Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chương 126

Chương 126: Hạo Nhi Thẩm Thời Kim cùng Ôn Dung ngủ đến tận giữa trưa, Triệu thị mới gọi hai đứa nhỏ dậy ăn cơm. Ôn Dung vẫn còn ngái ngủ, dụi dụi mắt mới chịu ngồi dậy. Thẩm Thời Kim vì uống thuốc nên đầu óc có chút choáng váng, bị đánh thức thì tinh thần hơi uể oải, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, không muốn để người trong nhà lo lắng. Triệu thị hôm qua nấu chân heo nhưng chưa kịp ăn, lúc này thịt đã hầm mềm nhừ, vừa bỏ vào miệng liền tan. Thẩm Thời Kim bưng chén cháo đậu nành, mắt nhìn Ôn Dung, giọng đáng thương: “Tiểu Bảo, cho ta ăn thêm một khối nữa đi.” Ôn Dung lại múc cho hắn đầy một chén canh, cười nói: “Đại phu dặn ngươi ăn ít đồ mặn, chờ khỏi hẳn rồi ăn. Mới vừa rồi ngươi đã ăn một miếng thịt, không được nhiều.” “Ngươi không biết tự lo cho mình, xứng đáng!” Ôn Dung nhìn dáng vẻ thèm thuồng của hắn, trong lòng lại thấy vui, như vậy mới rèn trí nhớ cho hắn. “Nương ~” Triệu thị cũng cảm thấy nhi tử chẳng biết giữ gìn thân thể, cười phụ họa: “Tiểu Dung nói đúng, ta cũng chẳng quản nổi ngươi.” Trong nhà đã lâu không có thịt tươi, mùi thơm của thịt hầm lại hấp dẫn, mà sáng nay hắn chỉ ăn một quả trứng gà, nên giờ Thẩm Thời Kim càng thêm thèm thuồng. “Tiểu Bảo, nương ~” Ôn Dung liền gắp cho mình một miếng chân heo, hung hăng cắn một ngụm, còn cố ý khoa trương: “Ân ~ ngon quá, ngon quá! Vừa thơm vừa mềm.” “Tiểu Bảo, ngươi đừng trêu ta!” Thẩm Thời Kim đáng thương gặm đậu nành, nhỏ giọng oán thán. “Nương.” Thấy Ôn Dung ý chí sắt đá, Thẩm Thời Kim thở dài, chuẩn bị “đường cong cứu quốc”. Triệu thị trực tiếp lướt qua, cười nói: “Để muội muội ăn nhiều một chút.” Nguyện An nhìn ca ca, lại nhìn Dung ca ca, rồi cười học theo: “Hương… hảo bảy, hảo bảy!” Nói xong còn rung đùi đắc ý, cái miệng nhỏ nhóp nhép ăn: “Thơm quá nột!” Triệu thị cười: “Ăn ngon thì ăn nhiều chút, ăn no mới lớn, đừng giống ca ca ngươi.” “Ân.” Nguyện An ngoan ngoãn gật đầu. “Nương, Tiểu Dung, ta sai rồi. Về sau ta nhất định ăn cơm đàng hoàng, nghỉ ngơi nhiều hơn.” Ôn Dung hừ một tiếng: “Cũng không phải ta không cho ngươi ăn, là đại phu dặn vậy. Ăn xong còn phải uống thuốc đấy.” Thấy hắn ngoan ngoãn, Ôn Dung rốt cuộc mới hài lòng. Thẩm Thời Kim nhìn tiểu gia hỏa vui vẻ, dù trong lòng vẫn còn thèm, nhưng lại thấy ấm áp, thỏa mãn. Hắn ăn nửa chén cơm, một bát lớn đậu nành, cuối cùng lại phải uống thứ thuốc đắng nghét. “Hảo khổ a!” Triệu thị xót con, liền đưa mứt hoa quả đã chuẩn bị sẵn. “Cảm ơn mẫu thân, vẫn là mẫu thân tốt nhất với ta.” Triệu thị mỉm cười: “Biết khổ thì nhớ, sau này phải ngoan ngoãn. Nếu thân thể chịu không nổi thì nghỉ ngơi, con còn nhỏ, mọi chuyện đã có nương.” Thẩm Thời Kim gật đầu: “Ân, mẫu thân, ta nhớ rồi.” Đến tối, sắc mặt và tinh thần hắn đã khá hơn, giống hệt như ngày thường. Ôn Dung “đại phát từ bi”, cho hắn ăn thêm hai miếng thịt. “Tiểu Bảo, ngươi thật tốt.” Ôn Dung hừ nhẹ: “Chỉ được hai miếng thôi, không thể nhiều hơn, đại phu nói rồi.” “Hảo, ta biết, Tiểu Bảo đối ta tốt nhất.” Hắn gắp lại một miếng thịt cho Ôn Dung, cười: “Tiểu Bảo cũng ăn nhiều một chút, bổ bổ thân thể.” “Ân.” Ôn Dung gật đầu, cái miệng nhỏ nhóp nhép ăn. Rõ ràng chỉ là một miếng bình thường, nhưng rơi vào chén Ôn Dung thì lại là miếng không dính xương. Qua hai ngày lăn lộn, cuối cùng Thẩm Thời Kim cũng khỏi hẳn. Bên Tô gia. “Ca ca, ta có thể ngủ cùng ngươi không?” Hạo Nhi ôm gối, chớp mắt long lanh, giọng đáng thương. Tô Viễn Ninh nhìn củ cải nhỏ trước mắt, nhớ dáng vẻ nó khóc lóc hôm qua, cuối cùng thở dài: “Hảo.” “Cảm ơn ca ca!” Hạo Nhi vừa nghe đáp ứng thì vui mừng nhảy cẫng. “Mẫu thân, ta muốn rửa chân, ta muốn tắm hương hương. Hôm nay ta ngủ cùng ca ca, không ngủ với nương đâu!” Hạo Nhi lớn giọng tuyên bố. Phương thị bật cười: “Hảo hảo hảo, mau tới đây, nương rửa cho.” Hạo Nhi sung sướng cực kỳ, thích ngủ cùng ca ca hơn. Phương thị tắm rửa sạch sẽ cho tiểu đoàn tử, rồi ôm sang phòng nhi tử. Đến cửa, tiểu gia hỏa nhất định đòi tự mình đi vào. Bà đành dặn dò: “Hảo, vậy hôm nay ngủ cùng ca ca, nhưng không được ầm ĩ, đừng quấy ca ca.” “Ân.” Hạo Nhi gật gật đầu, lon ton bước vào. Tô Viễn Ninh đang đọc sách, thấy em trai ngồi im lặng nhìn mình, sợ nó buồn, liền đưa một miếng điểm tâm: “Ca ca còn đọc một lát, ngươi ngoan ngoãn ăn, nhớ đừng làm bẩn giường.” “Ân.” Hạo Nhi phấn khởi nhận, hai tay cẩn thận nâng, từng ngụm nhỏ nhóp nhép ăn. Một hạt mè rơi xuống giường, nó liền vội vàng lấy chăn chụp lên, len lén liếc ca ca, thấy ca ca không để ý mới yên tâm tiếp tục ăn. Ăn xong, nó cứ nhìn chằm chằm ca ca. Rốt cuộc còn là tiểu hài tử, chẳng mấy chốc liền mệt, gục xuống ngủ. Tô Viễn Ninh đọc xong sách, quay lại thấy Hạo Nhi đã lộ cái bụng tròn vo, ngủ ngáy khe khẽ, bên miệng còn dính vụn bánh. Hắn nhẹ nhàng lau sạch cho đệ đệ, nhìn dáng ngủ đáng yêu mà lòng cũng mềm xuống. Sau đó cởi áo ngoài, lên giường, đặt Hạo Nhi nằm gọn trong chăn, đắp kín rồi mới nằm xuống. Cảm nhận hơi ấm của tiểu gia hỏa, Tô Viễn Ninh khẽ cảm thán — lúc không làm ồn thì quả thật ngoan ngoãn biết bao. Sáng sớm hôm sau, Hạo Nhi đã chạy sang Thẩm gia gõ cửa rầm rầm. “Ôn Dung ca ca, mau cứu ta, cứu ta!” Ôn Dung còn ngủ say, nhưng Thẩm Thời Kim đã dậy, nghe tiếng liền ra mở cửa, thấy Hạo Nhi quần áo lộn xộn, dáng vẻ hoảng hốt. “Hạo Nhi, sao sớm thế?” Vừa thấy cửa mở, Hạo Nhi vội chui vào, cầu khẩn: “Thẩm ca ca, cứu ta, mau đóng cửa lại!” “Ân?” Thẩm Thời Kim nghi hoặc, thấy dáng vẻ luống cuống kia thì cười: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?” “Thẩm ca ca, nếu ngươi không cứu, ca ca ta sẽ giết ta mất!” Mắt Hạo Nhi ngân ngấn nước, vẻ mặt đáng thương. Nghe vậy, Thẩm Thời Kim đã đoán được: tiểu mập mạp này chắc ở nhà lại gây họa, giờ chạy ra trốn. Hắn bật cười, giúp Hạo Nhi chỉnh lại y phục, dịu giọng: “Ngươi cứ chơi ở đây một lát, ta đi gọi Tiểu Bảo dậy.” “Ân!” Hạo Nhi thở phào nhẹ nhõm, mắt sáng rực: “Cảm ơn Thẩm ca ca!” Thẩm Thời Kim lắc đầu, thầm nghĩ một tiểu đậu đinh thế này mà sắc thái biểu cảm phong phú đến vậy. Ôn Dung còn ngủ say, bình thường giờ này hắn đã dậy bán bánh, nhưng mấy hôm nay thư viện nghỉ, việc buôn bán cũng ít, Thẩm Thời Kim liền để hắn nghỉ ngơi. “Tiểu Bảo.” “Ân?” Ôn Dung vẫn nhắm mắt, lười nhác đáp. “Mau dậy.” Thấy hắn co như con tằm trong chăn, Thẩm Thời Kim bật cười, kéo ra: “Đừng ngủ nữa.” “Muốn… ngủ… vây a…” Ôn Dung lí nhí, giọng dính dính. Thẩm Thời Kim ghé tai hắn trêu chọc: “Hạo Nhi đến tìm chơi rồi. Ngươi muốn để hắn biết Tiểu Dung của chúng ta là tiểu lười heo sao?” Nghe ba chữ “tiểu lười heo”, Ôn Dung mơ mơ màng màng phản bác: “Ta không phải tiểu lười heo… Hạo Nhi không dám nói ta.” Thẩm Thời Kim vừa cười vừa giúp hắn mặc quần áo, xoa mặt nhỏ: “Nào, dậy đi. Hôm qua ngủ bù rồi, hôm nay dậy sớm một chút, tối mới dễ ngủ lại. Ngoan.” Ôn Dung mở mắt, còn dính chút buồn ngủ, liền nhỏ giọng: “Đói.” Thẩm Thời Kim cười: “Dậy đi, ta nấu mì cho ngươi.” “Muốn ăn thịt!” “Hảo, ta làm mì thịt khô dưa chua, được không?” “Được.” “Vậy ngươi đi rửa mặt trước, rồi chơi với Hạo Nhi.” “Ân.” Hạo Nhi đang chơi bàn đu dây ngoài sân, thấy Ôn Dung bước ra liền vui vẻ như cún con chạy theo: “Ôn Dung ca ca!” “Hạo Nhi, sao ngươi tới sớm vậy?” “Ta ngủ không được.” Hạo Nhi đỏ mặt. “Vậy ngươi chơi đi, ta rửa mặt.” “Ân… Ôn Dung ca ca, hôm nay ta có thể ăn cơm ở nhà ngươi không?” “Có thể.” “Giữa trưa cũng được sao? Buổi tối cũng được sao?” “Đều được.” “Vậy ta chơi cả ngày được không?” Đôi mắt tròn xoe long lanh. “Được.” “Cảm ơn Ôn Dung ca ca!” Hạo Nhi nhảy nhót. Ôn Dung cười: “Nhưng ngươi phải nói với Phương thím một tiếng, bằng không nàng sẽ lo.” “Ân.” Hạo Nhi gật đầu, rồi vội nói: “Không cần mở cửa, ta chỉ kêu một tiếng là được.” Ôn Dung thấy kỳ quái, nhíu mày. Hạo Nhi ấp úng: “Phiền toái lắm… Ta gọi một tiếng cho nương biết là được rồi.” “Hảo thôi.” Hạo Nhi leo lên bàn đá trong sân, nhón chân gọi nhỏ: “Nương!” Phương thị đang quét sân, ngẩng đầu thấy tiểu nhi tử ló ra bên tường, cười: “Sao ngươi dậy sớm vậy, còn sang bên kia mà nương không biết?” Hạo Nhi vội thì thầm: “Nương, nhỏ tiếng thôi. Hôm nay con chơi ở nhà Thẩm ca ca, ăn cơm cùng Ôn Dung ca ca, nương đừng lo, cũng đừng cho ca ca biết.” “Sao lại thế được…” “Nương, hư!” Hạo Nhi sợ bà nói to, vội vã năn nỉ: “Con đã hứa với Ôn Dung ca ca rồi. Nương đừng lo, đừng cho ca ca biết, con cầu xin nương.” Phương thị nhìn dáng chột dạ kia, cười hỏi: “Có phải làm chuyện xấu gì rồi không?” Hạo Nhi liền lắc đầu quầy quậy: “Không có, không có! Nương đừng cho ca ca biết, nương đáp ứng con đi.” “Hảo, hảo, nương đáp ứng. Ở Thẩm gia thì phải ngoan ngoãn.” “Ân ân!” Bên này, Thẩm Thời Kim đã nấu xong mì thịt khô dưa chua, cả nhà đang chuẩn bị ăn thì bỗng nghe tiếng hét giận dữ từ cách vách truyền sang: “Thẩm Viễn Hạo! Lăn ra đây cho ta!” Đang bưng bát mì ăn ngon lành, mặt mũi bóng nhẫy dầu mỡ, Hạo Nhi lập tức run lên, đông cứng cả người, không dám nhúc nhích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 15+ 14 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 chương 24 chương 25 chương 26 chương 27 chương 28 chương 29 chương 30 chương 31 chương 32 chương 33 chương 34 chương 35 chương 36 chương 37 chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 chương 53 chương 54 chương 55 chương 56 chương 57 chương 58 chương 59 chương 60 chương 61 chương 62 chương 63 chương 64 chương 65 chương 66 chương 67 chương 68 chương 69 chương 70 chương 71 chương 72 chương 73 chương 74 chương 75 chương 76 chương 77 chương 78 chương 79 chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 chương 88 chương 89 chương 90 chương 91 chương 92 chương 93 chương 94 chương 95 chương 96 chương 97 chương 98 chương 99 chương 100 chương 101 chương 102 chương 103 chương 104 chương 105 chương 106 chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 chương 119 chương 120 CHƯƠNG 121 chương 122 chương 123 chương 124 chương 125

chương 126

chương 127 chương 128 chương 129 chương 130 chương 131 chương 132 chương 133 chương 134 chương 135 chương 136 chương 137 chương 138 chương 139 chương 140 chương 141 chương 142 chương 143 chương 144 chương 145 chương 146 chương 147 chương 148 chương 149 chương 150 chương 151 chương 152 chương 153 chương 154 chương 155 chương 156 chương 157 chương 158 chương 159 chương 160 chương 161 chương 162 chương 163 chương 164 chương 165 chương 166 chương 167 chương 168 chương 169 chương 171 chương 172 chương 173 chương 174 chương 176 chương 177 chương 178 chương 179 chương 180 chương 181 chương 182 chương 183 chương 184 chương 185 chương 186 chương 187 chương 188 chương 189 chương 190 chương 191 chương 192 chương 193 chương 194 chương 195 chương 196 chương 197 chương 198 chương 199 chương 200 chương 201 chương 202 chương 203 chương 204 chương 205 chương 206 chương 207 chương 208 chương 209 chương 210 chương 211 chương 212 chương 213 chương 214 chương 215 chương 216 chương 217 chương 218 chương 219 chương 220: END chương 221 - ngoại truyện
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao