Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chương 196

Chương 196: Về nhà thành thân Bốn người bọn họ đều thi đậu cử nhân, ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Tin vui truyền đi liên tiếp, người đến báo hỉ không dứt, khách điếm cũng được thơm lây, lão bản cười đến nheo mắt, nghĩ bụng sau này buôn bán chẳng lo. Viện trưởng cũng cực kỳ cao hứng. Khoa thi Hương lần này, Thương Sơn thư viện có đến tám người trúng, đó đã là thành tích hiếm có. Buổi tối, ông còn đặc biệt tập hợp mọi người để mở tiệc chúc mừng. Ôn Dung vốn định ăn tiệc riêng, kế hoạch tạm gác lại, may mà viện trưởng đưa cả đám đi ăn cũng ngon lành, những ngày sau Thẩm Thời Kim liền dắt Ôn Dung đi khắp nơi, ăn uống thả cửa. Ở tỉnh thành chơi mấy ngày, cả đoàn chuẩn bị trở về. Thẩm Thời Kim hiếm khi được thảnh thơi, trên đường về còn ngắm cảnh non nước, cây cối xanh um, sinh khí ngập tràn, trong lòng thoải mái vô cùng. Về đến nhà, Triệu thị nghe tin cả hai đứa con đều đậu cử nhân thì mừng đến bật khóc. Bà cười mãi không dứt, rồi nước mắt lại trào ra, vừa vui vừa thương con. Mấy năm qua, hai đứa nhỏ khổ cực biết bao: sáng sớm đã đọc sách, tối muộn vẫn đọc sách; mùa đông cầm bút tay run cầm cập vẫn cắn răng không bỏ. Bà vừa tự hào, vừa xót xa. Chu Minh Triều thi đậu, tất nhiên phải về nhà, chuyện cưới hỏi với Nhị Nha cũng đến lúc phải thu xếp. Chỉ tiếc Thẩm Thời Kim lại lăn ra bệnh. Triệu thị đành đưa Chu Minh Triều về trước, để con út ở lại nghỉ ngơi. Vốn Thẩm Thời Kim vẫn luôn gồng mình, nay vừa buông lỏng thì bệnh vặt lập tức kéo đến. Thi xong lại dắt Ôn Dung đi ăn uống no say, mấy hôm liền toàn thịt cá, thân thể không chịu nổi. “Bọn họ đi rồi à?” Thẩm Thời Kim khẽ hỏi. “Ừ.” Ôn Dung gật đầu: “Ta trông thấy tận mắt, họ đã lên xe đi rồi.” Thẩm Thời Kim nhìn Ôn Dung cau mày, đưa tay xoa nhẹ, dịu dàng: “Lỗi tại ta, bắt Tiểu Bảo phải ở nhà trông ta.” “Không sao, ta thích ở bên ngươi. Chỉ là ngươi bệnh, ta lo thôi.” Thẩm Thời Kim cười: “Không có gì, đại phu chẳng bảo nghỉ vài hôm là khỏi sao.” Ôn Dung gật đầu. “Vậy trưa nay ngươi muốn ăn gì?” “Ăn mì dưa chua đi.” “Được, ta làm ngay.” Ôn Dung ngoan ngoãn dạ, chạy tới chạy lui như chú ong nhỏ: lát sắc thuốc, lát nhóm bếp. Thẩm Thời Kim vừa thương vừa buồn cười, giữ tay cậu lại: “Không vội, ta chưa đói. Dù gì cũng chỉ có hai ta, đợi đói rồi hãy nấu.” “Vậy cũng được.” Ôn Dung ngồi xuống cạnh giường, hỏi: “Ngươi muốn uống nước không?” Thẩm Thời Kim lắc đầu, mỉm cười: “Để ta ôm một chút.” Ôn Dung ngẩn người, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên. Thẩm Thời Kim xoa tóc cậu, khẽ cười: “Minh Triều ca cùng Nhị Nha tỷ đều sắp thành thân. Còn chúng ta, khi nào thì thành thân?” Ôn Dung tròn mắt, ngơ ngác: “Chúng ta… thành thân?” Thẩm Thời Kim kéo cậu nằm xuống cạnh mình, giọng mềm mại: “Tiểu Bảo, chẳng lẽ không muốn lấy ta?” “Ta… ta chưa từng nghĩ tới.” “Thì bây giờ nghĩ đi. Chúng ta sớm muộn cũng phải thành thân, đúng không?” Ôn Dung lí nhí: “Ta… ta chưa từng hình dung được… ta chưa thấy thành thân bao giờ.” Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cậu, Thẩm Thời Kim bật cười, ôn tồn: “Không hình dung được thì nghe ta. Ta bảo bao giờ cưới, thì chúng ta cưới khi đó.” Ôn Dung mỉm cười, ngoan ngoãn gật: “Được, đều nghe ngươi. Dù sao tiểu nhị nhà ta thông minh nhất.” Triệu thị đưa Chu Minh Triều về Chu gia, trong thôn ai nấy nghe tin đều kéo đến chúc mừng, mang quà đầy nhà. Có cả hương thân lão gia ghé hỏi chuyện cưới vợ. Hồ Thúy Lan mấy ngày nay cười đến cứng cả mặt, vừa vui vừa mệt, khách khứa tới tấp, tiếp đón không xuể. Sau khi hai nhà bàn xong ngày cưới rồi công bố, khách mới bớt dần. Vì Nhị Nha đã đến tuổi, còn Minh Triều phải tiếp tục học, nên chọn ngày sớm. Thôn trưởng xem lịch, chọn ngày lành. Trong thôn, việc cưới gả đều do cả làng chung tay, huống chi Minh Triều giờ đã là cử nhân, bà con càng nhiệt tình giúp. Hồ Thúy Lan mua ba con heo, đãi khách linh đình. Cả thôn ai cũng hớn hở, vừa giúp vừa vui. Triệu thị tự tay giúp Nhị Nha thêu áo cưới. Mấy cô nương trong thôn cũng hay sang trò chuyện, Nhị Nha đều lễ phép đáp lại, nhưng không thân thiết nhiều. Triệu thị xoa vai cô, dịu dàng: “Con gái ngoan, không uổng công chờ đợi. Minh Triều là đứa tốt, theo nó sẽ không chịu thiệt đâu.” Nhị Nha cười gật: “Con hiểu lòng hắn, cũng nguyện chờ hắn.” Triệu thị nhìn nàng, ánh mắt đầy yêu thương: “Duyệt Nhi của ta càng ngày càng xinh đẹp. Minh Triều thật có phúc.” Nhị Nha thẹn thùng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: “Đại nương…” Triệu thị cười ha hả: “Được rồi, không trêu con nữa.” Trước ngày cưới một hôm, Thẩm Thời Kim kịp trở về. “Ta còn tưởng ngươi chẳng về kịp.” Chu Minh Triều cười đón. “Ngươi cưới đường tỷ ta, ta làm đệ sao có thể không về chặn cửa được?” “Yên tâm, ta sẽ lì xì thật to.” “Có bao lì xì cũng không dễ dàng rước được Nhị Nha tỷ đâu.” Thẩm Thời Kim híp mắt cười. Ngày hôm sau, cả thôn náo nhiệt. Chu Minh Triều mặc hỉ phục, dẫn đoàn rước dâu sang nhà gái. Vừa đến nơi, thấy Ôn Dung chặn trước cửa. “Tiểu Dung, ngươi…” “Có phải học Thẩm Tiểu Nhị thói xấu không?” Ôn Dung cười hắc hắc: “Minh Triều ca, tiểu nhị bảo, bạc đưa đủ thì cho vào, không thì dừng cửa.” Chu Minh Triều đành lấy bao lì xì đưa. Ôn Dung lắc đầu: “Không đủ thành ý.” Hắn lại rút thêm một cái, dụ dỗ: “Cho ta vào đi, sau này ta mời ngươi ăn giò.” Ôn Dung vẫn lắc đầu. Chu Minh Triều cắn răng đưa thêm một bao nặng trĩu: “Ăn năm cái giò!” Ôn Dung cười tít mắt, gật đầu mở cửa. Nhưng bước vào thì thấy Thẩm Thời Kim ngồi chờ sẵn. “Tiểu nhị, ta tới đón Duyệt Nhi muội muội.” Thẩm Thời Kim cười: “Được thôi.” Chu Minh Triều căng thẳng, còn tưởng sẽ bị làm khó, nào ngờ Thẩm Thời Kim chỉ nói: “Ta là người nhà gái, không làm khó ngươi. Chỉ mong sau này ngươi đừng làm khó chị ta. Nàng đã chờ ngươi mấy năm, ngươi phải biết thương nàng.” Nghe vậy, mắt Chu Minh Triều đỏ hoe: “Ngươi yên tâm, ta nhất định đối tốt với Duyệt Nhi.” “Hy vọng không đến mức để Tiểu Dung phải dùng quyền cước dạy ngươi.” Chu Minh Triều nghiêm giọng: “Sẽ không có ngày đó.” Đoàn rước dâu thuận lợi vào. Thẩm Thời Kim theo lễ, cõng Nhị Nha ra cửa, nhận bao lì xì của bà mối rồi trao chị cho Chu Minh Triều. Chu Minh Triều ôm lấy nàng, khẽ thì thầm: “Duyệt Nhi muội muội, ta đến đón ngươi.” Khăn voan đỏ che mặt, Nhị Nha khẽ “ừ” một tiếng, mặt mày đỏ bừng. Ngoài sân pháo nổ vang trời, trẻ con chạy tung tăng nhặt kẹo, cả thôn rộn ràng như ngày hội. Đón dâu về Chu gia, Minh Triều mở khăn voan, thấy khuôn mặt trắng hồng của Nhị Nha thì ngẩn người. “Duyệt Nhi muội muội, hôm nay ngươi thật đẹp.” Người trong thôn cười ồn ào: “Đúng thế, tân nương tử đẹp quá, Chu cử nhân có phúc rồi!” Cả đám xô Minh Triều đi uống rượu. Trước khi đi, hắn ghé tai dặn nhỏ: “Duyệt Nhi muội muội, chờ ta.” Nhị Nha khẽ gật, thẹn thùng. Đợi khách khứa tản bớt, Hồ Thúy Lan đem đồ ăn ngon vào cho con dâu: “Hảo hài tử, đừng khách khí. Đói thì ăn, mệt thì nghỉ.” Nhị Nha đỏ mặt, nhỏ giọng đáp: “Cảm ơn… nương.” Hồ Thúy Lan vui vẻ cười, lòng càng thêm thương yêu. Đêm khuya, Minh Triều uống rượu về, thấy tân nương đã ngủ say, hắn lặng lẽ lau phấn son trên mặt nàng, tháo trâm vòng, rồi mới ôm nàng nằm xuống. Nửa đêm Nhị Nha thức giấc, quay sang thấy gương mặt Minh Triều ngay bên cạnh, tim đập thình thịch. Nàng khẽ gọi: “Minh Triều ca…” Minh Triều mở mắt, cười dịu dàng: “Duyệt Nhi muội muội.” Hắn vỗ lưng nàng, hỏi nhỏ: “Có khát không? Có đói bụng không?” Nhị Nha lắc đầu, mặt đỏ bừng. Từ nhỏ đã gần gũi, nhưng đây là lần đầu tiên hai người kề sát đến vậy. “Ta để ngươi chờ mệt, là ta không tốt. Sau này sẽ không thế nữa.” “Ân.” Nhị Nha nhẹ đáp, trong lòng dâng đầy ấm áp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 15+ 14 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 chương 24 chương 25 chương 26 chương 27 chương 28 chương 29 chương 30 chương 31 chương 32 chương 33 chương 34 chương 35 chương 36 chương 37 chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 chương 53 chương 54 chương 55 chương 56 chương 57 chương 58 chương 59 chương 60 chương 61 chương 62 chương 63 chương 64 chương 65 chương 66 chương 67 chương 68 chương 69 chương 70 chương 71 chương 72 chương 73 chương 74 chương 75 chương 76 chương 77 chương 78 chương 79 chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 chương 88 chương 89 chương 90 chương 91 chương 92 chương 93 chương 94 chương 95 chương 96 chương 97 chương 98 chương 99 chương 100 chương 101 chương 102 chương 103 chương 104 chương 105 chương 106 chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 chương 119 chương 120 CHƯƠNG 121 chương 122 chương 123 chương 124 chương 125 chương 126 chương 127 chương 128 chương 129 chương 130 chương 131 chương 132 chương 133 chương 134 chương 135 chương 136 chương 137 chương 138 chương 139 chương 140 chương 141 chương 142 chương 143 chương 144 chương 145 chương 146 chương 147 chương 148 chương 149 chương 150 chương 151 chương 152 chương 153 chương 154 chương 155 chương 156 chương 157 chương 158 chương 159 chương 160 chương 161 chương 162 chương 163 chương 164 chương 165 chương 166 chương 167 chương 168 chương 169 chương 171 chương 172 chương 173 chương 174 chương 176 chương 177 chương 178 chương 179 chương 180 chương 181 chương 182 chương 183 chương 184 chương 185 chương 186 chương 187 chương 188 chương 189 chương 190 chương 191 chương 192 chương 193 chương 194 chương 195

chương 196

chương 197 chương 198 chương 199 chương 200 chương 201 chương 202 chương 203 chương 204 chương 205 chương 206 chương 207 chương 208 chương 209 chương 210 chương 211 chương 212 chương 213 chương 214 chương 215 chương 216 chương 217 chương 218 chương 219 chương 220: END chương 221 - ngoại truyện
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao