Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chương 59

Chương 59: Làm Bánh Triệu thị đi cùng Hồ Thúy Lan lên chợ, còn mang theo Ôn Dung với Thẩm Thời Kim, tiểu tam muội thì nhờ Chu gia lão thái thái trông giúp. Trên xe bò còn có người trong thôn khác, ai nấy đều bàn tán chuyện tai họa tuyết lớn. Có người trong thôn đói chết, có người bị lạnh mà chết. Người trong xe thở than không ngớt. Thẩm Thời Kim thì thấy bất lực, rốt cuộc cậu cũng chỉ là một đứa trẻ, chỉ có thể cố gắng thay đổi được đôi chút. Ôn Dung thì lắng nghe rất nghiêm túc, gương mặt tỏ ra cẩn trọng. Thẩm Thời Kim biết, Ôn Dung ít khi gặp người ngoài, thường chỉ ở bến tàu, tiếp xúc với mấy người đốc công. Lần này ra ngoài, cậu nhìn thấy không ít người, trong mắt còn có chút hưng phấn. Nhưng vừa tới chợ, Ôn Dung liền có vẻ sợ hãi. Thẩm Thời Kim nắm tay Ôn Dung, dịu giọng trấn an. Hôm nay người đi chợ không đông, nhưng cửa hàng mở ra lại rất ít. Trước cửa hàng lương thực còn có nha dịch đứng gác. “Có chuyện gì thế này, sao lại có cả nha dịch?” Hồ Thúy Lan thở dài: “Chắc vì tuyết tai lần này, lương thực bên ngoài chưa kịp đưa vào, sợ người ta tranh cướp hoặc có kẻ muốn găm hàng, cho nên người khác chưa mua được.” Triệu thị gật đầu: “Nói cũng phải. Nếu nhà không có lương thực, ai cũng muốn mua chút cho yên tâm.” “Lúc này lương thực quý, ta thấy thôi cứ thong thả mua cũng được, trong nhà vẫn còn.” “Ân.” Triệu thị gật đầu. “Ta muốn mua chút thịt về, bọn nhỏ còn thèm thịt khô.” “Sợ là khó mua, cũng không biết có còn bán không.” Triệu thị cười: “Có thì mua, không có thì thôi, lần sau đến.” Cả hai gật đầu. Khi dạo đến hàng điểm tâm, chỉ còn vài loại. Triệu thị phân vân một lát rồi mua ít đậu phộng rang, lại để nhi tử chọn một gói điểm tâm. Thẩm Thời Kim chọn loại bánh mềm mà Ôn Dung thích, rồi cả nhóm đi tiếp. Triệu thị muốn mua ít quả khô để chuẩn bị Tết, nhưng vừa hỏi giá thì đắt cắt cổ, liền thôi không mua. Thẩm Thời Kim nhớ nhiệm vụ của mình, nhỏ giọng nhắc: “Mẫu thân, có thể mua ít bột mì với gia vị không?” Triệu thị nghe vậy liền cười: “Được, nhưng giờ người mua lương thực đông quá, chúng ta để lần sau đi.” “Nương, để con xếp hàng, lát nữa người lại trả tiền.” Triệu thị nghĩ rồi đồng ý, đưa bạc cho nhi tử, dặn nhỏ: “Nhớ đừng theo người lạ đi đấy.” “Ân.” Ôn Dung khỏe mạnh, Triệu thị cũng không lo bị bắt cóc, chỉ sợ con theo nhầm người. Thẩm Thời Kim xếp hàng phía sau, trước mặt còn rất nhiều người, ai nấy oán than lương thực đắt, nhưng chẳng có cách nào. Triệu thị và Hồ Thúy Lan ghé tiệm vải, chọn được ít vải dệt. Chưởng quầy thấy Triệu thị đến thì niềm nở, lại báo tin: đường vận chuyển đã thông, từ nay quần áo sẽ trở lại giá cũ. Triệu thị đã chuẩn bị tâm lý, trong lòng thầm may mắn vì mấy ngày trước không lười, đã tích cóp được ít vải đủ dùng nửa năm. Bà không lo chuyện đồ nhập học của con, liền gật đầu: “Ta hiểu rồi, trước đó cũng nhờ chưởng quầy chiếu cố.” Chưởng quầy khoát tay: “Có sao đâu, ta cũng kiếm được lời, không phải ta ngốc. Ai cũng hỗ trợ lẫn nhau thôi.” “Ân.” “Chưởng quầy, sau này còn cần khăn tay không?” “Cần.” “Được.” Triệu thị gật đầu. Trong lòng bà rõ ràng, sang xuân, quần áo sẽ không còn được giá như mùa đông, có khi thêu khăn cũng chẳng kiếm được mấy đồng, bà phải tính toán sớm. Chưởng quầy cười: “Giờ vẫn còn làm quần áo mùa đông được, Tết đến rồi, làm cho bọn nhỏ hai bộ mặc, vẫn cần.” “Ân.” Triệu thị đáp. Thấy Hồ Thúy Lan đi cùng, chưởng quầy cũng không để nàng tay không ra về, còn tặng một thước vải bông, khiến Hồ Thúy Lan ngại ngùng. “Chúng ta cũng là lần đầu gặp, nếu phu nhân rảnh, cứ đến cửa hàng xem.” Hồ Thúy Lan gật đầu: “Được, có cần thì ta sẽ đến, chỉ là nhà quê chúng ta mua cũng không nhiều, mong chưởng quầy đừng chê.” “Khách hàng đều như nhau.” Triệu thị nhìn mà cảm kích. Ra đến cửa, Hồ Thúy Lan cười: “Hôm nay nhờ phúc của chị, chưởng quầy còn gọi ta là phu nhân.” Triệu thị khoát tay: “Đừng nói thế, là chưởng quầy khách khí thôi.” Hồ Thúy Lan tấm tắc: “Có tay nghề cũng thật tốt quá.” Triệu thị thở dài: “Đúng vậy, nếu không phải nương để lại nghề may vá, ta sợ rằng…” Nghĩ đến người Thẩm gia, bà lại thấy khó chịu. Hồ Thúy Lan an ủi: “Được rồi, giờ chị có Thời Kim, chuyện Thẩm gia không còn liên quan gì nữa.” “Ân.” Hai người lại đi dạo, nhưng hàng hóa vừa đắt vừa hiếm, chẳng mua thêm được gì. Bên này, Thẩm Thời Kim cuối cùng cũng đến lượt, mua được hai cân bột mì, hết chừng hai mươi văn. Ngày thường chỉ sáu văn là có rồi. Nhìn bao bột trong tay, Thẩm Thời Kim thở dài — đúng là “một đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán”. Nếu không nhờ mẫu thân thêu vá kiếm ít bạc, nhà cậu đã chẳng còn gì ăn. Tiệm tạp hóa bên cạnh bán đủ thứ. Thẩm Thời Kim lại mua thêm ít gia vị, cũng tốn kha khá tiền. Chỉ có điều an ủi là gia vị ngày thường vốn đắt, nay chỉ tăng thêm một hai văn. Mua xong, cậu đứng chờ mẫu thân trước cửa hàng. Ôn Dung lặng lẽ giành lấy đồ, tự mình cầm. Thẩm Thời Kim nhỏ giọng: “Không nặng đâu.” Ôn Dung nắm tay cậu, ngập ngừng: “Nắm… tay ta.” Thẩm Thời Kim khẽ cười. Thì ra tay này cầm bột, tay kia cầm gia vị, chẳng còn tay nắm Ôn Dung. Ôn Dung nhìn cậu, mặt nghiêm túc: “Mẫu thân… nói, phải chăm sóc nhau, không được bỏ rơi.” Thẩm Thời Kim gật đầu: “Được, Tiểu Ôn Dung nắm chặt ta, đừng lạc mất ta.” Ôn Dung gật đầu thật mạnh, mắt sáng long lanh. “Ta cũng sẽ bảo vệ Ôn Dung.” Thẩm Thời Kim khẽ nói. “Ân.” Lát sau, Triệu thị cùng Hồ Thúy Lan trở lại, thấy hai đứa nhỏ đứng chờ ngoài cửa. Triệu thị cười: “Đi thôi, về nhà nào.” “Dạ, mẫu thân, để con gùi sọt.” Thẩm Thời Kim nói. “Không cần, cũng không nặng, đường lại ngắn.” Triệu thị khoát tay. Thấy trong sọt chỉ có ít điểm tâm, quả thật không nặng, cậu gật đầu: “Vâng.” Về đến nhà, Triệu thị gom hết đồ ăn trong nhà: vẫn còn một khối thịt khô, ít gạo, một vại dầu nhỏ, nhưng cũng chẳng nhiều. May mà trời đã ấm, bằng không lương thực chẳng đủ ăn. “Nương, con muốn thử làm bánh.” Thẩm Thời Kim lấy bột mì ra, nhỏ giọng nói. “Ngốc ạ, để nương làm cho. Con biết làm đâu.” Triệu thị xua tay. “Mẫu thân, con sắp bảy tuổi rồi, để con thử đi.” Thấy dáng vẻ con, Triệu thị bất đắc dĩ: “Được được, nương chiều con.” Bà thấy con còn mua cả gia vị, trong lòng xót tiền, nhưng không trách, chỉ nghĩ con vui là được. Thẩm Thời Kim được đồng ý liền bắt tay vào làm, còn kéo Tiểu Ôn Dung làm trợ thủ. Hai đứa bận rộn trông ra dáng lắm. Triệu thị thì sang Chu gia đón con gái về, còn mang ít điểm tâm biếu Chu lão thái thái. Chu lão thái thái vui lắm: “Con bé ngoan ngoãn, con lại khách sáo quá.” Triệu thị cười: “Nếu không phải thím coi ta như người nhà, sao chịu trông con giúp ta. Mấy thứ này không đáng bao nhiêu, thím đừng khách khí.” “Được, sau này nếu còn việc, cứ đưa con bé sang, ta sẽ chăm sóc tử tế.” “Ân, ta nhớ rồi, chỉ mong thím đừng chê chúng ta phiền.” “Sao lại chê.” Lúc này, Chu Minh Triều ló đầu ra, đáng thương nói: “Thím, bảo Thời Kim tới chơi với ta đi, ta ở nhà sắp phát chán rồi.” Hồ Thúy Lan mắng: “Vào nhà đi, con còn cảm lạnh, không được ra gió.” Triệu thị gật đầu: “Được, ta sẽ bảo Thời Kim sang, nhưng con phải dưỡng khỏe, không thì chơi cũng chẳng vui.” “Ân.” Chu Minh Triều gật đầu, đáng thương nói: “Nhớ đó nhé.” “Được được, ta nhớ rồi.” Hồ Thúy Lan bất đắc dĩ: “Vừa mới sắp khỏi, lại lén ra ngoài, bị gió thổi lại ho nữa rồi.” “Trẻ con mà.” Triệu thị cười. Bên kia, Thẩm Thời Kim đang chuẩn bị nguyên liệu. Cậu cắt nhỏ tỏi, gừng, cho vào chén, thêm mỡ heo, tương hột, bột gia vị, tiêu, ớt bột, trộn thêm ít bột mì, cuối cùng cho chút đường trắng. Nhìn gia vị dùng nhiều, cậu cũng xót của, nhưng vẫn đổ vào chảo có ít mỡ heo, chậm rãi xào lên. Mùi thơm lan tỏa, Ôn Dung hít hít cái mũi nhỏ, cười khúc khích: “Thơm quá.” Thẩm Thời Kim để ý thấy cậu không còn nói lắp, trong lòng mừng rỡ. Thì ra từ lúc nào Ôn Dung đã nói trôi chảy hơn. “Tiểu Ôn Dung, lát nữa nếm thử nhé?” Ôn Dung gật đầu, mắt sáng rực nhìn vào nồi. Hương thơm càng lúc càng đậm, màu trong chảo biến thành nâu đỏ, thật hấp dẫn. “Thơm quá.” Thẩm Thời Kim cũng thấy mùi vị đặc biệt, nghĩ chắc hẳn sẽ ngon. Cậu cán bột thành miếng lớn, cho vào chảo mỡ nóng. Bánh phồng lên, mặt hơi cháy, cậu liền lật sang, quết lớp sốt, bánh càng thêm vàng ruộm, thơm lừng, rắc thêm mè trắng. Ôn Dung nuốt nước miếng, mắt dán chặt vào chảo. Thẩm Thời Kim gắp bánh ra, cắt nhỏ, đút một miếng cho Ôn Dung, hồi hộp hỏi: “Ngon không?” Ôn Dung nhai nhai, rồi lại há miệng. Thẩm Thời Kim lại gắp, Ôn Dung lại ăn, chẳng buồn trả lời. Thẩm Thời Kim phì cười. Thằng bé này đúng là cố ý. Ăn mấy miếng rồi, Ôn Dung mới mở to mắt, nghiêm túc nói: “Ngon!” “Thật thơm!” Thẩm Thời Kim cũng nếm thử, mặt ngoài giòn, bên trong mềm, quyện cùng lớp sốt đậm đà, quả thật hấp dẫn. Chỉ tiếc không có hành như công thức, nhưng dù sao vẫn ngon. Ôn Dung ăn say sưa, mắt lim dim hưởng thụ, chẳng buồn để ý mái tóc bị Thẩm Thời Kim xoa rối. Lúc Thẩm Thời Kim định gắp thêm, Ôn Dung lắc đầu, chỉ vào phần bánh còn lại: “Để nương ăn.” Thẩm Thời Kim nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn ấy, lòng mềm đi, gật đầu: “Được, chúng ta đợi mẫu thân về cùng ăn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 15+ 14 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 chương 24 chương 25 chương 26 chương 27 chương 28 chương 29 chương 30 chương 31 chương 32 chương 33 chương 34 chương 35 chương 36 chương 37 chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 chương 53 chương 54 chương 55 chương 56 chương 57 chương 58

chương 59

chương 60 chương 61 chương 62 chương 63 chương 64 chương 65 chương 66 chương 67 chương 68 chương 69 chương 70 chương 71 chương 72 chương 73 chương 74 chương 75 chương 76 chương 77 chương 78 chương 79 chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 chương 88 chương 89 chương 90 chương 91 chương 92 chương 93 chương 94 chương 95 chương 96 chương 97 chương 98 chương 99 chương 100 chương 101 chương 102 chương 103 chương 104 chương 105 chương 106 chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 chương 119 chương 120 CHƯƠNG 121 chương 122 chương 123 chương 124 chương 125 chương 126 chương 127 chương 128 chương 129 chương 130 chương 131 chương 132 chương 133 chương 134 chương 135 chương 136 chương 137 chương 138 chương 139 chương 140 chương 141 chương 142 chương 143 chương 144 chương 145 chương 146 chương 147 chương 148 chương 149 chương 150 chương 151 chương 152 chương 153 chương 154 chương 155 chương 156 chương 157 chương 158 chương 159 chương 160 chương 161 chương 162 chương 163 chương 164 chương 165 chương 166 chương 167 chương 168 chương 169 chương 171 chương 172 chương 173 chương 174 chương 176 chương 177 chương 178 chương 179 chương 180 chương 181 chương 182 chương 183 chương 184 chương 185 chương 186 chương 187 chương 188 chương 189 chương 190 chương 191 chương 192 chương 193 chương 194 chương 195 chương 196 chương 197 chương 198 chương 199 chương 200 chương 201 chương 202 chương 203 chương 204 chương 205 chương 206 chương 207 chương 208 chương 209 chương 210 chương 211 chương 212 chương 213 chương 214 chương 215 chương 216 chương 217 chương 218 chương 219 chương 220: END chương 221 - ngoại truyện
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao