Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS
Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 6
Chiếc kim truyền dịch đã bị tuột ra từ lúc tôi chạy xuống cuối giường làm mu bàn tay rỉ máu, những vệt đỏ thẫm theo động tác quệt lên những kẽ ngón tay đang đan xen của hai chúng tôi.
Có lẽ do chưa ăn gì nên những cảm xúc kịch liệt quả thực khiến tôi hơi đuối sức. Lúc này, khi chạm phải sự u ám trong mắt hắn, trực giác mách bảo tôi rằng nếu mình còn động đậy thêm cái nữa là hắn dám làm thật, khiến khí thế của tôi lập tức xẹp xuống không ít, chỉ biết trừng mắt nhìn hắn mà thở hồng hộc.
Thấy tôi đã bình tĩnh lại, Tạ Chi Dao mới buông tay ra rồi lùi lại hai bước, hắn quệt khóe miệng cười khẩy một cái rồi mới chịu ngồi xuống giường bệnh bên cạnh.
Nhìn cái dáng vẻ nhàn nhã uống nước, ăn trái cây của hắn, tôi bỗng cảm thấy cổ họng mình càng thêm khô khốc nên đành nuốt nước bọt một cái rõ to.
Hắn như cảm nhận được, liền xiên một miếng táo từ trong đĩa rồi cười như không cười nhìn tôi: “Muốn ăn à? Gọi một tiếng anh đi, tôi đút cho.”
Một cục tức nghẹn lên tận cổ, tôi vừa định tuyên bố rằng ông đây thà chết khát cũng không thèm ăn đồ của anh, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng thì tôi đã thấy không đúng.
Mẹ kiếp, tôi đã bị hắn hành hạ cả đêm, vào viện suýt mất cả cái mạng nhỏ, giờ ăn của hắn một miếng táo thì đã làm sao?
Thế là tôi dứt khoát chồm dậy, nhanh như chớp cướp lấy cả đĩa trái cây trên bàn, tiện thể vứt luôn miếng táo Tạ Chi Dao vừa xiên vào thùng rác, một chuỗi động tác liền mạch không chút vấp váp.
Sau khi hai miếng táo trôi tuột xuống bụng, Tạ Chi Dao ngây người ra một lúc rồi bật cười vì tức: “Em giỏi lắm!”
Tôi vừa nhai táo vừa lườm hắn một cái cháy mặt; tôi mới hai mươi tư tuổi, đương nhiên là tôi phải giỏi rồi!
Sau khi tận hưởng xong sự chăm sóc mà tôi tự coi là thù lao lao động xứng đáng, tôi bắt đầu sai bảo Tạ Chi Dao như một lẽ đương nhiên.
Lúc thì tôi bắt hắn rót nước, lúc lại bắt hắn đi mua cơm, thậm chí còn nằng nặc đòi nếm thử cơm căng tin bệnh viện nơi đất khách để lấy cớ đá đít bắt hắn phải đi xuống mua cho bằng được.
Về điểm này thì Tạ Chi Dao coi như vẫn còn chút tính người, miệng hắn tuy độc địa không ngừng nhưng những việc tôi yêu cầu, hắn tuyệt nhiên chẳng bỏ sót việc nào.
Đợi đến khi đã ăn uống no say và tìm được tư thế thoải mái nhất để rúc vào chăn, tôi mới chợt nhớ ra hôm nay hình như cả hội phải đi leo núi.
Tôi bèn cất tiếng hỏi: “Bọn Tiểu Hồng đâu rồi?”
Tiểu Hồng là người nổi tiếng thường đứng ra tổ chức cho bọn tôi đi chơi, xưa nay anh ta ăn mặc lòe loẹt nên mới chết danh cái biệt danh đầy nghệ thuật ấy.
Tạ Chi Dao dựa vào đầu giường bên kia, tay lướt điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Lên núi cả rồi.”
Sau đó hắn lại nghiêng đầu nhìn tôi rồi lên tiếng với giọng trêu chọc: “Sao, nhớ bọn họ à? Hay để tôi gọi điện bảo họ đến xem dáng vẻ hiện tại của Lương đại thiếu gia nhé?”
Tôi giơ ngón tay giữa về phía hắn thay cho lời đáp, rồi sau đó trùm chăn ngủ bù, quyết không thèm để ý đến hắn nữa.
Nhìn phản ứng này của hắn, tôi đoán chuyện tối qua chắc chưa có ai biết, mặc dù không rõ hắn đã dùng lý do gì để lấp liếm, nhưng thế này chắc chắn là tốt nhất, nếu không thì cái danh hiệu "Mãnh công" của tôi biết giấu đi đâu cho hết nhục?
6
Phải nói rằng, cái bệnh viện nằm nép mình ở phố núi kia có cơ sở vật chất rất tốt, nên chỉ sau một ngày ở đó, lúc xách túi thuốc và tờ dặn dò của bác sĩ để xuất viện, tinh thần tôi đã sảng khoái vô cùng.
Ngoại trừ cái mông vẫn còn hơi đau ra thì tôi chẳng thấy vấn đề gì cả, lại thêm bên cạnh có một Tạ Chi Dao như oan gia đang xách túi đồ cho mình.
Kể ra thì, nếu bỏ qua cái thói mồm miệng độc địa và cái thiết lập kẻ thù truyền kiếp đối với tôi, thì hắn quả thực là một người làm công không tồi.
Bọn Tiểu Hồng đã xuống núi từ trước khi mặt trời lặn rồi bao xe khách rút lui nhanh chóng, thành ra giờ đây ở mảnh đất này chỉ còn lại mỗi tôi và Tạ Chi Dao.
Trên đường quay về khách sạn, tôi nhìn tấm vé xe khứ hồi với vẻ mặt hiện rõ hai chữ xui xẻo, chạy xa xôi thế này mà núi thì chưa leo được, đã vậy còn phải làm shipper "giao hàng tận giường" ngàn dặm cho người ta nữa chứ.
Thực ra tôi cũng chẳng đến mức nũng nịu hay cắn mãi không buông, dù sao tối qua cũng có một lần là do chính tôi quấn lấy hắn đòi làm cho bằng được.
Nhưng bây giờ, ngay sau khi về nhà, nếu ông đây mà còn dây dưa gì với hắn nữa thì tôi thề sẽ làm con rùa!
Động tác đóng cửa của tôi bất ngờ bị một đôi tay với những khớp xương rõ ràng chặn lại, tôi còn đang định nhíu mày thì hắn đã đẩy cửa ra, kế tiếp liền đường hoàng bước vào trong.
Mắt tôi dõi theo bóng dáng hắn đang xoay người, nhìn hắn ngồi tơ hơ trên giường với ánh mắt vô tội nhìn tôi, khiến tôi tức cười đến mức thấy mọi chuyện thật hoang đường.
“Tạ Chi Dao, anh có ý gì đây? Định ăn vạ tôi đấy à?”