Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 64 : Quý Lễ An đúng là có phúc thật...
Cơ quan giám định huyết thống do nhà nước thống nhất quản lý, nhưng điều đó không có nghĩa là bí mật bên trong hoàn toàn kín như bưng.
Dù là cơ quan đường hoàng đến đâu cũng phải kiếm ăn, các cơ sở giám định huyết thống trực thuộc ở các địa phương vì mưu cầu lợi ích và quan hệ, gần như đều có hợp tác với các công ty thiết bị y sinh tại địa phương, mà khu vực Vọng Xuyên hợp tác, chính là công ty sinh học của Quý Lễ An.
Những người xa lạ không có quan hệ huyết thống mà lại kiểm tra ra 99% quan hệ huyết thống, trong đó thành phần “hợp tác” chiếm bao nhiêu, thì không ai biết được.
“Không nhiều như cậu nghĩ đâu.” Quý Lễ An hừ nhẹ một tiếng.
Hứa Tê Thời nói: “Tôi thấy hợp tác của cậu không chỉ dừng lại ở đó đâu.”
Cậu ngồi ở hàng ghế sau chật chội, hai tay bị trói ra sau, thân người hơi nghiêng về phía trước, hai bên là Kính Tử và Mao Ca như hai pho tượng đá trang nghiêm, tư thế này chẳng khác gì phạm nhân bị áp giải lên xe chở tù, nhưng Hứa Tê Thời nhìn chằm chằm vào màn hình phía trước xe, toàn thân không hề có chút tự giác mình đang bị bắt cóc, gương mặt nghiêng như ngọc, bình tĩnh sáng bóng.
“Cậu đã can thiệp vào Vật Cạnh Thiên Trạch mà vẫn chưa đưa Tần Trương Trạch lên hạng nhất à?”
Màn hình im lặng một lúc, tín hiệu liên lạc kéo thành một đường thẳng, mọi người trong chiếc Cadillac đều nín thở, trong lòng đồng loạt chửi thầm: mày dám nói chuyện với “con cừu què” như vậy à?!
Trong tình huống tự thân còn khó bảo toàn mà đi chế giễu thợ săn thì tuyệt đối không phải việc người thông minh làm, Tần Trương Trạch lắc đầu, vừa xoay vô lăng thì nghe Quý Lễ An giải thích:
“Cậu tưởng Ms.Tao là quả hồng mềm à?”
Hứa Tê Thời hơi nhíu mày: “Công nghệ của hắn trực tiếp uy hiếp đến bọn buôn người trên toàn quốc, loại giao dịch ‘một người muốn mua, một người muốn bán’ này nếu không bị phát hiện thì còn có thể coi là hợp lý, nhưng công nghệ truy ngược gen lại trực tiếp trao cho mỗi người quyền được phát hiện.”
Hai mươi năm trước, do đô thị biến động và kinh tế phát triển, một lượng lớn trẻ em ở khu vực giáp ranh thành thị – nông thôn “mất tích”, thực chất là bị một nhóm người bắt cóc để buôn bán người.
Ở những khu vực ven biển Vọng Xuyên vẫn còn giữ quan niệm truyền thống, không có con là bất hiếu lớn nhất.
Nơi nào có nhu cầu người mua thì tự nhiên sẽ sinh ra kẻ bán, từ hai mươi năm trước đến nay, số bé trai mất tích ở Vọng Xuyên không thể đếm xuể, mà số phận của bé gái còn nguy hiểm hơn—“Tôi thậm chí còn không biết con mình còn sống hay không.”
Thế nhưng dù thời đại đã phát triển đến mức này, việc tìm con vẫn vô cùng khó khăn.
Điểm mấu chốt nhất chính là——đứa trẻ làm sao phát hiện ra mình bị bắt cóc, rồi chủ động đi cầu cứu?
“Cứ tưởng tượng xem.” Giọng Quý Lễ An trầm thấp kéo dài: “Bất kỳ đứa trẻ nào cũng có thể thông qua công nghệ truy ngược gen trực tiếp xác định cha mẹ ruột của mình, vậy thì những bản giám định huyết thống giả mà chúng ta tạo ra, còn có ý nghĩa gì nữa?”
Quý Lễ An cúp máy. Trong giọng nói của hắn không hề có chút hối hận, thậm chí còn mang theo chút tiếc nuối kiểu “đã có Du Lượng, sao còn có Gia Cát Lượng”.
Hứa Tê Thời không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật ngày càng hoang vắng.
Chiếc Cadillac chạy về phía hẻo lánh, sườn núi đất trơ trụi vươn ra những cành cây khô, biển báo lướt qua ngoài cửa sổ, mơ hồ có thể nhận ra xe đang hướng về phía biển.
Hai người phía trước, một người nghiêng đầu sang trái, một người nghiêng sang phải, rơi vào im lặng, Hứa Tê Thời thì dựa vào ghế sau nhắm mắt dưỡng thần.
Kính Tử lén lút liếc trộm Hứa Tê Thời một cái, hắn cao hơn Du Hãn tận 5cm, nên từ góc nhìn của hắn chỉ thấy được hàng mi dài rung rung của Hứa Tê Thời, cùng một mảng gò má trắng nõn.
“An ca đúng là hưởng phúc thật đấy…”
Bất ngờ, hắn buột miệng cảm thán một câu, Mao Ca quay đầu lại, chậc một tiếng đầy ghét bỏ, nhưng khi nhìn rõ Kính Tử đang nhìn cái gì thì cũng không nói gì nữa.
Ánh hoàng hôn lúc bảy tám giờ lướt qua ngoài cửa sổ, lúc này đèn lên, trời sáng rực rỡ, ánh đèn thành phố dần xa cùng ánh hoàng hôn ánh vàng trầm chiếu lên gương mặt nghiêng của Hứa Tê Thời, soi rõ lớp lông tơ mịn khi cậu ngủ, cùng đường nét lấp lánh ánh sáng. Ánh sáng kéo dài từ trán, giữa mày, sống mũi đến đỉnh môi, hòa trộn thành một khung cảnh đẹp đến mê người.
Mao Ca vượt qua Hứa Tê Thời đánh Kính Tử một cái: “Kính Tử, lại định ăn mảnh à?”
“Đệt, cái này đâu phải của tao, là của An ca, tao chỉ nhìn một chút thôi.”
Mao Ca quay đầu nhìn Hứa Tê Thời: “Hừ, chưa chắc An ca đã được hưởng đâu.”
Ánh mắt hai người rơi xuống hai bên Hứa Tê Thời, rồi cùng ngẩng lên nhìn nhau. Trong chớp mắt, hai người hiểu ý, đồng thời đưa tay ra! Vuốt ve cánh tay Hứa Tê Thời.
Hứa Tê Thời khẽ nhíu mày đến mức khó nhận ra, nhưng cảm giác khó chịu ấy thoáng qua rất nhanh, khi Kính Tử và Mao Ca nhìn lại, sắc mặt cậu vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.
“Này, tụi mình bao lâu rồi chưa đi chơi gái nhỉ?”
Mao Ca nghĩ một lúc: “Đệt! Tận 12 tiếng rồi!”
“Nhưng hắn là đàn ông, gu của An ca…”
Bốn bàn tay như châu chấu quét qua, sờ soạng khắp người Hứa Tê Thời, ở nơi không ai để ý, Hứa Tê Thời hé mắt liếc một cái, đưa tay về phía một khe hở.
“Này này, tụi mày làm gì đấy?!”
Tần Trương Trạch quay đầu quát.
Kính Tử và Mao Ca không phải người của hắn, hoặc nói đúng hơn, dưới tay hắn vốn không có người.
Hai người này đều do Quý Lễ An cho mượn, theo lý mà nói hắn không có quyền quản, nhưng không hiểu sao nhìn thấy bọn chúng lộ vẻ thèm thuồng với Hứa Tê Thời lại khiến hắn cực kỳ khó chịu.
Đệt, lại thêm hai thằng nữa!
Quý Lễ An cũng vậy, Kính Tử và Mao Ca cũng vậy, rốt cuộc cậu ta có gì mà đáng nhìn như vậy?
Tần Trương Trạch liếc qua Hứa Tê Thời trong gương chiếu hậu, không tình nguyện cảnh cáo: “Đây là người của Quý Lễ An, dám đụng vào à?”
Kính Tử và Mao Ca rút tay về, hàng ghế sau lại trở về yên tĩnh, Hứa Tê Thời năm ngón tay khép lại, lặng lẽ nắm lấy thứ gì đó.
Chiếc Cadillac chạy vào con đường hoang vắng không người, đột nhiên tiếng “tít tít! tít tít!” vang lên khiến tất cả trong xe giật mình, Tần Trương Trạch liếc nhìn, chửi:
“Đệt, hết xăng rồi.”
“Cậu không đổ xăng à?” Quý Phong kinh ngạc. Con đường hai chiều sáu làn rộng lớn này, bên cạnh không có lấy một cửa hàng, thậm chí không có người, chỉ có bên trái là một trạm xăng tự phục vụ phát sáng.
Tần Trương Trạch giảm tốc, dừng xe bên trạm xăng, rút chìa khóa tắt máy rồi nhìn Quý Phong:
“Tin nhắn trong nhóm ban đầu bảo tôi đợi ở cửa A, xong lại đột nhiên bảo tôi đến cửa B, lặp đi lặp lại mấy lần, cậu biết từ cửa A đến cửa B của trung tâm thương mại Vạn Tân phải vòng xa cỡ nào không?”
Quý Phong không trả lời, khinh thường quay đầu đi.
Tần Trương Trạch mở cửa xe: “Xuống xe, để hắn lại trên xe.”
Lái hơn một tiếng cũng nên xuống hít thở chút rồi, súng bơm xăng của trạm tự phục vụ bị khóa trong phòng trong cùng, cần đặt cọc mới dùng được. Phòng đó cách trạm khoảng một trăm mét, bốn người cùng xuống xe, cửa xe đều mở, Hứa Tê Thời bị bịt mắt, ở lại trong xe.
“Kính Tử, Mao Ca, đi lấy súng bơm.”
Tần Trương Trạch tiện tay đóng cửa ghế lái, dựa vào xe châm một điếu thuốc, không xa chính là bờ biển Thanh Ba, dưới màn đêm sóng biển dâng lên từng lớp, không ngừng nghỉ.
“Hắn về rồi, cậu nghĩ anh còn cần cậu nữa à?” Quý Phong từ ghế phụ bước xuống, đóng cửa, đi thẳng tới bên Tần Trương Trạch xin lửa. Hắn quay người dựa vào cạnh Tần Trương Trạch, khói thuốc lững lờ bay lên.
Quý Phong không chút nể nang mỉa mai: “Cậu là vì yêu Quý Lễ An nên mới giúp hắn làm việc đúng không, Tần Trương Trạch? Trước đây cậu tên là Trương Trạch, là một trong số rất nhiều đứa trẻ bị bắt cóc, bình thường đến mức chẳng đáng nhắc tới, cậu thích đá bóng, lại còn có thiên phú, nhưng…”
“Hahaha.” Quý Phong cười lớn, phun ra vòng khói dày đặc: “Nhưng chẳng ai quan tâm đến thiên phú đá bóng của cậu, Quý Lễ An không yêu cậu, thứ hắn và cha hắn muốn, từ đầu đến cuối đều là thiên tài sinh học, là người dùng để đối phó với Ms.Tao!”
Cả khuôn mặt Tần Trương Trạch chìm trong làn khói, hắn hít sâu một hơi thuốc.
“Cậu nói vậy chẳng phải vì ghen tị với Quý Lễ An sao?” Hắn thở ra, búng tàn thuốc, nói thẳng: “Rõ ràng cậu còn nhỏ hơn Quý Lễ An sáu tuổi, vậy mà cha cậu, cũng chính là cha hắn, lại giao hết sự nghiệp cho Quý Lễ An.”
Nói xong hắn cười khẽ, như đang tự xác nhận lại ký ức:
“Cái nghề buôn người này đội càng nhỏ càng an toàn, nên không chỉ ghen tị hắn được cha chọn làm người thừa kế, cậu còn ghen tị việc tôi được Quý Lễ An chọn trúng. Nói thật nhé, nếu cậu không mang họ Quý, cậu còn chẳng có tư cách ngồi cạnh tôi!”
“Cậu thì có tư cách chắc?” Đột nhiên một luồng gió đánh thẳng vào tai, Tần Trương Trạch nghiêng đầu tránh, “cạch!” một tiếng, nắm đấm của Quý Phong sượt qua má đập vào thân xe.
Lúc này Kính Tử và Mao Ca vừa đặt cọc xong đi vào phòng lấy súng bơm, cách đó một trăm mét, bên ngoài chiếc Cadillac đóng kín cửa, không khí căng thẳng như bốc mùi xăng.
Tần Trương Trạch gần như trong chớp mắt bắt lấy nắm đấm của Quý Phong, vặn ngược mạnh! Nhưng Quý Phong cũng không phải dạng vừa, trong chớp mắt nghiêng người trượt dọc theo cửa xe, ánh mắt đầy chế giễu, quay lại ôm quật!
Rầm!
Trạm xăng không người bốc lên khói bụi, đàn quạ giật mình bay tán loạn.
“Cậu nhìn tôi khó chịu lâu rồi phải không, Tần Trương Trạch? Trong Vật Cạnh Thiên Trạch, cậu giết tôi, căn bản không phải vì Hứa Tê Thời ép cậu, mà là vì cậu muốn giết, đúng không?”
Quý Phong ném người xuống đất thật mạnh, nhưng ngay khoảnh khắc Tần Trương Trạch sắp chạm đất, hắn nghiến răng vươn tay kéo, kéo theo cả Quý Phong xuống!
Choang——!
Tất cả xảy ra trong một giây, má phải Quý Phong đầy máu, Tần Trương Trạch gượng ngẩng đầu, trong mắt lại lộ ra ý cười sáng rực: “Cậu đoán xem?”
“Nếu không phải thân phận em trai của Quý Lễ An, cậu lấy đâu ra tư cách đứng bên cạnh hắn?! Không, cả đời này cậu cũng chẳng gặp được Quý Lễ An!”
Ánh trăng chia không gian thành ba phần, Tần Trương Trạch và Quý Phong lăn lộn đánh nhau ngoài trạm xăng, Kính Tử và Mao Ca thì vật lộn với hệ thống thanh toán tự động—dù sao làm việc xấu, bình thường vẫn quen dùng tiền mặt.
Tấm thép ngăn cách mọi âm thanh nhỏ, tiếng đấm đá bên ngoài che lấp tất cả động tĩnh.
Hứa Tê Thời bị bịt mắt ngồi trong xe, tay phải bị chất lỏng ấm nóng và đen sì dính đầy, cậu nắm chặt mảnh lưỡi dao vừa bẻ gãy lúc Kính Tử và Mao Ca lơ là vì ý đồ xấu với cậu, chậm rãi cọ vào sợi dây thừng.
Một nhát,
Hai nhát,
Ba nhát…..
Âm thanh đánh nhau bên ngoài vẫn chưa dừng, Kính Tử và Mao Ca dường như vẫn chưa quay lại.
Hứa Tê Thời bình tĩnh đổi mặt lưỡi dao, chuyển sang cạnh sắc hơn.
——Chỉ còn thiếu một nhát cuối cùng.