Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Sau đó hắn lại còn chân thành hỏi thêm: “Cậu ấy không sao nữa rồi chứ ạ? Có điều gì chúng cháu cần phải đặc biệt lưu ý không bác sĩ?” Tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn cái vẻ mặt khẩn thiết kia của hắn; có khoảnh khắc tôi thấy hắn chẳng giống kẻ thù của mình chút nào, mà trông giống... mẹ tôi hơn. Hiển nhiên là trước khi tôi tỉnh lại, Tạ Chi Dao đã tiêm nhiễm điều gì đó vào đầu vị bác sĩ râu ria này rồi, bởi ánh mắt ông ấy nhìn hắn lúc này còn thân thiện hơn nhìn tôi gấp nhiều lần. Ông bác sĩ thở dài, rồi xua tay đáp: “Lúc này thì tạm thời không sao rồi.” Nhưng rồi ông ấy vẫn vội vàng bổ sung: “Dù vậy, sau này các cậu phải chú ý nhiều hơn. Tiểu Tạ này, cậu làm bạn trai thì đừng có lúc nào cũng chiều chuộng cậu ấy quá. Phải nhớ rằng sức khỏe và tính mạng là trên hết, không thể để cả hai người cùng làm chuyện hoang đường như vậy được.” Nghe xong mấy lời này, khóe miệng tôi giật giật liên hồi, thực sự không thể kiềm chế nổi nắm đấm đang chực chờ bộc phát của mình nữa. Vế trước ông ấy nói thì tôi nghe nhiều rồi, đúng là không sai, cảm ơn bác sĩ. Nhưng còn cái vế sau kia là cái quái gì vậy? Ai mẹ nó là bạn trai hắn? Và ai đã cùng hắn trải qua một đêm hoang đường cơ chứ? Cuối cùng, tôi bỗng nhiên hất chăn bật dậy, vì nhịn hết nổi nên liền mở miệng định thanh minh: “Không phải, ai nói với ông...” Nhưng còn chưa kịp nói hết câu thì Tạ Chi Dao đã mạnh bạo giật tôi vào lòng rồi bịt chặt miệng tôi lại. Hắn gật đầu lịch sự với vị bác sĩ: “Vâng, chúng cháu nhớ rõ rồi ạ, làm phiền bác quá.” Bác sĩ nhìn hai chúng tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc nhưng rồi cũng không nói thêm gì, chỉ xua tay rồi bước ra khỏi phòng bệnh. Tôi bị Tạ Chi Dao bịt miệng đến mức khó chịu, ngay khi thấy người vừa đi khuất, tôi liền há mồm “ngoạm” một cái thật mạnh vào tay hắn. Tạ Chi Dao xuýt xoa một tiếng đau đớn, hắn lập tức bóp lấy mặt tôi trong khi cái tay bị cắn thì liền rụt ra xa tít tắp. “Lương Trạm, lớn đầu rồi còn cắn người, em là chó đấy à?” Tôi nhân cơ hội thoát khỏi tay hắn, bò xuống cuối giường, ôm chặt lấy chăn rồi nhìn hắn chê bai "phì phì" hai tiếng, tôi trừng mắt đáp trả: “Anh mới là chó! Cả nhà anh là chó! Mấy cái dấu trên người ông đây toàn là do chó gặm mà ra đấy!” Tạ Chi Dao nhìn tôi, hắn khẽ nhướng mày rồi dùng ánh mắt đầy hứng thú quét một lượt lên người tôi, giọng điệu vang lên đầy ẩn ý: “Ồ, xem ra chuyện tối qua em vẫn còn nhớ rõ lắm nhỉ.” “Nhớ cái mả cha anh!” Tôi lập tức xù lông, nên liền vớ lấy cái gối trong lòng ném thẳng về phía hắn, nhưng rồi lại bị hắn nhẹ nhàng tóm gọn. Trên mặt Tạ Chi Dao không hề lộ vẻ tức giận, ngược lại hắn còn nhìn tôi đầy cười cợt rồi đặt cái gối ngay ngắn lại đầu giường: “Thôi đi, em nên tiết kiệm chút sức lực đi, đừng để kích động quá mà lại ngất xỉu, tôi không muốn bản thân trở thành kẻ giết người đâu.” Tôi nhìn hành động của hắn với vẻ kinh nghi, giọng điệu đầy khó hiểu: “Ngất xỉu cái gì, anh đang nói cái thứ rắm chó gì thế?” Hắn đứng thẳng người dậy, sau đó dưới cái nhìn ngày càng e dè của tôi, hắn lừng lững bước lại gần. Hắn cúi người, hai tay chống lên thanh chắn giường bệnh, bao trùm cả người tôi trong cái bóng của mình rồi dùng ánh mắt khiêu khích nhìn thẳng vào mắt tôi, và buông lời mỉa mai: “Lương thiếu gia, sức khỏe đã yếu mà còn dám ra ngoài chơi trò 'hoa lá' cơ đấy.” “Trong giới này nhiều người ngon nghẻ như vậy, em có phúc câu được thì cũng phải có mạng mà hưởng chứ.” 5 Mất vài giây lặng người, não tôi cuối cùng cũng phản ứng lại được thâm ý trong lời nói của hắn, một sự xấu hổ lẫn tức giận tột độ lập tức ập đến. Đ*t, hóa ra cái cảm giác mí mắt nặng trĩu tối qua không phải là do buồn ngủ, mà là do tôi đã ngất xỉu đi à? Một mặt tôi tự rủa sả bản thân sao mà kém cỏi thế, lại có thể ngất ngay trên giường của con chó Tạ Chi Dao này; mặt khác, tay chân tôi bắt đầu vung vảy loạn xạ về phía hắn và mắng to: “Ông đây có hưởng được hay không thì liên quan đếch gì đến anh! Bản thân anh chuyện xấu cả rổ, cũng có tư cách quản tôi chắc?” Bất ngờ ăn một cú đấm, Tạ Chi Dao liền đưa tay chế ngự tôi, sắc mặt hắn cuối cùng cũng trầm xuống: “Lương Trạm! Em còn dám làm loạn thử xem? Xem tôi có dám xử em thêm lần nữa ngay tại đây không!”

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

MiinMiin

Sì poi cho các b là công k ngoại tình nha