Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chương 216

Chương 216: Thu thuế Ngày tháng trôi đi cực nhanh, chẳng mấy chốc đã tới mùa thu. Trên đồng ruộng, bá tánh ai nấy đều bận rộn, mỗi ngày tất bật không ngơi tay, nhưng trên mặt đều lộ vẻ hân hoan. Lưu Chủ bộ cùng các quan lại cũng vội vã chuẩn bị xuống thôn thu thuế. Những năm trước, mỗi lần nha môn xuất hiện ở thôn xóm, nông dân đều tránh né như chuột thấy mèo. Thế nhưng năm nay đã khác, dân chúng tự mình gánh lương thực đến huyện nha nộp thuế. Đừng nói Thẩm Thời Kim, ngay cả Lưu Chủ bộ cùng Triệu huyện thừa cũng là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng ấy. Nha môn bận rộn không kịp xoay, Ôn Dung rảnh rỗi cũng đến giúp các hương thân khiêng vác bao mễ lên cân. Dân chúng nghe tin, ai nấy đều đến xem náo nhiệt. Không ít người là lần đầu đặt chân tới huyện nha, trông thấy một vị bạch diện nam tử, còn tưởng là thư sinh phương nào. Chỉ khi nghe người bên cạnh giới thiệu, mới biết đó chính là Huyện lệnh đại nhân. “Đại nhân, đây là tân mễ nhà tiểu dân, nếu ngài không chê, xin giữ lại ăn thử.” Một hán tử da ngăm đen cẩn trọng dâng lên một túi lúa. Thẩm Thời Kim xua tay cười: “Nhà ta đã có gạo, thấy dân chúng ăn no, bản quan còn vui mừng hơn vạn lần.” Người kia chưa kịp nói thêm, lại có người chen vào: “Đại nhân, tân mễ nhà ta cũng xin ngài mang về chút ít, đừng chê bỏ.” “Đúng vậy, ta cũng mang theo.” “Không có đại nhân chống đỡ, chúng ta đâu thể yên ổn làm ăn. Đại nhân nhất định phải nhận cho tiểu dân an lòng.” Một lão trượng gầy yếu lớn tiếng nói. “Đúng thế, đây là tâm ý của chúng ta, mong đại nhân chớ chê.” Nhìn đôi mắt chân thành của mọi người, lòng Thẩm Thời Kim mềm ra. “Được, nếu đã là hảo ý của mọi người, bản quan cũng không tiện từ chối.” Hắn múc ra từ mỗi túi một chén nhỏ, nâng cao chén trà cười nói: “Năm nay lúa được mùa, bản quan cũng muốn cùng mọi người chia sẻ niềm vui. Nhiều hơn ta không thể nhận.” “Đại nhân, chúng ta đều đã mang đến, xin ngài cứ nhận.” Thẩm Thời Kim cười, giọng ôn hòa: “Đã mang đến, tức là tâm ý. Bản quan vô cùng cảm tạ, nhưng thật sự chẳng thiếu một bữa cơm. Các ngươi ăn no, bản quan liền vui mừng. Về sau chớ mang theo nữa, nếu ai cũng dâng, bản quan chẳng khác nào mở tiệm gạo mất.” Mọi người nghe thế đều bật cười. Một số gia đình mang theo cả hài tử. Sau khi nộp thuế, bọn trẻ hớn hở khoe sẽ có y phục mới, hoặc được ăn điểm tâm. Khung cảnh rộn ràng náo nhiệt. Đến cuối cùng, tuy mỗi nhà Thẩm Thời Kim chỉ lấy một chén, nhưng tích tiểu thành đại, cũng được chừng năm cân gạo. Có người xúc động nói: “Đại nhân, năm nay chúng ta nhất định nộp đủ thuế, lòng cũng an ổn mà đón Tết.” Những năm trước, nếu thuế chưa đủ, nha dịch sẽ xuống tận thôn đòi, từ vụ mùa tới Tết đều khiến dân tình khốn khó. Thẩm Thời Kim cười gật: “Đúng vậy.” Hắn nhìn túi gạo trong tay, rồi quay sang nha dịch: “Đây là tâm ý của bá tánh, các ngươi mỗi người lấy một phần, cùng hưởng niềm vui với dân.” “Vâng, đa tạ đại nhân!” Nha dịch ai nấy hớn hở. “Đợi khi thu thuế xong, bản quan sẽ cho các ngươi nghỉ mấy ngày. Ai nấy cũng vất vả rồi.” “Đa tạ đại nhân!” Nha dịch cảm động, bởi mấy ngày thu thuế chẳng những phải cân đo, còn phải xuống thôn xem xét có kẻ giở trò gian dối, cực khổ vô cùng. Ôn Dung cười khanh khách: “Tiểu nhị, ngươi thật lợi hại!” Thẩm Thời Kim khẽ cười: “Tiểu Bảo cũng lợi hại, lại nhiệt tình. Nếu bọn họ biết Tiểu Bảo là phu lang của ta, hẳn sẽ hâm mộ vô cùng.” Ôn Dung bật cười: “Nếu họ biết tiểu nhị là phu quân của ta, chắc chắn cũng sẽ hâm mộ.” “Phu quân của ta vừa thông minh lại anh tuấn.” Thẩm Thời Kim nheo mắt: “Miệng ngọt như mật, để ta nếm thử xem.” Nói rồi, hắn cúi hôn khẽ lên má Ôn Dung. Ôn Dung đỏ mặt khẽ kêu: “Tiểu nhị!” Thẩm Thời Kim cười: “Hảo, không ai thấy đâu.” … Nguyên vốn định rước Triệu thị cùng về nhà ăn cơm, nhưng nàng bận rộn việc may vá, phụ nhân trong thôn kéo đến đặt làm xiêm y không xuể, nên Thẩm Thời Kim cùng Ôn Dung đành về trước, bảo Tiểu Trụ Tử mang cơm sang cho nàng. Đến tối, khi đón Triệu thị, bà cười vui vẻ: “Hôm nay đông khách quá, nhiều phụ nhân dẫn hài tử đến làm quần áo, ta lo liệu không hết.” Ôn Dung cười đáp: “Là vì năm nay thu hoạch tốt, bá tánh phấn khởi.” Triệu thị gật đầu: “Đúng thế.” Bà vỗ vai con trai, ôn nhu nói: “Tiểu nhị, hôm nay ta nghe bao người khen ngươi là quan tốt, nương thật kiêu hãnh.” Thẩm Thời Kim mỉm cười: “Đều nhờ mẫu thân dạy dỗ.” Triệu thị nhìn nhi tử đã cao hơn mình nửa cái đầu, bất giác cười: “Nương chỉ là phụ nhân tầm thường, nào dạy được ngươi. Tất cả đều là do con tự mình gắng sức.” Thẩm Thời Kim cười, nắm tay Ôn Dung đi bên cạnh, trầm giọng: “Ta làm việc chỉ cầu không thẹn với lương tâm.” Triệu thị vỗ vai hắn, nở nụ cười: “Nhà ta tiểu nhị sao lại tốt như vậy chứ?” Ôn Dung nghiêng đầu, ánh mắt rạng rỡ nhìn Thẩm Thời Kim: “Tiểu nhị, ngươi thật là tốt vô cùng!” Thẩm Thời Kim xoa mái tóc y, cười trêu: “Nghe như vẹt nhắc lại vậy.” Ôn Dung liếc mắt: “Không nghe, không nghe.” Triệu thị lại nói: “Người đến đông quá, ta định chiêu thêm người phụ giúp cửa hàng.” “Nhận người?” “Đúng vậy.” Triệu thị mỉm cười: “Tiểu nhị thấy thế nào?” Thẩm Thời Kim trầm ngâm: “Nếu mẫu thân nguyện ý, chi bằng thu nhận nữ oa trong thôn, như Nhị Nha tỷ vậy. Vừa giúp các nàng có tay nghề mưu sinh, vừa nhẹ bớt việc cho nương. Người biết may vá e ít, chi bằng tự mình bồi dưỡng.” Triệu thị nghe xong gật đầu: “Nói cũng phải. Ta là mẫu thân quan phụ mẫu, cũng không thể quá keo kiệt.” “Ngươi là người tốt.” Thẩm Thời Kim cười. Triệu thị đáp: “Nương cũng bận không xuể, vốn định tìm người. Nếu giúp được người khác thì coi như thuận tiện.” Thế là Triệu thị bắt đầu chiêu đồ đệ. Ban đầu ai tới cũng nhận, sau thì chọn lọc dần. Có người bận việc ruộng, có kẻ tay chân vụng về, hoặc nhà xa xôi bất tiện. Cuối cùng giữ lại năm người: hai tức phụ, ba cô nương. Cô nương nhỏ nhất chỉ mười tuổi, tuy nhỏ nhưng nhanh nhẹn, biết ăn nói, Triệu thị đặc biệt yêu thích nên lưu lại. Ban đầu ba tháng học nghề không công, sau khi vá được áo quần thì trả công, mỗi tháng một trăm văn. Đám tiểu đồ hớn hở vô cùng: “Đa tạ sư phó, chúng con nhất định chăm chỉ học.” Triệu thị xua tay: “Các ngươi là học cho chính mình. Giỏi hay dở đều do tự thân. Học giỏi thì sau này tránh được khó khăn, không học giỏi thì tự gánh lấy.” Bà lại dặn: “Sau này may vá thêu thùa thành thạo, ta sẽ chia phần lời cho các ngươi, ai làm nhiều hưởng nhiều.” “Đa tạ sư phó, chúng con nhất định hảo hảo làm.” Tin này lan ra, người trong nhà các cô nương cũng vui mừng. Có tay nghề, sau này nghị thân tất có giá trị hơn. … Nửa năm trôi qua, bách hợp gieo từ đầu năm nay đã nở củ lớn. Dân thôn kéo nhau đào đem phơi khô, bán lấy tiền. Nhờ vậy sinh ý Triệu thị càng thêm hưng thịnh. Năm ấy, nhờ công lao lớn, Thẩm Thời Kim được triều đình ghi công. Thuế huyện Nguyên chẳng những thu đủ, mà còn gấp đôi năm trước. Thượng quan đọc tấu chương của hắn, cũng khen ngợi: vùng đất cằn cỗi như Nguyên huyện, mà trong tay Thẩm Thời Kim lại sinh ra hoa thơm quả ngọt. Thẩm Thời Kim nghĩ đến thuế năm nay còn nhiều hơn năm trước, lòng không khỏi vui mừng. Bởi thuế tăng không phải do triều đình ép buộc, mà vì bá tánh có thu nhập cao hơn, nên tự nhiên thuế cũng tăng. Ôn Dung cũng chẳng nhàn rỗi. Khi thì đến huyện nha với Thẩm Thời Kim, khi thì theo đoàn xe sang huyện khác buôn bán, dựng sạp bán tương hương bánh. Ban đầu Thẩm Thời Kim chưa yên tâm, sau quen dần, để y tùy ý đi. Ôn Dung thích nhất là Vân huyện – tửu lầu, hàng quán nhiều, món ăn cay thơm hợp khẩu vị. Mỗi lần đi theo đoàn xe, nhờ sức khỏe, y giúp khiêng vác, còn được trả công. Nhưng kỳ thực tiền công kiếm được đều tiêu sạch, chỉ lấy cớ “kiếm tiền” để đi chơi. Thẩm Thời Kim thấy y vui thì cũng mặc kệ. Hai tháng sau, tới kỳ huyện thí, Thẩm Thời Kim lại bận rộn, phải sắp xếp trường thi. Lưu Chủ bộ, Triệu huyện thừa cũng không kịp thở. Ngày khảo thí mở màn, nhìn thí sinh ngoài sân, Thẩm Thời Kim thoáng nhíu mày, song không nói gì. Đợi khi thí sinh vào hết, hắn mới khẽ hỏi: “Chỉ bấy nhiêu người thôi sao?” Lưu Chủ bộ gật đầu: “Đúng vậy, báo danh chỉ có chừng ấy.” Thẩm Thời Kim nhíu mày. Nhỏ nhất cũng ngoài hai mươi, lại có cả trung niên. “Huyện Nguyên không có thư thục sao?” “Không có.” Thẩm Thời Kim ngạc nhiên. Huyện lớn như thế, cư nhiên không có thư thục. Triệu huyện thừa giải thích: “Chỉ có vài thôn mở tiểu tư thục, nhưng rất hiếm.” “Vậy có bao nhiêu tú tài, cử nhân?” Lưu Chủ bộ nghĩ một lát: “Tú tài chỉ còn hai, cũng từ hơn hai mươi năm trước. Cử nhân… chỉ có một vị, chính là Triệu huyện thừa.” “Thế thì ai đứng ra làm bảo cho thí sinh?” “Trước nay đều do thôn trưởng, lý chính đứng ra làm bảo.” Thẩm Thời Kim càng nghe càng nặng lòng. Hắn hỏi thêm: “Nguyên huyện xưa nay không có thư viện sao?” “Thư sinh đã ít, thư viện nào còn ai mà mở. Ta biết chữ là nhờ tiểu thúc – một tú tài – dạy. Còn tiểu thúc ta phải sang Hợp huyện cầu học.” Thẩm Thời Kim lại nhìn Triệu huyện thừa: “Còn ngươi thì sao?” “Ta thuở nhỏ ở phủ thành, được ngoại gia cho học ở đó.” Nghe vậy, Thẩm Thời Kim khẽ thở dài. Bấy lâu nay chỉ lo làm bá tánh ăn no, không ngờ còn việc này. “Được rồi,” hắn trầm giọng, “đợi thi xong sẽ bàn tiếp.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 15+ 14 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 chương 24 chương 25 chương 26 chương 27 chương 28 chương 29 chương 30 chương 31 chương 32 chương 33 chương 34 chương 35 chương 36 chương 37 chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 chương 53 chương 54 chương 55 chương 56 chương 57 chương 58 chương 59 chương 60 chương 61 chương 62 chương 63 chương 64 chương 65 chương 66 chương 67 chương 68 chương 69 chương 70 chương 71 chương 72 chương 73 chương 74 chương 75 chương 76 chương 77 chương 78 chương 79 chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 chương 88 chương 89 chương 90 chương 91 chương 92 chương 93 chương 94 chương 95 chương 96 chương 97 chương 98 chương 99 chương 100 chương 101 chương 102 chương 103 chương 104 chương 105 chương 106 chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 chương 119 chương 120 CHƯƠNG 121 chương 122 chương 123 chương 124 chương 125 chương 126 chương 127 chương 128 chương 129 chương 130 chương 131 chương 132 chương 133 chương 134 chương 135 chương 136 chương 137 chương 138 chương 139 chương 140 chương 141 chương 142 chương 143 chương 144 chương 145 chương 146 chương 147 chương 148 chương 149 chương 150 chương 151 chương 152 chương 153 chương 154 chương 155 chương 156 chương 157 chương 158 chương 159 chương 160 chương 161 chương 162 chương 163 chương 164 chương 165 chương 166 chương 167 chương 168 chương 169 chương 171 chương 172 chương 173 chương 174 chương 176 chương 177 chương 178 chương 179 chương 180 chương 181 chương 182 chương 183 chương 184 chương 185 chương 186 chương 187 chương 188 chương 189 chương 190 chương 191 chương 192 chương 193 chương 194 chương 195 chương 196 chương 197 chương 198 chương 199 chương 200 chương 201 chương 202 chương 203 chương 204 chương 205 chương 206 chương 207 chương 208 chương 209 chương 210 chương 211 chương 212 chương 213 chương 214 chương 215

chương 216

chương 217 chương 218 chương 219 chương 220: END chương 221 - ngoại truyện
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao