Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chương 183

  Chương 183 – Xem mắt Đến ngày xem mắt do Hồ Thúy Lan sắp xếp, Lý thị cố ý để Thẩm Thời Kim ở nhà, để trong nhà thêm phần thể diện. Dù sao cháu trai của Hồ Thúy Lan cũng là người đi học chữ. Thẩm Thời Kim cũng muốn nhìn thử, không chỉ vì chuyện trong nhà, mà còn vì Minh Triều ca. Hắn không thể để người ta xem thường Nhị Nha, rồi chiếm lợi. Hồ Thúy Lan dẫn người đến, Thẩm lão nhị cùng Thẩm Thời Kim ra tận cửa đón. Thẩm Thời Kim nhìn sơ qua, người này dáng dấp cũng tạm, trắng trẻo sạch sẽ, chỉ có điều đôi mắt hơi nhỏ, thoạt nhìn có chút âm u. Mọi người ngồi vào trong phòng, Lý thị tươi cười tiếp đãi: “Mọi người ngồi đi, ăn chút điểm tâm, ăn quả ngọt.” Chu Triết liếc nhìn khung cảnh trong nhà, nhíu mày ra vẻ chê bai, quay sang Lý thị: “Thím, có trà không? Ta ngày thường đọc sách, quen uống trà, nước trắng ta không uống được.” “Trà thì nhà ta cũng có, đều tự hái lấy, rất thơm đó.” Lý thị cười đáp. Chu Triết lại nói: “Trà phải mua ở trà lâu trên trấn mới được, chứ tự làm thì không sạch sẽ.” Thẩm Thời Kim vốn đã cảm thấy hắn ngạo mạn, nay nghe vậy thì càng rõ. Trong lòng hắn cười lạnh: chuyện này Minh Triều ca từng kể qua, hắn có một biểu ca, học được cái danh đồng sinh liền vênh váo coi thường người khác. Nào ngờ đến giờ vẫn chỉ là đồng sinh. Đầu óc thì chẳng lanh lợi, miệng mồm lại hư hỏng. Lý thị nghe lời này thì trong lòng không thoải mái. Nhà quê thì sao, trà hái về rửa sạch, nấu uống, còn chưa chắc dơ bằng thứ mua ngoài trấn. Hồ Thúy Lan nghe vậy vội cười xoa dịu: “Cháu ta từ nhỏ ham đọc sách, có lúc ăn nói không được khéo léo, mọi người chớ trách.” “Đúng đó, A Triết còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.” Mẹ của Chu Triết cũng vội gật gù phụ họa. Nhị Nha thì chỉ cúi đầu, lặng lẽ ngồi, chẳng nói câu nào. Không khí lại chuyển sang chuyện chính, chủ yếu là để xem hai đứa trẻ có hợp mắt nhau không. Chu Triết nhìn Nhị Nha, hỏi thẳng: “Nghe nói ngươi biết thêu thùa?” Nhị Nha vốn không định trả lời, nhưng ngại cha mẹ ở đó, nên chỉ gật nhẹ. “Cũng được, ít ra còn giúp đỡ việc nhà.” Chu Triết gật gù. Rồi hắn bỗng nâng giọng: “Ngươi tuổi cũng không nhỏ, sao bây giờ mới đi xem mắt?” Câu hỏi trịch thượng này khiến Nhị Nha lúng túng, không biết đáp sao. Trong phòng ai cũng trầm mặc. Thẩm Thời Kim thấy lỗ tai Nhị Nha đỏ ửng, liền cười nhẹ: “Chu biểu ca, ta thường nghe Minh Triều ca nhắc đến ngươi.” “Thật sao?” Chu Triết lập tức tỏ ra đắc ý. “Năm xưa Minh Triều học chữ, nếu không có ta dạy dỗ, hắn làm sao có tiền đồ như bây giờ.” Thẩm Thời Kim mỉm cười gật đầu: “Đúng là ta muốn hỏi, Chu biểu ca cũng lớn tuổi rồi, sao vẫn chỉ là đồng sinh vậy?” “Ngươi có ý gì! Đồng sinh cũng hơn hẳn lũ nhà quê các ngươi!” Chu Triết tức tối, vì mấy năm nay thi mãi không đỗ tú tài, lại thường bị Chu Minh Triều chê cười. Thẩm Thời Kim cong môi cười: “Biểu ca, ta tuổi nhỏ hơn ngươi, nhưng cũng chẳng phải nông dân chân đất. Năm đó ta đỗ đồng sinh đã được gọi là thần đồng, sau lại đứng đầu viện thí, cũng miễn cưỡng coi như tú tài đi. Đương nhiên, tám tuổi trước chưa có công danh, lúc đó đúng là chân đất thật.” “Ngươi… ngươi là Thẩm Thời Kim!” Chu Triết sững sờ. Thẩm Thời Kim gật đầu, cười nhạt: “Hóa ra tên tuổi ta cũng có chút vang dội.” Rồi hắn chậm rãi nói tiếp: “Nãy giờ biểu ca nói mình dạy Minh Triều ca đọc sách, ta nghe mà suýt tin. Nếu không phải ta cùng học với Minh Triều ca, thì chắc cũng bị lừa rồi.” Chu Triết đỏ bừng mặt, nghẹn họng. Hắn chịu đến xem mắt một phần là vì cha hắn coi trọng phương thuốc hương bánh của Thẩm gia, phần khác là muốn nhờ vả Thẩm Thời Kim. Dù sao, ngay cả Chu Minh Triều còn có thể đỗ tú tài, thì nếu có Thẩm Thời Kim chỉ dạy, hắn cũng chẳng thi trượt mãi. Nhưng nghe mấy câu vừa rồi, hắn biết mình đã quá mất mặt. Thẩm Thời Kim lại tươi cười quay sang trưởng bối: “Các người cứ trò chuyện tiếp, ta chỉ đùa với Chu biểu ca vài câu thôi.” Hồ Thúy Lan nghe đến đây thì trong lòng cũng chẳng vui. Tưởng rằng ghép đôi Triết Nhi với Nhị Nha là chuyện tốt, ai ngờ thằng nhỏ này xem thường Thẩm gia như vậy, chẳng khác nào khiến bà mất mặt. Lý thị híp mắt, cười nhạt: “Có sao đâu, Tiểu Chu còn trẻ, sau này ắt có tiền đồ. Thời Kim nhà ta đọc sách bao nhiêu năm, mới có cái danh tú tài. Nói cho cùng, heo có đọc lâu đi nữa, thì cũng nên có công danh thôi.” Thẩm Thời Kim nghe mà bật cười, thầm nghĩ nhị thẩm cũng biết mắng người cay độc. Chu Triết nghe vậy, tay nắm chặt, mặt mũi khó coi. Thẩm Thời Kim giả bộ nghiêm túc: “Nhị thẩm, ngươi nói thế chẳng phải là chê biểu ca còn chẳng bằng heo sao?” Không khí trầm xuống, Chu Triết ngồi không yên. Thẩm Thời Kim lại chậm rãi thêm: “Nhị thẩm, lời nói cũng phải cẩn thận, may mà Chu biểu ca bụng dạ rộng rãi, nếu không thì hiểu lầm rồi.” “Ấy, ta chỉ muốn an ủi Tiểu Chu thôi, không có ý khác.” Lý thị cười giả lả. Nhị Nha nghe vậy, khóe môi cũng khẽ cong lên. Không khí trong phòng trở nên gượng gạo. Mẹ Chu Triết liền cười nói: “Thẩm tú tài à, không bằng ngươi ra ngoài đi dạo, để con gái nhà ngươi nói chuyện riêng với A Triết.” Thẩm Thời Kim liếc nhìn Nhị Nha, cười: “Nhị Nha tỷ tỷ, muội có muốn ra ngoài dạo cùng ta không?” “Ta đi cùng ngươi.” Nhị Nha lập tức đứng dậy. “Muội muội…” Đại Hồ thị nhỏ giọng nhắc. Hồ Thúy Lan nghe thấy nhưng giả vờ như không, cười: “Đi dạo cũng tốt, biết đâu gặp Minh Triều nhà ta, nó chắc cũng sắp về rồi.” “Hảo, vậy đi thôi.” Thẩm Thời Kim lấy áo choàng khoác cho Nhị Nha, cười dịu dàng: “Nhị Nha tỷ tỷ, chúng ta đi.”  

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 15+ 14 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 chương 24 chương 25 chương 26 chương 27 chương 28 chương 29 chương 30 chương 31 chương 32 chương 33 chương 34 chương 35 chương 36 chương 37 chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 chương 53 chương 54 chương 55 chương 56 chương 57 chương 58 chương 59 chương 60 chương 61 chương 62 chương 63 chương 64 chương 65 chương 66 chương 67 chương 68 chương 69 chương 70 chương 71 chương 72 chương 73 chương 74 chương 75 chương 76 chương 77 chương 78 chương 79 chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 chương 88 chương 89 chương 90 chương 91 chương 92 chương 93 chương 94 chương 95 chương 96 chương 97 chương 98 chương 99 chương 100 chương 101 chương 102 chương 103 chương 104 chương 105 chương 106 chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 chương 119 chương 120 CHƯƠNG 121 chương 122 chương 123 chương 124 chương 125 chương 126 chương 127 chương 128 chương 129 chương 130 chương 131 chương 132 chương 133 chương 134 chương 135 chương 136 chương 137 chương 138 chương 139 chương 140 chương 141 chương 142 chương 143 chương 144 chương 145 chương 146 chương 147 chương 148 chương 149 chương 150 chương 151 chương 152 chương 153 chương 154 chương 155 chương 156 chương 157 chương 158 chương 159 chương 160 chương 161 chương 162 chương 163 chương 164 chương 165 chương 166 chương 167 chương 168 chương 169 chương 171 chương 172 chương 173 chương 174 chương 176 chương 177 chương 178 chương 179 chương 180 chương 181 chương 182

chương 183

chương 184 chương 185 chương 186 chương 187 chương 188 chương 189 chương 190 chương 191 chương 192 chương 193 chương 194 chương 195 chương 196 chương 197 chương 198 chương 199 chương 200 chương 201 chương 202 chương 203 chương 204 chương 205 chương 206 chương 207 chương 208 chương 209 chương 210 chương 211 chương 212 chương 213 chương 214 chương 215 chương 216 chương 217 chương 218 chương 219 chương 220: END chương 221 - ngoại truyện
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao