Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 131
Trong đầu Thương Quân Lẫm bất giác hiện lên những hình ảnh thân mật khi chỉ có hai người cùng Thẩm Úc. Lời đề nghị kia của y quả thực quá mức mê hoặc, nhất là với một kẻ luôn như chưa từng được thỏa mãn như hắn.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Thẩm Úc đã nhìn thấu sự dao động trong lòng hắn, liền chậm rãi nói thêm:
“Nếu bệ hạ muốn mở yến tiệc thì cứ mở trước, còn ngày sinh nhật của ta… để lại cho riêng hai chúng ta là được.”
Ánh mắt Thương Quân Lẫm chợt trầm xuống, bàn tay hắn khẽ vuốt ve phần gáy mịn màng của người trước mặt.
“A Úc có biết vì sao trẫm muốn mở đại yến vào ngày sinh thần của ngươi không?”
Không đợi Thẩm Úc đáp lời, hắn đã tự mình nói ra:
“Trẫm muốn cho thiên hạ biết… A Úc là của trẫm.”
Thẩm Úc nghiêng đầu, cọ nhẹ vào lòng bàn tay hắn, giọng điệu bình thản mà chắc chắn:
“Ta đã sớm buộc cùng bệ hạ rồi. Ta là quý quân của bệ hạ, chuyện này không thể thay đổi.”
“Quý quân…”
Danh xưng này xưa nay vốn khiến Thương Quân Lẫm hài lòng, nhưng giờ phút này nghe lại, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác thiếu hụt khó nói.
“A Úc có muốn làm Hoàng hậu không?”
Ngữ khí hắn vẫn bình tĩnh như thường, như thể chỉ đang hỏi một chuyện hết sức tầm thường.
Thẩm Úc thoáng kinh ngạc:
“Sao bệ hạ lại đột nhiên hỏi vậy? Ta thấy hiện tại cũng rất tốt rồi.”
Y đối với vị trí Hoàng hậu quả thực không có nhiều hứng thú.
“Trong mắt trẫm, ngoài A Úc ra… không ai xứng ngồi lên vị trí đó.”
Từ trước đến nay, Thương Quân Lẫm chưa từng nghĩ trong đời mình sẽ có một người khiến hắn không thể buông bỏ.
Thấy Thẩm Úc không mấy để tâm, hắn cũng không nói thêm, chỉ lặng lẽ ghi nhớ trong lòng, chờ một thời cơ thích hợp.
“A Úc không muốn mở yến tiệc lớn… vậy một buổi tiệc nhỏ thì sao?”
Dù hắn cũng muốn cùng y có thế giới chỉ thuộc về hai người, nhưng lại càng không muốn cuộc đời Thẩm Úc lưu lại bất cứ tiếc nuối nào.
“Bệ hạ không cần phải lo những chuyện này,” Thẩm Úc nhẹ nhàng đáp, “mấy năm trước sinh nhật ta đều tổ chức ở thôn trang, hay năm nay bệ hạ đi cùng ta?”
Sống qua hai đời, những thứ phô trương ấy đã không còn khiến y bận lòng.
Thứ người khác có, hắn nhất định sẽ không để Thẩm Úc thiếu. Quá khứ hắn không thể thay đổi, nhưng hiện tại và tương lai, hắn tuyệt không để y phải tiếc nuối.
Sau một trận mưa lớn, Túc Bắc dần khôi phục sinh cơ. Nhờ Phương Quân hợp tác với Tuân Triều, tình hình nhanh chóng ổn định.
Trời giáng cam lộ, thế lực còn sót lại của Hầu đại nhân cũng không thể dấy lên sóng gió. Có triều đình kịp thời can thiệp, hậu quả hạn hán không quá nghiêm trọng, dịch bệnh mà dân chúng lo sợ cũng không xảy ra.
Trước khi quan viên mới đến nhậm chức, nhóm Phương Quân vẫn ở lại xử lý hậu sự.
Nhờ nỗ lực của Giang Hoài Thanh cùng hai người kia, danh tiếng của Thương Quân Lẫm trong dân gian dần được cải thiện. Những lời đồn ác ý từng bước bị xóa bỏ, thậm chí dân chúng bắt đầu nghi ngờ kẻ đứng sau màn.
Thẩm Úc biết, ngoài Việt Vương ra, trong kinh thành còn có một thế lực khác âm thầm ẩn mình suốt nhiều năm — nhưng cũng sắp bị nhổ tận gốc.
“Bệ hạ cảm thấy… bọn họ còn có thể nhẫn nhịn bao lâu?” Thẩm Úc hỏi.
“Hiện tại bọn họ không dám hành động,” Thương Quân Lẫm đáp, “có lẽ cho rằng chứng cứ trong tay chúng ta chưa đủ, nên muốn ẩn nhẫn chờ thời.”
Hắn khẽ cười lạnh.
“Nhưng trẫm sẽ không cho bọn chúng cơ hội đó.”
Sau khi lời đồn được làm sáng tỏ, hắn cố ý dẫn dắt dư luận, đồng thời đem chuyện này ra bàn trong triều.
Trên đại điện, hắn ung dung ngồi trên long ỷ, ánh mắt sắc bén quét qua quần thần:
“Gần đây trẫm nghe được vài chuyện thú vị. Các khanh nói xem… rốt cuộc là kẻ nào đã dốc sức bôi nhọ trẫm suốt bao năm?”
Không khí lập tức trở nên nặng nề.
“Từ trước đến nay trẫm không để ý hư danh. Không ngờ trong mắt dân chúng, trẫm lại là kẻ tàn bạo, giết người vô tội, hãm hại trung lương…”
Mỗi một câu nói ra, sắc mặt quần thần càng thêm tái nhợt.
“Chuyện này, trẫm muốn một kết quả.”
Hắn điểm danh vài người:
“Nếu không tra ra được… thì cũng không cần giữ vị trí hiện tại nữa.”
Phùng đại nhân trong lòng chấn động. Những người bị chỉ định… đều ít nhiều có liên hệ với ông ta.
Sau khi hạ triều, ông ta vội vã trở về phủ.
Trong thư phòng, ông ta mở mật đạo, đi sâu vào một căn nhà bí mật nơi ngoại ô.
“Ta nghi ngờ chuyện đã bại lộ! Bây giờ phải làm sao?”
Giọng ông ta đầy hoảng loạn.
Một âm thanh lạnh lẽo vang lên trong bóng tối:
“Phùng đại nhân hình như đã quên giao ước năm xưa. Chúng ta giúp ngươi vào Nội Các, đổi lại ngươi làm việc cho chúng ta. Nay ngươi tự lộ sơ hở… còn muốn chúng ta thu dọn cục diện?”
“Các ngươi không sợ ta tố giác sao?!”
“Ngươi có thể thử.” Giọng kia vẫn thản nhiên, “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, chúng ta còn có thể giữ lại huyết mạch của ngươi.”
Một câu nói, khiến sống lưng Phùng đại nhân lạnh toát.
Ông ta chợt nhận ra — bản thân mình, từ đầu đến cuối, chỉ là một quân cờ.
“Phùng đại nhân đã leo lên vị trí đó rồi, vì sao vẫn không thỏa mãn?” Thẩm Úc khẽ hỏi.
“Trên đời này,” Thương Quân Lẫm mở bàn tay ra, giọng trầm thấp, “có ai chê quyền thế nhiều đâu?”
Hắn nhìn y, ánh mắt sâu thẳm:
“Người như A Úc… mới là hiếm có.”
Thẩm Úc chỉ khẽ cười.
“Chắc ông ta cũng nhận ra rồi,” y nói, “nếu không sẽ không vội vã như vậy.”
“Chính trẫm muốn ông ta nhận ra,” Thương Quân Lẫm nhàn nhạt đáp, “chỉ khi bị dồn vào đường cùng… ông ta mới tìm đến kẻ đứng sau.”
Quả nhiên, mọi thứ đều nằm trong tính toán của hắn.
Phùng đại nhân không hề biết rằng — ngay từ lúc bước vào mật đạo, đã có người âm thầm bám theo.
Và con đường dẫn đến bí mật kia… cũng chính là con đường dẫn ông ta đến kết cục đã định sẵn.