Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chương 200

Chương 200: Dỗ dành “Hảo, đừng tức giận nữa. Trước kia là ta không tốt, đều là ta sai. Ta nhận sai với Tiểu Bảo, được không?” Thẩm Thời Kim dịu dàng nói. “Còn nhớ chuyện gì nữa không, kể cho ta nghe một chút đi?” Ôn Dung hít hít mũi, trừng mắt lườm Thẩm Thời Kim một cái, hung hăng nói: “Chuyện gì cũng nhớ, các ngươi cả nhà đều xấu, không ai tốt cả.” “Ngay cả ta cũng không tốt sao?” “Ừ.” Ôn Dung gật mạnh đầu, giọng oán hận: “Ngươi cũng bắt nạt ta, các ngươi đều bắt nạt ta.” Nhìn tiểu tử sắp khóc nữa, Thẩm Thời Kim vội vàng dỗ: “Hảo hảo, là ta sai. Tiểu Bảo giận thì đánh ta vài cái, được không?” “Ta…” Ôn Dung nhìn dáng vẻ thành khẩn của hắn, lại không biết nên làm gì. Rõ ràng trong lòng vẫn giận, nhưng từ lúc Thẩm Thời Kim trở về, cơn giận ấy không còn dữ dội như trước. Thẩm Thời Kim dịu giọng nói: “Trước kia là ta làm không tốt, đều là ta sai. Ta nguyện ý bù đắp. Tiểu Bảo cho ta một cơ hội được không?” “Ngươi định bù đắp thế nào?” Ôn Dung mắt ngân ngấn lệ, nhìn hắn chằm chằm. Hàng mi rũ xuống, cả người thoạt nhìn như đoá hoa nhỏ trong mưa, chẳng có gì đáng sợ, ngược lại khiến người ta xót xa. “Ta sẽ đối xử thật tốt với Tiểu Bảo, chăm sóc Tiểu Bảo cả đời, dùng nửa đời sau để bù đắp, được không?” “Hứ, ai thèm… vốn dĩ ngươi cũng phải đối tốt với ta.” Ôn Dung hừ nhẹ. Thẩm Thời Kim khẽ cười, vươn tay xoa tóc hắn, giọng khẽ trầm ấm: “Ta thèm chứ. Không phải vì đền bù, mà là ta thật sự muốn chăm sóc Tiểu Bảo.” “Xì.” Ôn Dung nhỏ giọng cắt ngang, nhưng tiếng nức nở đã nhẹ đi. Thẩm Thời Kim ôm hắn, dỗ dành: “Tiểu Bảo, cái tên ấy… hai chữ đó.” “Ôn Như Cẩm. Chữ cẩm trong cẩm tú, là vải dệt trân quý.” Ôn Dung mắt đỏ hoe, ngẩng lên, nhỏ giọng nói. Thẩm Thời Kim gật đầu: “Ta nhớ rồi, Như Cẩm, Tiểu Bảo.” “Không được gọi ta Tiểu Bảo!” “Vậy gọi thế nào?” “Gọi ta là Ôn Như Cẩm! Đây là tên cha đặt cho ta!” Ôn Dung trừng mắt, gằn từng chữ. “Hảo.” Thẩm Thời Kim cười dịu dàng: “Tiểu Bảo có thể giận, nhưng đừng làm ngơ với ta, được không?” “Hừ!” “Được không?” Thẩm Thời Kim cầm lấy tay hắn, nhẹ nhàng xoa bóp. “… Được.” Thẩm Thời Kim cong môi cười: “Tiểu Bảo ngoan nhất. Có đói bụng không? Ta mang về rất nhiều đồ ăn ngon, ăn no rồi chúng ta tính sổ tiếp, được không?” Ôn Dung dụi đầu vào ngực hắn, ôm chặt eo hắn, nhỏ giọng gọi: “Thẩm Tiểu Nhị.” “Ừ? Sao vậy?” Ôn Dung ngập ngừng, mặt tựa vào ngực hắn, thì thầm: “Ta không thật sự giận ngươi. Dù lúc nhỏ ngươi đối xử không tốt, nhưng sau này ngươi đối với ta là tốt nhất. Cả nương nữa, bà cũng thương ta.” “Ừ.” Thẩm Thời Kim gật đầu: “Bởi vì Tiểu Bảo xứng đáng được thương.” Ôn Dung khẽ nói: “Chỉ là ta hay mơ thấy chuyện hồi nhỏ, ban đêm ngủ không yên, nên mới hay bực bội. Không phải cố ý giận ngươi hay giận nương.” “Ừ.” “Ta… chỉ là rất sợ.” Thẩm Thời Kim vỗ nhẹ lưng hắn, giọng an ủi: “Đúng rồi, ký ức tuổi thơ không tốt đẹp thì dễ khiến người ta sợ. Đều là ta không tốt, không ở bên cạnh Tiểu Bảo.” “Thật vậy không? Không phải tại ta hư chứ? Ta cứ thấy mình như kẻ vong ân, rõ ràng nương đối ta rất tốt.” “Nhưng lúc nhỏ Tiểu Bảo cũng chịu nhiều ấm ức, đâu thể lấy chuyện hiện tại mà bù hết. Đó là lỗi của chúng ta.” Thẩm Thời Kim dịu giọng nói: “Tiểu Bảo đã chịu tha thứ cho nương rồi, đúng không?” “Ừ.” Ôn Dung ngoan ngoãn gật. “Ta biết mà. Nhà ta, Tiểu Bảo ngoan nhất.” “Nhưng ta vẫn muốn giận ngươi.” Giọng nói dính mũi, âm cuối còn cao lên. Thẩm Thời Kim cười khẽ: “Ngươi giận cũng đúng thôi. Là lỗi của ta, là ta đi quá lâu, khiến Tiểu Bảo nhớ, lo lắng, đúng không?” “… Cũng có hơi nhớ ngươi.” Ôn Dung thành thật nói. “Sau này ta sẽ cố gắng không rời xa Tiểu Bảo, được không?” “Ừ.” “Cho ta hỏi, ngươi có từng nghĩ đến cha mẹ mình không? Có nhớ nhà mình ở đâu không?” “… Có.” “Vậy ngươi muốn về nhà không?” “Không muốn.” “Vậy thì thôi, nơi này chính là nhà của Tiểu Bảo.” Ôn Dung ngẩng đầu, mắt long lanh như ngọc lưu ly, trong veo nhưng viền mắt vẫn đỏ. Thẩm Thời Kim nhìn mà lòng mềm nhũn. Ôn Dung nhỏ giọng nói: “Cha ta khi xưa cũng gọi ta là Tiểu Bảo.” “Bởi vì trong mắt cha, Như Cẩm chính là bảo bối.” Thẩm Thời Kim thì thầm. “Nhưng cha không còn nữa… nương cũng không nuôi nổi ta.” Giọng Ôn Dung run run. Thẩm Thời Kim ôm chặt lấy hắn, nhẹ nhàng vỗ về: “Tiểu Bảo, ta ở đây. Ta sẽ mãi bên ngươi.” “Ừ, ta biết.” “Nếu một ngày Tiểu Bảo muốn tìm nương, hãy nói cho ta, ta sẽ đi cùng.” “Được.” “Trước kia là nương sai, Tiểu Bảo có thể không tha thứ, nhưng phải chăm sóc bản thân. Nương cũng lo cho ngươi, được chứ?” “Ừ. Có ngươi bên cạnh ta thì ta không sợ nữa. Chỉ là vì sợ, nên ta mới khó nói chuyện với nương, chứ ta không hề oán bà. Sau này bà cũng rất tốt với ta.” “Ta biết, Tiểu Bảo ngoan nhất. Ngươi có thể giận, nhưng cũng phải tự lo cho mình trước, nghe chưa?” “Ừ.” Thẩm Thời Kim mỉm cười, gọi khẽ: “Như Cẩm.” “Cái tên Tiểu Bảo thật dễ nghe.” Ôn Dung dụi vào ngực hắn, giọng có chút đắc ý: “Cha ta đặt tên này, hy vọng ta giống gấm vóc sáng ngời, có tương lai tốt đẹp. Đây là tên cực kỳ hay!” “Ừ.” Thẩm Thời Kim xoa đầu hắn, khẽ nói: “Tiểu Bảo của chúng ta cũng xinh đẹp như gấm vóc.” “Hừ.” Ôn Dung hừ một tiếng, nhưng tâm tình rõ ràng đã vui hơn. “Như Cẩm là cái tên tuyệt vời, mà Tiểu Bảo cũng xứng với nó.” “Ừ.” Ôn Dung dụi vào ngực hắn, mệt mỏi dần, mắt khép lại. Thẩm Thời Kim nhìn khuôn mặt nhỏ còn vương nước mắt, trong lòng đau xót. Hắn dùng khăn lau sạch, ôm chặt người vào ngực, thì thầm: “Như Cẩm… sau này đừng khóc nữa.” Thẩm Thời Kim lặng lẽ nhìn thật lâu, thở dài. Trong lòng hắn rõ ràng—Như Cẩm chính là bảo bối, là lễ vật trời cao ban cho. Hắn phải dùng tất cả đẹp đẽ trên đời để chở che, mới không phụ món quà này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 15+ 14 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 chương 24 chương 25 chương 26 chương 27 chương 28 chương 29 chương 30 chương 31 chương 32 chương 33 chương 34 chương 35 chương 36 chương 37 chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 chương 53 chương 54 chương 55 chương 56 chương 57 chương 58 chương 59 chương 60 chương 61 chương 62 chương 63 chương 64 chương 65 chương 66 chương 67 chương 68 chương 69 chương 70 chương 71 chương 72 chương 73 chương 74 chương 75 chương 76 chương 77 chương 78 chương 79 chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 chương 88 chương 89 chương 90 chương 91 chương 92 chương 93 chương 94 chương 95 chương 96 chương 97 chương 98 chương 99 chương 100 chương 101 chương 102 chương 103 chương 104 chương 105 chương 106 chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 chương 119 chương 120 CHƯƠNG 121 chương 122 chương 123 chương 124 chương 125 chương 126 chương 127 chương 128 chương 129 chương 130 chương 131 chương 132 chương 133 chương 134 chương 135 chương 136 chương 137 chương 138 chương 139 chương 140 chương 141 chương 142 chương 143 chương 144 chương 145 chương 146 chương 147 chương 148 chương 149 chương 150 chương 151 chương 152 chương 153 chương 154 chương 155 chương 156 chương 157 chương 158 chương 159 chương 160 chương 161 chương 162 chương 163 chương 164 chương 165 chương 166 chương 167 chương 168 chương 169 chương 171 chương 172 chương 173 chương 174 chương 176 chương 177 chương 178 chương 179 chương 180 chương 181 chương 182 chương 183 chương 184 chương 185 chương 186 chương 187 chương 188 chương 189 chương 190 chương 191 chương 192 chương 193 chương 194 chương 195 chương 196 chương 197 chương 198 chương 199

chương 200

chương 201 chương 202 chương 203 chương 204 chương 205 chương 206 chương 207 chương 208 chương 209 chương 210 chương 211 chương 212 chương 213 chương 214 chương 215 chương 216 chương 217 chương 218 chương 219 chương 220: END chương 221 - ngoại truyện
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao