Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 137
Thế lực đứng sau Việt Vương từ lâu đã trở thành một nút thắt khó gỡ trong lòng Thẩm Úc. Kiếp trước, dù từng làm việc dưới trướng hắn, y lại chưa bao giờ thật sự chạm tới tầng sâu nhất của thế lực ấy. Dường như, trừ khi tình thế cấp bách đến cực điểm, bằng không dù có xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng tuyệt đối không ra tay.
Ban đầu, Thẩm Úc cho rằng bọn họ trợ giúp Việt Vương chỉ vì ân tình hắn từng cứu tiểu công tử Hà gia. Nhưng sau khi sống lại, trải qua bao biến cố khác biệt với tiền kiếp, lại biết thêm những bí mật mà trước kia chưa từng hay biết, cái nhìn của y đối với thế lực kia cũng dần thay đổi.
Rốt cuộc, bọn họ nghe lệnh ai? Mưu đồ là gì? Những câu hỏi ấy, đến nay vẫn chưa có lời giải.
Thương Quân Lẫm nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay Thẩm Úc, giọng trầm thấp:
“Trẫm đã sớm sai Ẩn Long Vệ âm thầm điều tra về Việt Vương. Nhân dịp quyên góp, cũng thuận tay thăm dò nội tình đất phong của hắn. Ngoài ra… người đã nói câu kia với hắn, cũng đã bắt được.”
Suy nghĩ của Thẩm Úc lập tức bị kéo lại:
“Ý bệ hạ là kẻ đã khiến Việt Vương tiếp cận ta và Thẩm Thanh Nhiên?”
“Không sai.” Ánh mắt Thương Quân Lẫm thoáng lạnh, “Ẩn Long Vệ đang bí mật áp giải về kinh, chậm nhất vài ngày nữa sẽ tới.”
“Đến lúc đó, bệ hạ nhớ đưa ta đi gặp hắn.” Thẩm Úc khẽ nói. Câu nói kia, thật hay giả, y nhất định phải biết rõ.
“Trẫm sao có thể quên.” Thương Quân Lẫm nâng tay y lên, đặt một nụ hôn nơi đầu ngón tay, giọng nói mang theo ý chiếm hữu không che giấu, “Dù xảy ra chuyện gì, A Úc cũng chỉ có thể thuộc về trẫm.”
Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng để tâm đến lời đồn “có được con trai Thẩm gia là có được thiên hạ”. Người hắn muốn, trước sau chỉ có một mình Thẩm Úc.
Thẩm Úc mỉm cười, thuận thế vòng tay qua cổ hắn, đuôi mắt cong lên:
“Đương nhiên… bệ hạ cũng chỉ có thể là của ta.”
Ánh mắt Thương Quân Lẫm trầm xuống, bàn tay đặt lên gáy y, kéo người vào lòng, cúi đầu hôn sâu. Hắn đặc biệt thích dáng vẻ Thẩm Úc thể hiện dục vọng chiếm hữu mình như vậy.
Trong hậu cung, xuân ý ấm áp, yên tĩnh an hòa. Nhưng ngoài triều, sóng ngầm đã dâng trào.
Sau khi tội danh của Phùng đại nhân bị công bố, Thương Quân Lẫm lập tức cách chức, tống giam toàn bộ quan viên liên quan. Dù dính líu nhiều hay ít, đời này bọn họ cũng đừng mong quay lại triều đình.
Một đòn này, kéo theo vô số hệ lụy.
Chức vị trống ra, cục diện vốn cân bằng bấy lâu bị phá vỡ. Các thế lực trong triều—từ thế gia quyền quý đến quan viên xuất thân hàn môn—đều ngấm ngầm tranh đoạt.
Phùng gia cắm rễ nơi kinh thành nhiều năm, thuộc hạ trải khắp, phần lớn đều là quan nhị phẩm, tam phẩm. Nay bị nhổ tận gốc, khoảng trống để lại trở thành miếng thịt béo khiến ai cũng đỏ mắt.
Trong triều, không ít người dâng tấu xin sớm bổ nhiệm người thay thế. Tuy việc thiếu quan tạm thời chưa ảnh hưởng lớn, nhưng kéo dài tất sinh biến.
Thương Quân Lẫm hiểu rõ điều đó.
Sau khi bí mật bàn bạc với trọng thần, hắn đã bổ nhiệm một số vị trí—người có xuất thân thế gia cũng có, người hàn môn cũng có—khiến thế cân bằng mong manh lại được thiết lập.
Chỉ còn lại một vị trí… vị trí quan trọng nhất của Nội Các, vẫn để trống.
Chính điều này khiến các thế gia đứng ngồi không yên.
Ai cũng nhìn ra—bệ hạ không phải chưa chọn được người, mà là đang chờ.
“Chỉ sợ… người được chọn đã sớm định sẵn.” Có người trầm giọng.
“Chỉ cần Phương đại nhân chưa về, vị trí ấy sẽ còn bỏ trống.”
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, nhưng không ai dám nói thẳng.
Bệ hạ… đã chờ cơ hội động vào Nội Các từ lâu.
Giữa cơn sóng ngầm của triều đình, Thương Quân Lẫm và Thẩm Úc lại ngồi trong đình hóng gió, nhàn nhã uống trà.
“Lần này, bệ hạ thắng lớn.” Thẩm Úc khẽ cười.
“Cũng nhờ Phùng Bình Kỳ tự tìm đường chết.” Thương Quân Lẫm đáp, giọng nhàn nhạt.
Thẩm Úc nhướng mày:
“Bệ hạ tin lời hắn không hợp tác với Bắc Mạc?”
“Tin hay không không quan trọng.” Ánh mắt Thương Quân Lẫm sâu thẳm, “Trẫm cần xác định sự thật. Nếu hắn thật sự cấu kết với Bắc Mạc… triều đình phải chuẩn bị trước.”
Một câu nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa phong ba sắp tới.
Hai ngày sau, trong cung lan tỏa một mùi hương thanh nhã.
Đó là “quân linh” — loài hoa hiếm do Cố thái y mang tới.
Khi Thẩm Úc bước vào, liền thấy nụ hoa đã nở.
Hoa nhỏ bằng đầu ngón tay, cánh xếp tầng, ngoài xanh nhạt, trong trắng như ngọc. Không rực rỡ, nhưng thanh khiết đến cực hạn.
Thẩm Úc khẽ thở nhẹ:
“Thật đẹp…”
“Là do A Úc chăm tốt.” Thương Quân Lẫm nhìn hoa một thoáng, rồi lại nhìn y.
Hắn không biết Cố thái y từ đâu tìm được loài hoa khó nuôi này, chỉ biết—thấy Thẩm Úc vui, hắn cũng vui.
“Nếu thích, trẫm sẽ sai người tìm thêm.”
Thẩm Úc quay đầu, ánh mắt vẫn còn vương kinh ngạc, sáng như sao:
“Ta chỉ không ngờ… nó lại đẹp đến vậy.”
Một vẻ đẹp thanh đạm, nhưng khiến người ta không thể rời mắt.
Thương Quân Lẫm nâng mặt y, khẽ hôn lên đôi mắt ấy—nơi còn rực rỡ hơn cả ánh sao trời.