay cậu ta, sải bước rời đi và cũng không không thèm ngoảnh lại lấy một lần. Cậu ta không nói gì, chỉ để mặc tôi kéo đi. Gió đêm đầu thu thổi qua mang theo hơi lạnh len vào cổ áo khiến tôi bất giác rùng mình. Giang Vân Kỳ nhận ra điều đó, nên cậu ta buông tay tôi ra, sau đó thuận tay cởi áo khoác của mình ra rồi nhẹ nhàng khoác lên vai tôi. Hơi ấm từ chiếc áo truyền sang khiến nhịp tim tôi khẽ chao đảo. Khi tôi còn chưa kịp nói gì thì bàn tay cậu ta đã lại nắm lấy tay tôi, lần này là chủ động, kiên định, không cho tôi có cơ hội tránh né. Tôi khựng lại, và có hơi ngẩn người. Lúc này Giang Vân Kỳ vẫn im lặng, cậu ta chỉ khẽ kéo tôi rẽ vào một cửa hàng tiện lợi. “Chết tiệt…” Tôi lẩm bẩm: “Thằng nhóc này lại định giở trò gì đây à?” Thế nhưng, khi tôi vừa định mở miệng trêu, thì cậu ta đã cúi xuống tủ đồ uống rồi rút ra một lon sữa Vượng Tử, sau đó thản nhiên mang đi thanh toán. Không màng đến những chai rượu đủ màu sắc sau quầy, cậu ta chỉ chọn duy nhất lon sữa ấy. Giang Vân Kỳ giật khoen nắp ra rồi đưa cho tôi. Lon sữa ấm nóng nằm gọn trong lòng bàn tay đem đến cảm giác dễ chịu đến lạ. Tôi khẽ nhấp một ngụm — vị ngọt mềm dịu lan trên đầu lưỡi, vừa ấm vừa ngọt, như thể thứ hương vị tuổi trẻ mà tôi đã lỡ quên từ lâu. Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trước một chiếc Ducati màu đen bóng loáng, lạnh lùng, vừa nhìn đã biết là hàng hiếm. Cậu ta ngồi lên xe rồi quay đầu nhìn tôi, giọng điệu tuy bình thản nhưng lại không cho phép chối từ: “Lên xe đi.” Tôi vừa định ngồi ra sau thì cậu ta lại nói tiếp: “Ngồi phía trước đi. Không muốn lại bị sốt thì chắn gió giúp tôi.” Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cậu ta kéo mạnh. Thế là cả người tôi ngồi gọn phía trước, tay vẫn nắm chặt lon sữa trong lòng bàn tay, còn chưa kịp ổn định thì nó đã bị giật mất. Hai tiếng “ừng ực” vang lên ngay sau lưng, âm thanh vừa rõ vừa gần đến mức khiến tôi bất giác đỏ mặt. Cậu ta vung tay, một cú ném ba điểm chuẩn xác khiến lon sắt rơi gọn vào thùng rác bên đường, không lệch lấy một phân. “Ở đâu?”Cậu ta hỏi, giọng hòa lẫn trong tiếng gió và tiếng ống xả vang dội. Chiếc mô tô phóng đi vun vút trong đêm, ánh đèn đường lướt qua nhanh đến mức tựa như thời gian đang bị xé rách. Cảm giác ấy khiến tôi thoáng ngẩn ngơ, như thể cả thế giới đang quay ngược về thời niên thiếu. Tôi hơi lâng lâng, có lẽ là do uống quá nhiều sữa Vượng Tử… hoặc cũng có thể là do bầu không khí mát lạnh, xen lẫn hương gió và tiếng cười của tuổi trẻ. Mãi cho đến khi xe dừng lại dưới lầu nhà tôi thì ý thức mới dần trở lại. Tôi khẽ điều chỉnh lại hơi thở, rồi mới lên tiếng: “Cảm ơn. Tiền xe bao nhiêu, để tôi chuyển cho cậu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao