Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 75

Chương 75: Ức Hiếp Người Tình hình hiện tại, Bạch Trạch xem như đã nhìn thấu, một nhà ba người này muốn nhân lúc Mặc không có nhà, kéo đến nhào nặn cái "quả hồng mềm" là hắn đây mà. Nguyên và Bạch Thanh không kiếm chác được gì từ chỗ hắn, nên mới gọi "lão đại" trong nhà tới để gây áp lực. Nhìn cái thái độ này, phỏng chừng đối với nguyên chủ cũng chẳng ra gì, quả nhiên, cả nhà không có lấy một thứ tốt. Có điều, đến đây để thị uy, ngươi tìm nhầm người rồi. Bạch Trạch thản nhiên lên tiếng: Ngươi nhìn không ra sao? Canh khẽ nheo mắt, trong đồng tử màu xám xẹt qua một tia kinh ngạc. Trước khi tới đây, Nguyên và Bạch Thanh nói với hắn về sự thay đổi của Bạch Trạch, hắn còn thấy khoa trương, nhưng hiện tại, dường như quả thực đã khác xưa. Đặc biệt là cảm giác tỏa ra quanh thân, hoàn toàn không giống với vẻ rụt rè sợ sệt trước mặt hắn ngày xưa, đôi mắt tuy vẫn lạnh lùng như hiện tại, nhưng khi đó lại mang nhiều phần sợ hãi hơn. Giọng Canh có chút trầm xuống: Dạo này sao không về nhà? Về nhà? Về để các người chực chờ ức hiếp, hay là xách đồ dâng tận cửa? Bạch Trạch đảo mắt nhìn quanh một lượt: Đây chẳng phải là nhà ta sao, ta còn phải về đâu nữa? Canh lắc đầu, nói giọng đầy tâm huyết: Đứa trẻ ngốc, đây sao có thể coi là nhà của ngươi? Mặc mới là chủ nhân của sơn động này, ngươi phải hiểu rằng, chúng ta mới là người một nhà. Mặc có thể sẽ không cần ngươi, nhưng chúng ta thì không bao giờ bỏ rơi ngươi. Bạch Trạch vẻ mặt thờ ơ: Ồ, vậy cứ đợi đến khi Mặc đuổi ta ra ngoài rồi hãy nói. Biểu cảm của Canh khựng lại trong thoáng chốc: Ngươi chẳng lẽ không lo lắng sau khi bị Mặc đuổi đi, ngươi phải làm sao sao? Ngươi thậm chí còn không có lấy một cái sơn động. Bạch Trạch mặt không cảm xúc: Chờ chết. Canh: ... Nhìn thấy bạn lữ sắp nổi hỏa, Nguyên kịp thời lên tiếng, ra vẻ vô cùng từ ái: Bạch Trạch, đừng nói lời hồ đồ, người một nhà chúng ta đều phải sống tốt. Bạch Trạch nghe mà nổi hết cả da gà: Các người nhìn xong chưa? Nguyên nghi hoặc: Ừm? Chẳng phải đến xem ta sao? Bạch Trạch xoay một vòng trước mặt họ: Trước sau trái phải đều xem cả rồi, giờ có thể đi được chưa? Ngươi có ý gì? Bạch Thanh giận dữ lườm Bạch Trạch: Thú phụ đích thân tới thăm ngươi, ngươi vậy mà lại có thái độ này! Đích thân? Uy phong thật lớn, không biết còn tưởng hắn là tỉnh trưởng không bằng? Ồ không, nên gọi là "Lục trưởng" của đại lục Thú Thần mới đúng. Bạch Trạch không nhịn được mà đảo mắt: Thái độ gì chứ? Ngược lại là ngươi, đến thăm ca ca mà cứ trợn mắt quát tháo, thật vô lễ. Canh nghe mà thấy phiền muộn, bỗng nhiên vỗ mạnh xuống bàn một cái. Bạch Trạch thầm nghĩ, biết thế thì rắc ít đá vụn lên bàn, hoặc lấy lông heo rừng làm đồ trang trí cắm ngược lên trên cho rồi. Bạch Trạch. Giọng Canh trở nên nghiêm khắc: Ngươi là đứa con lớn nhất trong nhà, đừng quên trách nhiệm của mình. Nhìn mặt ngươi còn là người già nhất nhà đấy, sao ngươi không nhớ trách nhiệm của mình đi? Bạch Trạch giả ngây giả ngô: Trách nhiệm gì? Canh ho khan một tiếng, Nguyên ăn ý mở lời: Bạch Trạch, chúng ta hiện tại tuy ở bộ lạc Báo Đen, nhưng cũng chưa thực sự hòa nhập được, thức ăn được chia chẳng bao nhiêu, chân Thú phụ ngươi lại bị thương rồi. Người một nhà phải tương trợ lẫn nhau mới có thể sống yên ổn ở đây được. Nguyên lộ vẻ do dự: Ngươi... đã lâu rồi không mang thứ gì về nhà. Được rồi, đây là mở cửa thấy núi, cũng chẳng thèm diễn nữa. Á phụ, bạn lữ của Từ qua đời rồi, tự mình sống cũng rất tốt đó thôi. Bạch Trạch liếc Canh một cái, cố tình kéo dài giọng điệu: Huống hồ —— Thú phụ chẳng phải vẫn còn sống sờ sờ đây sao? Nhưng Thú phụ ngươi bị thương ở chân rồi. Cả nhà đều cần phải ăn cơm. Bạch Trạch nghiêm túc hỏi: Á phụ, ngươi là đang chê Thú phụ không làm việc, lại còn ăn nhiều sao? Canh nhìn về phía Nguyên. Nguyên vội vàng phủ nhận: Ta không có. Bạch Thanh chỉ vào Bạch Trạch: Nếu không phải tại ngươi, chân Thú phụ có thể bị thương sao? Tại ta? Bạch Trạch cau mày: Ta đánh gãy à? Bạch Thanh: ... Biết Bạch Trạch lúc thú triều bùng phát đã bị thương ở đầu, cái gì cũng không nhớ rõ, lại còn khờ khạo mất hai năm, Nguyên và Canh liếc nhau, lập tức đem lời nói dối từng thêu dệt ra dùng lại lần nữa. Ngươi quên rồi sao? Lúc đó ngươi bị một con gấu đen phát điên tấn công, nếu không phải Thú phụ cứu ngươi, ngươi sớm đã mất mạng rồi. Nguyên vừa nói vừa lau nước mắt: Chân của Thú phụ bị con gấu đó cắn đến máu thịt be bét... Thật là một câu chuyện cảm động. Nếu không phải đã thấy qua bộ mặt thật của họ, nghe qua đủ loại chuyện ác liệt họ đối xử với nguyên thân, thì hắn đã tin thật rồi. Bạch Trạch trong lòng chỉ lẩm bẩm một giây, sau đó lắc đầu: Ta không tin. Nguyên và Bạch Thanh đều sững sờ. Họ đều không ngờ Bạch Trạch lại nói như vậy. Nguyên nén giận trong lòng, khổ sở nói: Đứa trẻ này, đây chính là sự thật mà. Bạch Trạch nhìn Bạch Thanh: Các người có bằng chứng không? Bạch Thanh biết hắn cố ý, tức đến nổ phổi, giọng đột nhiên cao vút: Chính là tại ngươi! Chính vì ngươi là kẻ bất tường, nên nhà chúng ta mới thành ra thế này! Lại còn bày đặt mê tín nữa. Bạch Trạch tò mò hỏi: Ai bảo ta bất tường? Đó chính là Đại Vu của bộ lạc Linh Miêu chúng ta đích thân nói đấy! Bạch Thanh nhắc đến đây, tự cho là đã đâm trúng nỗi đau của Bạch Trạch, mặt lộ vẻ ưu việt: Người trong bộ lạc chúng ta ai cũng biết. Bạch Trạch sắc mặt không chút gợn sóng: Các người chắc là tìm nhầm kẻ lừa đảo về làm Đại Vu rồi phải không? Câm miệng! Canh giận dữ quát tháo: Không được vô lễ với Đại Vu! Bạch Trạch nghe đám người Tinh nhắc qua, mình và nhà Bạch Thanh là vì thú triều mà lánh nạn tới đây. Hắn hỏi: Đại Vu đó lợi hại lắm sao? Bạch Thanh: Đương nhiên! Nếu Đại Vu đó lợi hại như vậy, tại sao chúng ta bây giờ lại ở bộ lạc Báo Đen? Bạch Trạch thong thả lên tiếng: Chẳng lẽ là bộ lạc Linh Miêu không cần chúng ta nữa? Hay là —— đã bị diệt vong rồi? ... Cả sơn động tức khắc im phăng phắc. Bạch Trạch trong lòng chỉ thấy buồn cười, bảo ta bất tường? Ta rõ ràng rất cát tường, ta là điềm lành!!! Lúc nhỏ bà ngoại đã đặc biệt xem bói cho hắn, đại sư nói đời này hắn vượng những người xung quanh nhất. Bạch Trạch phiền không chịu nổi, vừa định đuổi họ đi, thì giây tiếp theo, Canh vốn đang ngồi trên ghế đá bỗng chốc biến thành một con linh miêu xám khổng lồ, nhảy vọt lên, vồ về phía Bạch Trạch. Y da! Bạch Trạch vội vàng né sang bên cạnh. Không lẽ chọc giận người ta rồi sao? Biết thế thì bớt mỉa mai vài câu. Bạch Trạch thầm hối hận, vốn dĩ chỗ này ở hẻo lánh, Mặc lại không có nhà, họ mà ra tay thật thì mình chắc chắn chịu thiệt. Linh miêu khổng lồ phát ra một tiếng gầm thấp, xương bả vai nhô cao, trong đồng tử màu xám là vẻ u ám đến hãi hùng. Tim Bạch Trạch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn muốn chạy ra ngoài sơn động, Canh dường như nhận ra ý đồ của hắn, trực tiếp chặn đứng lối ra. Nguyên và Bạch Thanh lạnh lùng đứng nhìn, thậm chí còn tránh sang một bên để khỏi bị vạ lây. Đột nhập hành hung đây mà! Bạch Trạch cảm thấy phen này tiêu đời rồi. Canh rất hưởng thụ sự sợ hãi của Bạch Trạch, cảm thấy quả thực nên cho hắn một bài học. Thế là chân sau đạp mạnh xuống đất, thân hình to lớn lập tức vồ ngã Bạch Trạch xuống sàn, hàm răng sắc nhọn đột ngột bóp nghẹt cổ họng Bạch Trạch. Lưng Bạch Trạch đập mạnh xuống đá cứng, đau đến mức mặt hắn trắng bệch. Cổ truyền đến cảm giác đau nhói.

Bình luận (10)

Đăng nhập để bình luận

Mai ThiMai Thi

Thiếu chương 176 rồi sốp ơi

Fan ZhiMeiFan ZhiMei

Huhu chương 79 rõ ràng Viêm và Hề là cha con, mà beta thành chú cháu luôn rồi, đọc bị cấn lắm shopp ơi

CửuCửu

Ê nha má tên " bạch trạch " ở hiện đại kia ghét vl , đm , ko nên tìm dv đánh thuê mà phải tìm 1 tên nghiện chơi SM ý hành cho 1 trận ms nhớ , bé quyết cute rứa mà nỡ lòng nào đánh ẻm

CửuCửu

Tu hiểu lun rồi, ghét cái tên bạch trạch cũ kia ghê , mắc j mê luyến thế giới hiện đại xong hành mặc vs quyết ác dễ sợn, mong cha kia qua thế giới hiện đại sôgs ko tôtd

CửuCửu

Ê tu ko hiểu 1 chỗ, tức là trước khi đẻ quyết bạch trạch vẫn là bạch trạch , sau khi đẻ quyết xong thì bạch teachj xuyên về hiện đại người ở lại ko phải là bạch trạch nữa đk

KatherineKatherine

Xác nhận tình cảm rồi hu hú khẹt khẹt 😆😚

VyVy

Quá đã, ra liên tục đi shop ơi

Hồ Bảo NhiHồ Bảo Nhi

Ủa shop ơi lúc đầu cậu nhóc tên Quyết mà sao giờ lại đổi thành Giác rồi?

CửuCửu

Truyện hay qua shoppp ơii , nhưng shop có thể beta lại chương 47 đc ko Mã là trai mà cứ dịch là cô ta hoài , với từ chường 47 đó xưng hô bị loạn rồi con trai của thụ9 là quyết xong lại dịch thành giác , á thú nhân Mục thì chương mớ nhất lại dịch thành Mân , có vài tên bị đổi rồi đọc cấp lú lun á shop ơi

Khanh chiKhanh chi

Nay có chương mới k add

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 62 Chương 61 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74

Chương 75

Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85: Dầu Hào Chương 86 Chương 87 Chương 88: Vi Ngụy Cứu Triệu Chương 89: Tuyết Rơi Rồi Chương 90: Thật Lạnh Chương 91: Trở về bộ lạc Chương 92: Thuốc thối thối Chương 93 Chương 94: Ký ức bị lãng quên Chương 95: Trùng phùng Chương 96: Xin lỗi Chương 97: Không được Chương 98: Mãi mãi bên ngươi Chương 99: Do Bạch Trạch làm Chương 100: Dọn tuyết Chương 101: Đục băng bắt cá Chương 102: Đào bẫy Chương 103: Miêu Chương 104: Là ta Chương 105: Ngươi đánh ta đi Chương 106: Oa tắc! Chương 107: Chuyện quan trọng Chương 108: Rất khó uống Chương 109: Bắt thỏ Chương 110: Đòi khen ngợi Chương 111: Bộ lạc Thỏ Thỏ Chương 112: Muốn cái gì?! Chương 113: Rất thích Chương 114: Chọn đồ Chương 115: Tổng tài bá đạo Mặc Chương 116: Đánh nhau rồi Chương 117: Đừng tức giận Chương 118: Nghịch tuyết Chương 119: Tặng thuốc Chương 120: Tị và Chiêu Chương 121: Tìm á phụ Chương 122: Né tránh hắn Chương 123: Bắt con mồi Chương 124: Ăn cơm cho hẳn hoi Chương 125: Con hổ chết tiệt Chương 126: Ăn cơm cho hẳn hoi Chương 127: Chúc mừng năm mới Chương 128: Nước quả Túy Túy Chương 129: Ngươi là của ta Chương 130: Viên củ cải chiên Chương 131: Gửi đồ Chương 132: Dọn đồ Chương 133: Ta sai rồi Chương 134: Dỗ dành ngươi Chương 135: Bảy ngày đã tới Chương 136: Trời trở lạnh Chương 137: Cá phi lê sốt cà chua Chương 138: Nỗ lực nhiều hơn chút Chương 139: Cán mì sợi Chương 140: Ta thật hạnh phúc Chương 141: Không nỡ Chương 142: Trở về rồi Chương 143: Sườn xào sơn tra Chương 144: Thích ngươi Chương 145: Săn gấu đen Chương 146: Đại bàng Harpy tập kích Chương 147: Ngủ đi Chương 148: Lĩnh thịt rắn Chương 149: Ai chủ động Chương 150: Đừng ra ngoài Chương 151: Lừa người Chương 152: Mùa xuân đã đến Chương 153: Hái lá trà Chương 154: Xông thịt lạp Chương 155: Thịt kho Chương 156: Đổi thịt ăn Chương 157: Cá nhỏ tôm nhỏ Chương 158: Mang cơm theo Chương 159: Làm phôi gốm Chương 160: Đào măng xuân Chương 161 Chương 162: Làm chuẩn bị Chương 163: Khởi hành đi hội chợ Chương 164: Thu dọn đồ đạc Chương 165: Làm ăn Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169: Đang trao đổi Chương 170: Tới giao hàng Chương 171: Chuyện xưa Chương 172 Chương 173: Gà con Chương 174: Nến Chương 175: Đo đạc Chương 177: Vịt con Chương 178: Tiếp cơm Chương 179: Có muốn ôm không Chương 180: Tìm kiếm Chương 181: Trạm dừng chân khổng lồ Chương 182: Món quà từ biển cả Chương 183: Trứng vịt muối Chương 184: Cuối cùng cũng chết tâm rồi Chương 185: Mèo nhỏ xinh đẹp Chương 186: Đậu tương Chương 187: Mỹ thực thiên Chương 188: Miến chua cay Chương 189: Vắt sữa bò Chương 190: Ô che mưa Chương 191: Cơm dẻo canh ngọt Chương 192: Ngày mưa Chương 193: Trang trại chăn nuôi Chương 194: Đổi lấy mía Chương 195: Nấu đường Chương 196: Bưng đĩa bỏ chạy Chương 197: Kế hoạch Chương 198: Xe kéo Chương 199: Khúc nhạc dạo nhỏ Chương 200: Gội đầu Chương 201: Đồ vịt kho
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao