Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

Phản ứng của Tạ Chi Dao vẫn rất thưa thớt, nếu có trả lời thì cũng chỉ là vài câu đơn giản đến mức khô khan: “Gửi lời hỏi thăm của anh đến bà Khương.” “Ừ.” Mỗi khi nghe tiếng chuông báo tin nhắn, tôi lập tức phấn khởi hẳn lên, nhưng rồi khi nhìn vào câu trả lời ngắn ngủi ấy, lòng tôi lại thấy tiu nghỉu. Tôi đành tự an ủi rằng không sao, ít nhất là hắn vẫn còn chịu trả lời mình. Nếu đổi lại là hắn nghi ngờ tôi ngoại tình, tôi tin chắc hắn mà không tháo khớp tay chân tôi ra thì tôi không mang họ Lương nữa. Nghĩ đến đó, tôi lập tức vui vẻ trở lại, hóa ra Tạ Chi Dao vẫn dễ dỗ dành hơn tôi nhiều. Nhìn bề ngoài Tần Qua có vẻ không đáng tin, nhưng từ sớm cậu ta đã được đề bạt giữ một chức vụ cao tại chi nhánh của một ngân hàng đầu tư hàng đầu. Ngoại trừ hôm dã ngoại ra, đa phần cậu ta đều chỉ nhập hội giữa chừng, chơi một lúc rồi lại phải tất tả quay về công ty làm trâu làm ngựa. Cái tính cậu ta xưa nay vốn ngứa ngáy không yên, chốc chốc lại khều tôi một cái, khiến chút u sầu còn sót lại trong tôi cũng hóa thành những tiếng chửi bới ồn ào. Cuối cùng, tôi cũng đã nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi. Tôi yêu Tạ Chi Dao, yêu đến mức muốn chết đi được, và tôi chắc chắn rằng hắn cũng còn yêu tôi rất nhiều. Vậy thì tôi còn làm mình làm mẩy để làm gì nữa? Việc cần làm bây giờ là về nhà, quấn lấy hắn mà hôn cho đến khi không thở nổi thì thôi. Tôi tự hứa sẽ không bao giờ nghi ngờ hắn thêm một lần nào nữa, và cũng sẽ không chơi trò chiến tranh lạnh vô nghĩa này nữa; chẳng thú vị tẹo nào, tôi vẫn thích được ôm hắn ngủ hơn là nằm một mình trên cái giường hai mét trống trải đến phát sợ kia. Sau này nếu hai đứa có giận nhau, tôi cứ đè hắn ra làm một "nháy", bởi chẳng có mâu thuẫn nào mà một trận mây mưa không giải quyết được cả. Nếu một lần vẫn chưa đủ, thì chúng tôi sẽ làm thêm vài lần nữa. Khi tôi nói với mẹ về ý định muốn về nước, bà ấy không hề phản đối, tôi nghĩ bà ấy thấu hiểu tất cả, giống như cái cách mà sau khi bố tôi đột ngột qua đời vì bệnh tim, bà ấy đã kiên quyết chọn đến Úc một mình, vì đây là nơi hai người từng quen biết và yêu nhau. Thế nhưng sau khi nghe tôi nói xong, mẹ nhìn tôi hồi lâu rồi khẽ xoa đầu tôi rồi bỗng thở dài một tiếng nghe đầy u uất. Nhìn biểu cảm của bà ấy, tôi vẫn còn vênh váo nhướng mày trêu đùa: “Sao thế ạ? Mẹ không nỡ xa con trai mẹ à? Hay là con ở lại chơi với mẹ thêm hai ngày nhé?” Mẹ tôi không nhéo mũi mắng yêu tôi như mọi khi, bà ấy chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt chứa đựng đầy sự sầu lo: “Trạm Trạm, đôi khi mẹ tự hỏi có phải mẹ và bố đã sai rồi không, khi cứ mãi không nỡ để con phải chịu chút gió mưa nào, khiến con cho đến giờ vẫn cứ như một đứa trẻ chưa lớn.” Tim tôi bỗng chốc như bị một hòn đá gõ nhẹ vào, cảm thấy có chút hụt hẫng và buồn bã khó tả, tôi cố nặn ra một nụ cười để che giấu: “Sao vậy bà Khương? Thế này chẳng phải chứng tỏ con là người có số hưởng sao, chẳng lẽ mẹ lại muốn thấy con mình già đời với đầy mình thương tích à?” Bà Khương lắc đầu, rồi hỏi tôi với vẻ mặt như đã nhìn thấu mọi chuyện: “Lần này con sang đây, thực chất là do giận dỗi với thằng bé Dao Dao đúng không?” Tôi chỉ biết chớp chớp mắt bày ra vẻ mặt vô tội. Thằng nhóc Tần Qua đoán ra thì không nói làm gì, nhưng đến cả mẹ tôi cũng biết, chẳng lẽ tôi thể hiện rõ ràng đến thế sao? Thế nhưng, những lời tiếp theo của mẹ khiến tim tôi chùng xuống, cảm giác như mình vừa vô tình nhìn trộm được một góc khuất đau đớn mà tôi chưa từng hay biết. “Nửa tháng trước, Dao Dao có gọi điện hỏi thăm mẹ. Lúc đó mẹ đã thấy thằng bé có vẻ rất mệt mỏi, như thể đang gặp phải chuyện gì đó vô cùng nan giải.” “Nó hỏi mẹ có thể gọi con sang Úc ở một thời gian không, vì trạng thái của nó đang hơi tệ, nó sợ bản thân có thể sẽ lỡ lời làm con không vui... Chuyện này mẹ vốn định nói cho con biết, nhưng Dao Dao đã dặn trước là không cần để con hay biết gì cả, cứ coi như tạo cơ hội cho con ra nước ngoài giải sầu một thời gian là được. Thế nhưng cuối cùng con vẫn lấy cớ bận rộn để từ chối lời mời của mẹ.” Nói đến đây, bà Khương lại thở dài, giọng điệu lộ rõ chút hối hận muộn màng: “Cũng là lỗi của mẹ khi đã không nói cho con biết kịp thời.” “Nhưng Trạm Trạm à... con phải hiểu rằng bạn đời là phải nương tựa và thấu hiểu lẫn nhau mới có thể đi được đường dài. Mẹ không thể mãi mãi làm đôi cánh để che chở cho con được nữa, con đã lớn rồi, sau này con còn phải gánh vác trách nhiệm của một gia đình nữa chứ.”

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

MiinMiin

Sì poi cho các b là công k ngoại tình nha