Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 155
Động tác của nữ tử chợt khựng lại. Qua đôi mắt lạnh lẽo kia, nàng ta nhận ra người thanh niên trước mặt hoàn toàn không hề giả vờ. Mũi tên sắc bén vẫn vững vàng chĩa thẳng về phía nàng, tựa như chỉ cần nàng cử động dù là nhỏ nhất, đối phương sẽ lập tức buông tay, để mũi tên xé gió lao tới.
Sắc mặt nàng cứng đờ. Một luồng lạnh buốt bò dọc sống lưng, từng sợi lông tơ dựng đứng. Nguy cơ tử vong chưa từng rõ ràng đến thế. Nàng muốn nói vài lời cứng rắn, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, không thể thốt ra nổi một chữ.
Bao năm ngang ngược, đây là lần đầu tiên nàng thực sự cảm nhận được thế nào là bị người khác uy hiếp. Trong lòng vừa sợ vừa giận, oán hận dâng lên đến cực điểm.
Từ trước tới nay, chưa từng có ai dám đối xử với nàng như vậy.
Nhưng dù phẫn nộ, nàng cũng không dám manh động. Nàng không phải kẻ coi nhẹ tính mạng. Chỉ vì một phút bốc đồng mà phải trả giá, cái giá đó nàng không gánh nổi.
Song, chuyện hôm nay tuyệt đối không thể bỏ qua.
Nàng thầm ghi nhớ. Sau này nhất định phải đòi lại gấp trăm, gấp ngàn lần.
Chẳng qua chỉ là bị người ta dùng mũi tên chĩa vào thôi sao? Đợi đến khi người này rơi vào tay nàng, nàng muốn tận mắt nhìn gương mặt kia bị mũi tên rạch nát — xem lúc đó hắn còn giữ được vẻ bình thản này hay không.
Nghĩ vậy, nàng buông bỏ động tác định làm, chậm rãi ngồi thẳng người, kéo cương ngựa lùi lại. Đến khi rời khỏi tầm bắn, nàng mới lạnh giọng:
“Đây là dưới chân thiên tử, ngươi thật sự dám giương cung bắn ta?”
Thẩm Úc khẽ chuyển hướng, mũi tên lại lần nữa nhắm thẳng vào nàng, giọng nói nhàn nhạt:
“Ngươi có thể thử xem ta có dám hay không.”
Không một chút sợ hãi.
Nữ tử có thể cảm nhận rõ điều đó từ từng hành động, từng lời nói của y.
Nàng không dám tiến lên, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu yếu thế:
“Dưới chân thiên tử, sao có thể để ngươi tùy tiện làm người khác bị thương? Nếu hôm nay ngươi dám làm ta bị thương, ngươi nghĩ mình còn có thể toàn thân rời khỏi đây sao?”
“Không phải ngươi cũng vừa làm chuyện đó sao?” Thẩm Úc liếc nhìn nữ tử áo xanh vẫn ngồi dưới đất, “Ngươi làm người khác bị thương thì không sao, còn ta thì phải chịu tội?”
“Chỉ là một đứa con vợ lẽ, bị thương thì đã sao?” Nữ tử ngẩng cằm, giọng đầy khinh miệt, “Nhưng nếu ngươi dám làm ta bị thương, cha ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”
“Vậy cũng phải xem ngươi còn cơ hội để tố cáo hay không đã.” Thẩm Úc cười nhạt.
Ánh mắt y vừa dứt, đám thị vệ phía sau lập tức nhìn về phía nữ tử, sát khí lộ rõ.
Nàng giật mình, giọng run lên:
“Ngươi… ngươi định làm gì? Chúng ta đông người như vậy, chẳng lẽ ngươi định giết sạch sao?”
“Nơi này cách xa chỗ đông người,” Thẩm Úc thong thả nhìn quanh, “Có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát cũng không ai phát hiện. Huống hồ… chắc cũng chẳng mấy ai biết ngươi tới đây, phải không?”
Nữ tử cắn môi.
Quả thật nàng lén đuổi theo con mồi mà đến. Vốn định lập công trước mặt hoàng đế, lại nghe nói bệ hạ thích màu đỏ nên mới cố ý ăn mặc nổi bật. Nào ngờ lại gặp phải kẻ áp đảo mình ở mọi phương diện.
Lần nữa nhìn về phía Thẩm Úc, nàng bỗng hiểu rõ — người này thực sự dám giết nàng.
Đúng lúc đó, từ sâu trong rừng truyền đến tiếng vó ngựa và tiếng người gọi nhau ầm ĩ, càng lúc càng gần.
“Ngươi chắc chắn tiểu thư đi hướng này?”
“Dạ chắc chắn! Tiểu thư đuổi theo con hồ ly về phía này—lão gia, ở kia!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, mắt nữ tử sáng lên, khí thế lập tức dâng trở lại.
“Hồ ly?” Thẩm Úc cười như không cười, “Ta bắn trúng là hươu. Gần đây còn có hồ ly sao?”
Nữ tử mím môi. Nàng đương nhiên biết con hồ ly đã chạy mất từ lâu, chỉ là muốn mượn cớ cướp con mồi mà thôi.
Chẳng mấy chốc, đoàn người đã tới gần. Thấy tình hình giằng co, nam nhân trung niên dẫn đầu ngẩn ra:
“Chuyện gì đây?”
“Chỉ là có người muốn chỉ hươu thành hồ ly, cướp con mồi của ta thôi.” Thẩm Úc buông cung xuống, không còn ý định ra tay.
“Cha!” Nữ tử lập tức lên tiếng, giọng đầy ấm ức và ác độc, “Bọn họ không chỉ cướp con mồi của con, còn muốn làm con bị thương! Hai nam nhân trưởng thành mà bắt nạt một nữ tử yếu đuối, còn ra thể thống gì nữa?!”
Nam nhân trung niên nhíu mày, quay sang nhìn đối phương—nhưng vừa thấy rõ người đứng phía sau, sắc mặt ông lập tức thay đổi.
Không chọc ai, lại đi chọc đúng hai người không thể chọc nhất Đại Hoàn.
Ông không dám chậm trễ, lập tức xuống ngựa, bước tới quỳ xuống:
“Thần tham kiến bệ hạ.”
“Cha, người đang nói cái—” Nữ tử kinh hãi bịt miệng.
Hoàng… đế?
Sắc mặt nàng trắng bệch.
“Xem ra Hứa đại nhân dạy con gái rất tốt.” Giọng Thương Quân Lẫm nhàn nhạt.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Hứa đại nhân. Ông quỳ đó, không dám động đậy. Những người khác cũng vội vàng xuống ngựa quỳ theo, không ai dám thở mạnh.
Nữ tử run rẩy quỳ sụp xuống đất. Nàng không dám tưởng tượng hậu quả.
“Không biết dạy con thì cũng không cần vội nhận chức.” Thương Quân Lẫm lạnh lùng, “Còn nàng ta, dám vô lễ với trẫm và quý quân, xử theo luật.”
Theo luật… là tội chết.
Hứa đại nhân hoảng hốt, vội dập đầu cầu xin:
“Xin bệ hạ khai ân! Tiểu nữ còn nhỏ, không hiểu chuyện, lại không biết thân phận của bệ hạ và quý quân—”
“Không biết thân phận nên mới dám bắt nạt?” Thẩm Úc cười lạnh, “Vậy nếu hôm nay ta không có thân phận này, chẳng phải mặc cho ngươi ức hiếp sao?”
Y quay sang:
“Bệ hạ, chi bằng tra rõ. Kẻo sau này lại có người nói thần dung không nổi người khác.”
“Có lý.” Thương Quân Lẫm gật đầu, “Mạnh Thường, truyền chỉ.”
“Tuân chỉ.”
Hứa đại nhân chỉ thấy trời đất tối sầm.
Ông chưa hề biết, đứa con gái mà ông cho rằng chỉ hơi kiêu căng kia, sẽ mang đến tai họa lớn đến mức nào.
…
Chuyện bên này không ảnh hưởng đến cuộc săn. Chạng vạng, mọi người mang con mồi trở về.
Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm đã quay lại doanh địa trước. Sau sự việc kia, Thẩm Úc không còn hứng thú nữa, mà Thương Quân Lẫm vốn dĩ cũng chỉ muốn đi cùng y.
“Lần sau trẫm sẽ cho người canh giữ xung quanh,” Thương Quân Lẫm vừa xoa tay cho y vừa nói, “tránh có kẻ không có mắt đến quấy rầy.”
Thẩm Úc hiếm khi vận động nhiều, lúc này mới thấy tay nhức mỏi. Dược cao mát lạnh thấm vào da, giảm bớt đau đớn.
Y khẽ động ngón tay, cười hỏi:
“Sao bệ hạ lại ngang ngược như vậy?”
“Còn hơn để kẻ khác ngang ngược với ngươi.”
Trời dần tối, lửa trại đã bập bùng khắp nơi. Thương Quân Lẫm nắm tay y bước ra ngoài.
“Bệ hạ có biết nướng thịt không?” Thẩm Úc nghiêng đầu cười, “Lát nữa nướng cho ta ăn… con hươu hôm nay ta săn được nhé?”
Cách đó không xa, Hứa đại nhân và Hứa phu nhân vừa lúc nghe thấy câu này.
Biết được nguyên nhân khiến con gái mình gặp họa… sắc mặt Hứa phu nhân lập tức trở nên vô cùng khó coi.