Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chương 208

Chương 208 – Thành thân Triệu thị biết tin, trong lòng cũng cao hứng. Hai đứa nhỏ từ khi còn bé đã quấn quýt không rời, Ôn Dung ở trước mặt bà chẳng khác nào một đứa trẻ trong nhà. Nhưng dù thế nào, vẫn phải thành thân mới là trọn vẹn. Thẩm Thời Kim vốn không muốn làm rình rang, Triệu thị cũng đồng ý. Về quê đã một thời gian, không ít người tới nhà bái phỏng, mỗi lần tiếp đãi cũng mệt. Nếu đại làm, nhiều người không thân thiết cũng đến, ngược lại thêm phiền phức. “Các ngươi hiểu rõ là được.” Triệu thị mỉm cười: “Các ngươi muốn thế nào, nương đều ủng hộ.” Thẩm Thời Kim khẽ cười: “Ta nghĩ kỹ rồi, chỉ mời phu tử cùng mấy người quen, còn có nhị thúc và Minh Triều ca.” “Được a.” Hắn quay sang nhìn Ôn Dung đang cúi đầu, ánh mắt dịu dàng: “Tiểu Bảo cảm thấy sao?” “Hành a… nhưng mà ta muốn ăn viên nhỏ, giò hầm, còn có sườn chiên, cá viên…” Ôn Dung vừa nói một loạt món ăn, Thẩm Thời Kim nhịn không được cười. “Còn muốn nữa không?” Ôn Dung chớp mắt nhìn hắn, rồi cúi đầu, giọng nhỏ dần: “Bò kho, dê hấp cay, bò xào, cánh gà xào… nữa…” Thấy Thẩm Thời Kim cùng Triệu thị đều mỉm cười, hắn đỏ mặt, lí nhí: “Không có nữa rồi.” “Được, ta sẽ sắp xếp.” “Hảo.” Ôn Dung kéo tay áo hắn, nhỏ giọng: “Tiểu nhị tốt nhất!” Ngày thành thân, thời tiết trong sáng. Bình minh đỏ rực khiến ai nhìn cũng vui vẻ. Vì chỉ làm nhỏ, lễ thành hôn được tổ chức ngay ở sân nhà Thẩm gia trong trấn. Thẩm Thời Kim mặc hôn phục đỏ thẫm, Ôn Dung cũng mặc giống hắn, chỉ tinh xảo hơn một chút. Ôn Dung nhìn hắn, đôi mắt long lanh: “Ta hôm nay có đẹp không?” “Đẹp.” Thẩm Thời Kim nhẹ giọng đáp. “Thật sao?” Ôn Dung chớp mắt, nói nhỏ: “Mẫu thân giúp ta bôi phấn, chải tóc đã lâu…” “Ân, rất đẹp. Tiểu Bảo vốn đã đẹp, mặc màu đỏ càng xinh hơn. Sau này mặc nhiều hơn.” “Hảo, ngươi thích thì ta mặc.” Thẩm Thời Kim xoa đầu hắn, nắm tay, khẽ cười: “Thích, vô cùng thích. Nhưng Tiểu Bảo mặc gì ta cũng thích.” Ôn Dung nhìn xuống cổ tay, thấy một chiếc vòng nhỏ, khẽ hỏi: “Cái này là gì?” “Lục lạc nhỏ.” “Là sính lễ?” “Đúng. Ta không thể để Tiểu Bảo gả trắng cho ta. Đây là vàng, còn khắc tên Tiểu Bảo.” Ôn Dung cầm lên, lắc lắc: “Sao không kêu leng keng?” “Bởi vì nó thành thật. Tiểu Bảo đã lớn, không thể lúc nào cũng leng keng. Nếu Tiểu Bảo thích, sau này ta kiếm tiền mua thêm.” Ôn Dung lắc đầu, thì thầm: “Ta thích cái này.” Trên lục lạc khắc hai chữ “Như Cẩm”. Nghe thấy, Ôn Dung khẽ run, mắt ánh nước. Thẩm Thời Kim ôn nhu nói: “Đó là mong ước đẹp nhất cha ngươi để lại cho ngươi. Tiểu Bảo không cần gánh sai lầm của người khác. Ngươi vốn đã rất tốt.” Ôn Dung bĩu môi, thì thầm: “Ta không có.” “Hảo, Tiểu Bảo không có.” Giờ lành đến, hai người cùng nhau bái thiên địa. Triệu thị nghẹn ngào rơi nước mắt. Hồ Thúy Lan cười trêu: “Triệu muội muội, sao lại khóc, chuyện vui mà.” “Ta là vì cao hứng.” Triệu thị lau nước mắt, rồi trao bao lì xì cho cả hai: “Các con từ nhỏ đã bên nhau, nay thành thân. Nhị à, sau này phải đối xử tốt với Tiểu Dung.” “Ngươi yên tâm, nương.” Ôn Dung cũng nhỏ giọng: “Nương, ta cũng sẽ đối tốt với Tiểu nhị.” “Được, nương biết.” Không nhiều khách, nhưng náo nhiệt vô cùng. Cao phu tử, Triệu Văn Hiên đều chúc mừng, còn kéo Thẩm Thời Kim uống rượu tới tận khuya. Đêm xuống, Ôn Dung dìu Thẩm Thời Kim vào phòng, trách nhỏ: “Ta bảo ngươi uống ít thôi, giờ say rồi.” “Ta không say.” Thẩm Thời Kim khẽ cười. “Gạt người.” Ôn Dung đỏ mặt, chớp mắt nhìn hắn. Thẩm Thời Kim buông tay, đứng thẳng, mỉm cười ấm áp: “Thấy chưa, ta đứng vững. Nhưng ta thích được Tiểu Bảo đỡ, như vậy giống đang được làm nũng.” Ôn Dung ngượng ngùng quay mặt: “Ta mới không có.” “Có.” Trong phòng trải toàn màu đỏ: màn giường, gối, chăn đều rực rỡ. Thẩm Thời Kim kéo Ôn Dung ngồi xuống, dịu dàng: “Tiểu Bảo, ta sẽ bảo hộ ngươi cả đời.” “Ta biết.” Hắn rót rượu hợp cẩn. Ôn Dung nhăn mày: “Rượu cay, ta không thích.” “Đây là rượu trái cây, ngọt. Nếm thử đi.” Ôn Dung liếm một ngụm, đôi mắt sáng lên: “Ngọt! Thật ngon.” Hắn uống liền hai chén nhỏ, rồi mềm oặt trong ngực Thẩm Thời Kim, khuôn mặt đỏ bừng, khẽ nói: “Tiểu nhị, chúng ta cả đời ở bên nhau nhé.” “Hảo.” “Tiểu nhị… ngươi thật đẹp.” Thẩm Thời Kim cúi xuống, thì thầm bên tai: “Biết thành thân rồi phải làm gì không?” Ôn Dung đỏ rực, rụt đầu vào ngực hắn, ấp úng: “Hôm qua mẫu thân… cho ta xem sách, ta biết rồi.” Nghe vậy, Thẩm Thời Kim cười thấp, hôn lên đôi mắt long lanh kia: “Vậy Tiểu Bảo học được chưa?” “Học xong. Nếu ta không làm tốt, ngươi có thể giúp ta.” Nghe thế, Thẩm Thời Kim nhịn không được bật cười, ôm chặt lấy hắn: “Được, ta sẽ hảo hảo giúp ngươi.” Ánh nến chiếu đỏ màn giường, hai thân ảnh quấn chặt lấy nhau. Đêm tân hôn, vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào, khắc sâu vào lòng cả hai.    

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 15+ 14 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 chương 24 chương 25 chương 26 chương 27 chương 28 chương 29 chương 30 chương 31 chương 32 chương 33 chương 34 chương 35 chương 36 chương 37 chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 chương 53 chương 54 chương 55 chương 56 chương 57 chương 58 chương 59 chương 60 chương 61 chương 62 chương 63 chương 64 chương 65 chương 66 chương 67 chương 68 chương 69 chương 70 chương 71 chương 72 chương 73 chương 74 chương 75 chương 76 chương 77 chương 78 chương 79 chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 chương 88 chương 89 chương 90 chương 91 chương 92 chương 93 chương 94 chương 95 chương 96 chương 97 chương 98 chương 99 chương 100 chương 101 chương 102 chương 103 chương 104 chương 105 chương 106 chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 chương 119 chương 120 CHƯƠNG 121 chương 122 chương 123 chương 124 chương 125 chương 126 chương 127 chương 128 chương 129 chương 130 chương 131 chương 132 chương 133 chương 134 chương 135 chương 136 chương 137 chương 138 chương 139 chương 140 chương 141 chương 142 chương 143 chương 144 chương 145 chương 146 chương 147 chương 148 chương 149 chương 150 chương 151 chương 152 chương 153 chương 154 chương 155 chương 156 chương 157 chương 158 chương 159 chương 160 chương 161 chương 162 chương 163 chương 164 chương 165 chương 166 chương 167 chương 168 chương 169 chương 171 chương 172 chương 173 chương 174 chương 176 chương 177 chương 178 chương 179 chương 180 chương 181 chương 182 chương 183 chương 184 chương 185 chương 186 chương 187 chương 188 chương 189 chương 190 chương 191 chương 192 chương 193 chương 194 chương 195 chương 196 chương 197 chương 198 chương 199 chương 200 chương 201 chương 202 chương 203 chương 204 chương 205 chương 206 chương 207

chương 208

chương 209 chương 210 chương 211 chương 212 chương 213 chương 214 chương 215 chương 216 chương 217 chương 218 chương 219 chương 220: END chương 221 - ngoại truyện
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao