Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 68 : Bờ biển, bình minh, nụ hôn
Đây có lẽ là khoảnh khắc hiếm hoi Hứa Tê Thời mở lòng với cậu, dù khoảnh khắc này trông giống như một lời nói dối, dù Du Hãn vẫn không nắm chắc những lời cậu nói có bao nhiêu phần là thật.
Dọc đường đi, họ tung hoành trong lừa dối và dối trá, kề vai trong thử thách và suy đoán, khoảnh khắc này mọi nghi kỵ và hoài nghi đều bị gió biển cuốn đi,
Du Hãn nói: “Không muốn hỏi, người tôi muốn ở ngay đây là đủ rồi.”
Cậu cúi đầu ấn đầu Hứa Tê Thời vào lòng mình: “Cậu là Hứa Văn cũng được, từ đâu đến, thân thế có phức tạp thế nào, thì có liên quan gì đến Hứa Tê Thời trước mắt tôi?”
Nói xong Du Hãn cười: “Chuyện của Chu Thụ Nhân thì liên quan gì đến tôi – Lỗ Tấn? Cậu nói đúng không.”
Bộ dạng vô lại này lại giống hệt Du Hãn mà Hứa Tê Thời quen biết, Hứa Tê Thời khẽ khẽ hừ cười một tiếng, lần đầu tiên nghiêm túc nói:
“Tôi—không biết mình sinh ra thế nào, từ khi có ký ức đã ở nhà họ Hứa rồi, năm tôi 3 tuổi, em trai chào đời, sự xuất hiện của nó khiến vài năm sau tôi lần đầu tiên nghi ngờ thân thế của mình.”
“Vì bị đối xử khác biệt sao?”
“Không chỉ vậy.” Hứa Tê Thời lắc đầu: “Lần đầu tiên tôi cảm nhận được, là vì tên của nó.”
“Tên?” Du Hãn sững lại, nhìn mặt biển xanh lam gợn sóng, khẽ hỏi: “Là sao?”
Ở trong nước, tên của trẻ sơ sinh tượng trưng cho những mong ước tốt đẹp nhất của cả gia đình, thường là cả nhà cùng tham gia, ông nội ôm từ điển, bà nội xem bát tự, thảo luận cả đêm mới ra được một cái tên.
Ngay cả cái tên Du Hãn – thứ bị bạn học trêu là “hiếm có” này, cũng là do cả nhà họ Du thức liền ba đêm mới nghĩ ra—
Không muốn cái tên quá phổ biến, hy vọng con trai trở thành người hiếm có trên đời, khác biệt.
Tên của Loan Sách Văn thì càng không cần nói, nghe nói cha cậu ấy tìm mấy thầy bói, ý là có mưu lược, có học thức, trở thành người thông minh. Tên Hứa Văn nghe qua cũng rất có ý nghĩa, “Văn” có thể là nghe đạo, cũng có thể là nghe thấy, dường như là kỳ vọng của cha mẹ đối với con đường học vấn của cậu.
“Nhưng đó chỉ là cái tên họ tiện tay chọn từ báo chí khi bị thúc giục làm hộ khẩu.” Hứa Tê Thời khẽ cười gần như không nhận ra, “Chọn đúng chữ ‘Văn’ trong ‘tin tức’, vì họ không có kiên nhẫn đọc nội dung bài báo nữa.”
“Còn em trai tôi tên là, Hứa Thượng Phong Kiệt.”
Du Hãn lập tức hiểu ra.
Chẳng trách, những chữ đẹp trên đời dùng liền ba chữ, rõ ràng không phải họ kép mà lại đặt thành tên bốn chữ, rốt cuộc đặt bao nhiêu kỳ vọng lên đứa trẻ này chứ.
“Nhưng cái tên Hứa Tê Thời rất hay.” Du Hãn ôm cậu chặt hơn, như muốn dùng chính mình bao bọc để xoa dịu cơ thể hơi run của Hứa Tê Thời, “Nương náu trên dòng thời gian, thấu hiểu ngoài thế giới, rất đẹp, rất có ý thơ.”
“Đó là tôi tự đặt.” Hứa Tê Thời bình tĩnh nói.
“Vậy cậu đặt hay đấy chứ, nói thật, còn có văn hóa hơn cái lũ cha mẹ ngu ngốc của cậu nhiều... cậu xem cái tên Hứa Tê Thời này—”
“Đó là tôi tự đặt.” Hứa Tê Thời lần nữa cắt lời cậu.
Cậu ngẩng đầu trong lòng Du Hãn, khóe mắt mang chút hồng nhạt không rõ, vụ nổ này đã tiêu hao quá nhiều sức lực của cậu, khiến cằm cũng gầy đi.
Trong khoảnh khắc đó, Du Hãn hiểu ý cậu: không có ai mong chờ sự ra đời của cậu.
“Sao có thể chứ?” Du Hãn ôm chặt Hứa Tê Thời, cùng nhìn về phía đường chân trời đang dần ló rạng, Hứa Tê Thời tiếp tục nói:
“Cho nên khi đó Quý Lễ An đến tìm tôi, tôi rất vui, vì cuối cùng cũng có người muốn đối xử tốt với tôi rồi, lúc đó tôi không biết mục đích của anh ta là lợi dụng tôi và bồi dưỡng tôi, anh ta hơn tôi bốn tuổi, trong mắt tôi giống như anh trai.”
“Anh trai” — hai chữ này khiến Du Hãn siết chặt nắm tay mà không lộ cảm xúc.
“Anh ta tặng tôi sách, trò chuyện với tôi, cùng cha anh ta thường xuyên đến thăm tôi. Anh ta là người duy nhất trong số những người tôi từng tiếp xúc có thái độ khinh thường em trai tôi, nên ngày đó anh ta đưa tôi đi, tôi cực kỳ vui.”
Biển khẽ lướt qua trước mắt cậu ánh xanh nhạt, đường viền bạc của mặt trời hiện ra trước mặt họ.
Hứa Tê Thời nhìn ra biển vô tận, trêu chọc nói: “Cho nên khi tôi biết tôi và anh ta ở chung một hộ khẩu, tôi thật sự là...”
Cậu lắc đầu, không nói nữa, không ai phát hiện nắm tay siết chặt của Du Hãn sau khi nghe câu này đột nhiên buông lỏng, lập tức vui vẻ.
Yeah!
Lần này thằng khốn đó không cướp được Hứa Tê Thời của cậu nữa!
“Còn lý do tôi tò mò về cha mẹ ruột của mình, là vì tôi tận mắt thấy sự viên mãn của Lâm Hằng.”
Lần đầu tiên, cậu chủ động nhắc đến Lâm Hằng: “Tôi từng nghĩ cha mẹ tôi cũng giống như cha mẹ Lâm, ở ngoài kia sốt ruột mong tôi trở về, ha, lúc đó ngu thật, cứ tưởng trên đời vẫn còn có nhà của tôi, dù sau khi bị Quý Lễ An dùng giám định huyết thống giả lừa vẫn không cam tâm.”
“Mà hành vi đó trong mắt Quý Lễ An, lại bị xem là phản bội.”
“Vậy cậu từng gặp cha mẹ ruột chưa?” Du Hãn hỏi.
Hứa Tê Thời im lặng một lúc, khẽ lắc đầu: “Chưa.”
“Một lần cũng chưa gặp, tôi chỉ nghe thấy giọng của họ.” Hứa Tê Thời tự giễu cười, “Giọng của họ không khác gì tử thần, vì sau đó, tôi gặp tai nạn xe.”
Vụ tai nạn đủ để thay đổi tất cả trong miệng cậu chỉ là hai chữ nhẹ bẫng, như không nỡ nói, cũng như không muốn nói, trải nghiệm tan xương nát thịt bị cậu lướt qua, Hứa Tê Thời ấp úng một lúc rồi nói:
“Đúng, thật ra tôi đã lừa cậu, Tần Trương Trạch nói không sai.”
“Chó nói câu nào cũng sai.” Du Hãn ngả ra sau, lấy toàn thân mình làm đệm cho lưng Hứa Tê Thời, “Đừng nghe nó sủa, đứng nhất lớp.”
“Nó chỉ là đồ ngu đến tôi còn thi không lại, còn cậu—thật sự là học sinh vừa đủ điểm sao?”
Câu hỏi này từ đầu năm học đã luôn lởn vởn trong đầu Du Hãn, nhìn thế nào cũng chỉ có ba chữ:
Không hợp lý!
Nhưng trên website chính thức, trong tài khoản cá nhân của Hứa Tê Thời, tất cả thông tin có thể tra được ở Đại học Vãn Ba, điểm của Hứa Tê Thời đều là: 627!
Bằng đúng điểm chuẩn thấp nhất.
“Không phải.” Hứa Tê Thời khẽ thở ra một nụ cười, “Điểm thật của tôi là—730.”
Du Hãn: “.....”
“Đợi đã, tôi hỏi là điểm thi đại học của cậu, không phải—”
Động tác của người đứng thứ hai trong lớp dừng lại giữa không trung, sóng biển dâng lên từng đợt như những cái tát giòn giã vả vào mặt cậu!
Cậu rốt cuộc đã chọc phải vị thần nào vậy!
“Đó là điểm thi đại học của cậu?”
Hứa Tê Thời không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn cậu, gật đầu.
“Đây là trình độ thủ khoa khu vực... à không đúng, là thủ khoa thành phố... cũng không phải, là cấp tỉnh rồi...”
“Gần như vậy, top 50 toàn tỉnh bị che điểm, mà trong số 50 người bị che điểm đó, tôi là đứng đầu.”
Du Hãn: “......”
Đây chẳng phải là cách nói khác của thủ khoa tỉnh sao?!
“Nhà họ Lâm giúp tôi tranh thủ được tư cách quay lại học theo diện đặc cách, để tránh bị nhà họ Quý nhắm đến lần nữa, nhà họ Lâm phối hợp với cô Hoàng, giúp tôi sửa toàn bộ thông tin trong cơ sở dữ liệu của trường.”
Hứa Tê Thời thản nhiên nói, “Từ đó tôi trở thành học sinh vừa đủ điểm – Hứa Tê Thời.”
Trong giọng cậu không có buồn bã, Du Hãn cười: “Tôi đã nói rồi mà, cậu thật sự không biết diễn, Hứa Tê Thời, sao có học sinh vừa đủ điểm lại lợi hại như vậy.”
Hứa Tê Thời nói: “Không còn cách nào, tôi phải lấy hạng nhất.”
Lần đầu tiên cậu thẳng thắn nói ra lý do phải đứng nhất:
Gia nhập phòng thí nghiệm của Ms.Tao có thể được trải nghiệm trước công nghệ truy ngược gen, cậu muốn dùng cái đó tìm cha mẹ ruột, rồi lấy đó làm chứng cứ, tống họ vào tù.
“Nghe Tần Trương Trạch... con chó đó nói, trước đây cậu từng tìm được chứng cứ?”
Hứa Tê Thời quay đầu lại, ánh sáng yếu ớt của buổi sáng lọt qua khe trời, ánh nắng mỏng như trong suốt, hóa thành một điểm sáng, thu vào đáy mắt sâu như vực của cậu.
“Từng tìm được...” đương sự rúc trong vòng tay, ngượng ngùng nói:
“Tai nạn thì là tai nạn thôi mà, cậu đoán xem, tại sao lại cháy lớn như vậy?”
Miệng Du Hãn đang định hỏi lập tức ngậm lại, trong mắt lộ ra vẻ khó tin.
“Hắn làm được.” Hứa Tê Thời nói, “Hắn chính là làm như vậy.”
—
—
—
“Bán bia đây! Ăn sáng không?”
“Anh đẹp trai, đồ nướng phải tối mới bán, ai 5 giờ rưỡi sáng ăn đồ nướng chứ? Nhưng bia thì có, lấy không?”
“Tôi lấy hai chai.”
Trên lan can đá cạnh bãi biển Thanh Ba, chỉ còn lại một bóng lưng gầy gò đơn bạc, như thể chỉ một con sóng cũng có thể nhấn chìm, nhưng sống lưng lại thẳng tắp, không hề lay động.
“Đây.”
Lúc này mặt trời mọc, đường chân trời bị xé toạc bởi một vệt vàng, sắc bén như lưỡi dao nhưng ánh sáng lại dịu dàng mềm mại,
Mặt trời dần lộ ra, chiếu xuống mặt biển không gió, rải ánh cam nhạt khắp mặt đất, nhuộm vàng mọi sinh vật—người bán hàng rao, mèo chó kiếm ăn, và hai người bên biển.
“Tôi biết cơ thể cậu không tốt, nhưng lúc này chắc chắn phải uống rượu đúng không?”
Dưới ánh vàng, có người đưa tay ra, đưa đến một chai rượu độ cồn rất thấp.
Hứa Tê Thời nhận lấy, Du Hãn dùng mở nắp vặn ra, hai người ngồi bên biển nhìn hải âu phía chân trời, nghe phía sau dần náo nhiệt, cùng uống một ngụm.
“Ngon không? Cậu chịu được không?”
Du Hãn hỏi cẩn thận, lúc này Hứa Tê Thời yếu ớt tựa vào lòng cậu, nghe vậy giơ tay làm ký hiệu OK.
Du Hãn thẳng thắn nói: “Tôi muốn lấy hạng nhất, là vì tôi cần nó, để lập công chuộc tội—một bí mật, một sai lầm.”
“Tôi cần cái bằng này.”
“Tại sao không ra nước ngoài?” Hứa Tê Thời hỏi ngược, “Thực lực nhà họ Du, ra nước ngoài lấy cái bằng cho có chẳng phải rất dễ sao?”
“Cậu cũng biết là lấy cho có mà.” Du Hãn bất lực nói, nhưng ánh dịu dàng trong mắt lại càng nhiều hơn, “Nhất là với loại con nhà giàu như chúng tôi, cứ ra nước ngoài là mặc định bằng mua, cha mẹ tôi cũng coi thường, tôi cũng không muốn bị cười.”
“À?”
“Đúng vậy.”
Thế giới yên lặng một chút, đột nhiên hai người đồng thanh bật cười, Hứa Tê Thời lắc lắc ngón tay, không nói gì.
Lúc này mặt trời hoàn toàn lộ diện, 6 giờ sáng, chim bay, bình minh và thuyền cá cùng tạo nên một cảnh tượng tuyệt đẹp.
“Bình minh rồi, không cụng ly sao?”
Khi tiếng cười dần lắng xuống, Du Hãn giơ chai bia lên.
Khoảnh khắc đó Hứa Tê Thời nhìn cậu, rất lâu không nói, trong ánh ngược, dáng người Du Hãn không rõ ràng, nhưng trong mắt Hứa Tê Thời lại sáng rực.
“Được.”
Cạch.
Hai chai bia va vào nhau, hai người mỗi người uống một ngụm, ngay khoảnh khắc bình minh, đột nhiên không báo trước mà hôn nhau!
Mặt trời vừa nhô khỏi mặt biển chiếu lên tư thế họ hôn nhau, như bóng rối in trên mặt trời đỏ rực, đóng băng tại khoảnh khắc bình minh.
Khi môi răng và lưỡi chạm nhau, đến trước cả sự cuồng nhiệt là tình cảm, Du Hãn nghiêng người nâng đầu Hứa Tê Thời mà hôn xuống, còn Hứa Tê Thời ngẩng cằm, nhắm mắt, trông như được hôn rất thoải mái.
Hứa Tê Thời: “Cảm ơn cậu.”
Du Hãn: “Đi theo tôi về nhà đi, Hứa Tê Thời.”
Hứa Tê Thời nhìn cậu, rất lâu sau mới cụp mắt rồi lại ngẩng lên: “Được.”
Nói xong, cậu đột nhiên nhắm mắt lại, như con rối bị kéo căng đến cực hạn rồi đứt dây, “bộp” một tiếng toàn thân thả lỏng, ngã vào lòng Du Hãn.
“Hứa Tê Thời?”