Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ
Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 16
Lần này thì còn chối cãi làm sao được nữa, đành phải nhận tội thôi.
"Ừm..." Tôi xoa xoa mũi, lí nhí đáp với giọng điệu ậm ờ: "Anh yên tâm đi, em thuê nhiều vệ sĩ lắm, em cũng chẳng tự mình ra tay đâu. Chỉ cần bắt được người xong là em sẽ về nước ngay."
Tạ Chi Dao dường như đã dừng bước, tiếng gió trong điện thoại cũng theo đó mà tắt hẳn, hắn thở hổn hển nói: "Gửi định vị cho anh ngay, anh qua tìm em."
Tôi lập tức ngớ người: "Ơ... Hả?"
Tạ Chi Dao cũng đang có mặt ở Windsor sao???
Sau đó tôi nhanh chóng gửi định vị qua cho hắn, giọng nói không giấu nổi vẻ kích động: "Sao anh cũng sang đây thế? Anh đang ở đâu, để em đi tìm anh nhé!"
Tạ Chi Dao dường như đã xem xong định vị tôi gửi, hắn thở dài đầy bất lực: "Không cần đâu, anh ở ngay gần đây thôi, bây giờ anh đến ngay đây."
Rồi hắn còn không quên dặn dò thêm: "Em tuyệt đối không được làm gì cả, cứ ngồi yên trong xe đợi anh."
Tôi đồng ý ngay tắp lự, giọng vui vẻ như chim sáo: "Vâng!"
Sắp được gặp chồng rồi, lòng tôi rộn ràng hẳn lên!
Nhưng đôi khi cuộc đời lại đầy rẫy những màn kịch tính đến không ngờ. Ngay khi chữ "vâng" của tôi vừa mới dứt, tôi đã nhìn thấy từ trong căn nhà đối diện xe mình có một người đàn ông mặc áo khoác dạ xám, và đeo khẩu trang kín mít bước ra. Một tay hắn đẩy vali, tay còn lại thì đang dắt theo một cô bé chừng bảy tám tuổi.
Đó chính là Triệu Loan.
15
Đệt, cái thằng này lại định chạy tiếp, thế mà lại đúng lúc bị ông đây bắt gặp tại trận!
Tôi vội vàng nói một câu kết thúc với Tạ Chi Dao rồi cúp máy ngay lập tức. Tôi cầm bộ đàm gọi đám vệ sĩ mau chóng áp sát, còn bản thân thì vội vàng xuống xe, lẩn vào dòng người để âm thầm bám theo hắn.
Hướng di chuyển của Triệu Loan không giống như đang đi về phía nhà ga hay bến xe, tôi theo chân hắn rẽ trái rẽ phải vào một con ngõ nhỏ dán đầy những tấm áp phích nghệ thuật.
Sau đó, tôi thấy hắn giao bé gái cùng chiếc vali cho một cô giáo trẻ tóc vàng mắt xanh đang mặc chiếc tạp dề vẽ tranh màu vàng tươi, rồi hắn lẳng lặng rời đi một mình.
Tôi vội vã bám theo, nhưng khi đi ngang qua phòng tranh có tấm biển hiệu cổ điển đó, tôi vẫn không quên lấy điện thoại ra chụp lại một tấm, sợ lát nữa loạn quá lại không tìm thấy chỗ.
Trong lòng tôi không khỏi thầm mắng, cái thằng khốn Triệu Loan này định làm trò gì đây? Không cần con gái nữa hay chỉ đơn thuần là đưa con đi học lớp năng khiếu thôi?
Nhưng giờ tôi chẳng còn thời gian để nghĩ ngợi nhiều, vì có vẻ như Triệu Loan đã phát hiện mình bị theo dõi nên bắt đầu chạy thục mạng.
Đệt, cái loại như hắn mà tôi chịu để yên cho chạy thoát sao? Ngay lập tức, tôi chẳng màng đến việc có bị lộ hay không, cứ thế cắm đầu đuổi theo.
Thế rồi khi vừa chạy qua một góc ngõ, tôi bất ngờ bị một bóng người lao ra từ sau bức tường kẹp chặt lấy cổ. Cả hai chúng tôi vật lộn rồi lăn long lóc trên mặt đất.
Giọng nói run rẩy, hổn hển của Triệu Loan vang lên ngay sát bên tai, nghe như thể hắn đang cảm thấy vô cùng tủi nhục và bất công: "Các người nhất định không chịu thôi đi à?"
"Tôi đã chạy tận ra nước ngoài rồi, tại sao! Tại sao các người vẫn không chịu buông tha cho tôi chứ..."
Cánh tay hắn siết chặt khiến tôi bắt đầu thấy nghẹt thở, nhưng nghe những lời hắn nói, tôi vẫn tức đến mức bật cười thành tiếng:
"Tại sao... không buông tha cho mày ư? Hừ… Triệu Loan, mày dám bán đứng Tạ Chi Dao thê thảm như vậy, mà còn mong bọn tao để yên cho mày tận hưởng cuộc sống sao... khụ, mày đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?"
Giờ tôi chỉ hận lúc nãy mình chạy vội quá nên không kịp cầm theo cái gậy gai, nếu không tôi đã xiên thủng thận cái thằng khốn này trong một nốt nhạc rồi.
Hơi thở của hắn dần trở nên dồn dập, cảm xúc có vẻ đang rất không ổn định, hắn bắt đầu biện minh: "Tôi còn cách nào khác đâu, tôi thực sự không còn cách nào cả, mẹ tôi đang nằm trong phòng hồi sức tích cực (ICU), cứ hai ngày là tiêu tốn hơn một vạn tệ. Bé Dao Dao mới có tám tuổi đã bị viêm thận, giờ vẫn chưa ghép thận được, nếu tình hình chuyển biến xấu thì sẽ phải chạy thận..."
Hắn kìm nén tiếng khóc mà gào lên: "Đợi đến lúc con bé nhập viện cần người chăm sóc thì tôi cũng phải nghỉ việc thôi, tôi chỉ muốn kiếm thêm chút tiền để lo cho gia đình, vậy nên tôi có lỗi gì chứ?"
Khi hắn kích động, cánh tay chèn ngang cổ tôi cũng càng siết chặt hơn, tôi có thể cảm nhận rõ ràng lượng không khí trong phổi đang bị ép sạch ra ngoài.