Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

18 Người mà tôi đợi cuối cùng cũng đến rồi. Là một bác sĩ phục hồi chức năng cực kỳ uy tín. Tôi hỏi Sầm Nguyện có bằng lòng đi khám thử không. Em ấy đã đắn đo suy nghĩ rất lâu. "Trước đây em từng đi khám rồi, bác sĩ bảo xác suất có thể đứng lên được gần như bằng không." Em ấy ngước mắt lên. "Dây thần kinh tổn thương quá nghiêm trọng, tập phục hồi sẽ rất đau đớn, lại không mang lại kết quả gì..." Thực ra tôi đã phải hẹn trước với bác sĩ này từ rất lâu rồi. "Sầm Nguyện không muốn đi thì thôi vậy. Vậy ngày mai chúng ta đi ngắm hoa tulip nhé, có cả cối xay gió nữa." Sau khi ngắm hoa tulip xong, Sầm Nguyện lại muốn đi khám rồi. "Nếu như em không thể đứng lên được, anh sẽ thất vọng lắm nhỉ." "Sẽ không thất vọng đâu, nhưng nếu có hy vọng, em sẽ vui vẻ, còn anh sẽ ở bên cạnh em." Sầm Nguyện cùng tôi đến bệnh viện. Những kiểm tra cần thiết đều đã làm hết một lượt. Lúc bác sĩ xem phim chụp, sắc mặt vô cùng ngưng trọng. Sầm Nguyện siết tay tôi rất chặt. "Dây thần kinh tổn thương quá nghiêm trọng, nhưng cũng may là xương phát triển khá tốt, không bị dị dạng. Thế nhưng..." Vị bác sĩ này nói một câu mà bẻ lái đến tận ba vòng. Kiểu người thế này không được phép làm bác sĩ. "Thế nhưng nếu kiên trì tập phục hồi chức năng và xoa bóp mỗi ngày, xác suất có thể đứng lên được là mười lăm phần trăm." Mắt Sầm Nguyện sáng rực lên. Xin lỗi, ông ấy rất thích hợp làm bác sĩ. "Tuy nhiên, quá trình tập phục hồi sẽ vô cùng đau đớn, gần như không ai có thể kiên trì vượt qua được." Tôi rút lại lời vừa rồi, ông ta đéo thích hợp làm bác sĩ đâu. 19 Đi ngang qua phòng tập phục hồi, tôi liếc nhìn vào trong một cái. Nước mắt, sự đau đớn tột cùng, những tiếng gào thét kêu than... Tôi chùn bước rồi. Bác sĩ nói, quá trình phục hồi của Sầm Nguyện sẽ còn đớn đau hơn thế này nhiều. Sầm Nguyện ngẩng đầu lên, dáng vẻ cười tươi rói. "Xác suất cao hơn những lần em đi khám trước đây nhiều lắm đó." ...... Tôi túc trực bên Sầm Nguyện đi tập phục hồi chức năng. Mới ngày đầu tiên tôi đã không nhịn nổi nữa. Sầm Nguyện cắn nát cả môi, mồ hôi vã ra ướt đẫm cả áo. Tôi bị nhốt ở bên ngoài cánh cửa kính. "Cho tôi vào trong đó." Tôi xông vào, đỡ lấy Sầm Nguyện. "Chúng ta không chữa nữa, về nhà thôi, anh sẽ làm đôi chân của em." Đây rõ ràng là ngược đãi, là tra tấn, là đày đọa... Sầm Nguyện lắc đầu, trong đáy mắt ngập tràn sự kiên định. "Em muốn chữa, em muốn thử, em muốn được sóng bước đứng bên cạnh anh. Nghiêm Tự Thanh, em yêu anh." "Em yêu anh" mang nghĩa là cảm ơn anh, cũng có nghĩa là "em yêu anh". Tôi biết, Sầm Nguyện rất khao khát được đứng lên. ...... Sau một hồi thương lượng, tôi đã được phép ở lại trong phòng phục hồi chức năng. Tôi có thể lau mồ hôi cho Sầm Nguyện, có thể đút nước cho em ấy, có thể hôn lên trán em ấy, có thể đưa tay mình cho em ấy cắn mỗi khi em ấy đau đớn cắn môi. Tôi có thể cổ vũ động viên mỗi khi em ấy vấp ngã, tôi thấy cái quy định không cho người nhà đỡ thật sự quá vô lý!! Tôi cõng Sầm Nguyện xuống xe đi vào nhà. Bố mẹ vừa đi nước ngoài trở về. "Nguyện Nguyện, con bị ngã à? Hay là ốm rồi?" "Sao trông con tiều tụy ốm yếu thế này?" "Nghiêm Tự Thanh, mày chăm sóc Nguyện Nguyện kiểu gì vậy hả?" "Không phải là mày đánh nó đấy chứ?" "Mày bị điên rồi à!" Tôi bị điên ư? Tôi có điên đấy. Nếu như tôi không đi tìm vị bác sĩ kia. Thì Sầm Nguyện đã không phải chịu khổ sở. Thế nhưng em ấy lại khư khư ôm lấy chút hy vọng mỏng manh đó, để rồi trong tận cùng đau đớn và mỏi mệt, em ấy lại trở nên rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Em ấy rất kiên cường nhưng cũng biết làm nũng, em ấy rất độc lập nhưng cũng biết sai vặt tôi, em ấy rất thanh lãnh nhưng cũng biết dang tay đòi tôi ôm một cái, em ấy rất dũng cảm nhưng cũng biết đỏ mặt kể cho tôi nghe chuyện em ấy thích tôi. Em ấy rất bẽn lẽn hễ được quan tâm là lại đỏ mặt, em ấy rất kiều khí biết nhõng nhẽo với bố mẹ tôi, em ấy rất trưởng thành biết uốn nắn thằng em trai có hơi nổi loạn của tôi... 20 Đã nửa năm trôi qua. Sầm Nguyện khóc còn ít hơn cả tôi. Đối diện với những chuyện liên quan đến em ấy, tôi vẫn luôn mềm yếu nhu nhược. Tôi vẫn cứ hối hận vì đã đưa em ấy đi khám bác sĩ. Tôi chẳng muốn em ấy phải gánh chịu dù chỉ là một chút khổ cực. Tôi muốn phát minh ra thuật dịch chuyển nỗi đau, để chuyển hết mọi đớn đau của em ấy lên người tôi. Nhưng nếu làm vậy, em ấy sẽ không chịu đi tập phục hồi chức năng nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao