Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 123: Bắt con mồi

Chương 123: Bắt con mồiLinh miêu vốn dĩ sinh sống ở vùng cao nguyên tuyết phủ, tốc độ tự nhiên không hề thua kém các báo đen, thậm chí khi xuyên qua tuyết trắng, tư thế còn có phần kiện khát hơn. Chỉ là bộ lông màu xám bạc hơi quá xốp, mỗi lần chạy lại rung rinh như một cục bông lớn. Mặc bám sát ngay phía sau cậu, đôi mắt áp căn bản chưa từng rời đi dù chỉ một giây. Linh miêu chạy đến vui vẻ, lông dính đầy tuyết liền cố ý chạy đến bên cạnh Mặc, ra sức rũ lông, nhìn báo đen bị bắn tuyết đến mức phải nheo mắt lại, cậu đắc ý quẫy đuôi liên tục. Mặc xưa nay luôn dung túng, chẳng hề tức giận, còn tinh tế dùng chiếc lưỡi nóng hổi giúp linh miêu liếm mặt và cổ. Động vật quanh bộ lạc rất thưa thớt, các báo đen đã chạy ròng rã suốt một ngày trời, mãi đến lúc đêm xuống mới tới được địa điểm đầu tiên. Rất may mắn, có một hang động có thể cung cấp nơi trú chân tạm thời. Sau khi các thú nhân biến lại thành người, họ bắt đầu nhặt củi, tìm đá dựng bếp, nhóm lửa nấu cơm. Bạch Trạch thực sự đã mệt không hề nhẹ, cậu tìm một chỗ khô ráo kín gió, cuộn tròn người thành một vòng, vùi mặt vào bụng mình, mí mắt cứ thế sụp xuống từng chút một. Bên ngoài tuyết phủ khắp nơi, đun nước rất tiện, mà nước cũng nhanh nguội. Mặc dùng vật chứa bằng vỏ sò múc một ít nước, nửa quỳ trước mặt linh miêu: "Uống một chút đi." Linh miêu "meo" một tiếng, ngồi dậy cúi đầu, chiếc lưỡi hồng phấn bắt đầu liếm nước từng nhịp một. Bạch Trạch lúc uống nước rất nghiêm túc, lưỡi đưa ra thu vào như một cánh hoa cuốn lại. Mặc rất thích nhìn cảnh này. Lúc ăn cơm cũng vậy, hắn khoanh chân ngồi trên mặt đất, tay lớn vươn ra ôm linh miêu vào lòng, xé từng miếng thịt đút cho cậu. Việc này làm Bạch Trạch có chút ngại ngùng, cậu dùng đầu húc vào người Mặc mấy lần, ý bảo hắn để cậu tự ăn. Mặc không hề lay chuyển, vẫn chấp nhất với việc tự tay đưa thịt vào miệng Bạch Trạch. Bọn Viêm nhìn đến vui vẻ, cảm thấy Mặc đúng là đang nuôi con nhỏ, không, còn tỉ mỉ hơn cả nuôi con, hận không thể tự mình nhai nát rồi mớm cho Bạch Trạch ăn luôn. Nhưng với mức độ quấn quýt của hai người họ thì chuyện này cũng bình thường. Đêm đến lúc nghỉ ngơi, mọi người đều ở trạng thái thú hình. Tuy cửa hang vẫn có gió lùa vào vù vù nhưng cũng không phải là không thể chịu đựng được. Bạch Trạch bây giờ đã trở thành vật báu của Mặc, nếu không ôm không ấp thì báo đen sẽ cuống cuồng quất đuôi, cứ phải dùng bốn chân bao lấy linh miêu, vùi mặt vào đầu cậu mới ngủ ngon được. Có khi còn quá đáng hơn, trực tiếp vùi vào bụng linh miêu, cái miệng cũng chẳng chịu để yên. Đẩy không nhúc nhích, Bạch Trạch rất bất lực, chỉ đành đợi hắn ngủ say rồi mới cẩn thận nhích sang một bên. May mà đêm nay mọi người đều ở đây, Mặc thu liễm hơn nhiều, ngoan ngoãn để Bạch Trạch được ngủ một giấc an ổn. Tị đứng cách Chiêu tận tám trượng. Chiêu cũng chẳng thèm để ý đến hắn. Bầu không khí giữa hai người họ, ngay cả kẻ đần độn về tình cảm như Côn cũng nhận ra có điều không đúng. Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, mọi người đã tại chỗ tìm vật liệu trong hang để mài vuốt. Bạch Trạch cũng gia nhập, thậm chí còn hăng hái hơn cả. Mục tiêu của Chiêu nằm ở thảo dược. Gần đây thú non và á thú nhân trong bộ lạc phát sốt nhiều, trong lòng hắn có chút bất an, nên sau khi tỉnh dậy liền bắt đầu dùng vuốt bới tuyết, vừa đánh hơi vừa tìm kiếm thảo dược. Vì ở trạng thái thú hình ngôn ngữ không thông, trước khi xuất phát Mặc lại biến thành người, dặn dò Bạch Trạch: "Lát nữa lúc săn bắn, cứ đi sát bên cạnh ta." "Thấy con mồi đi lẻ cũng đừng đuổi theo quá xa." "Vạn nhất gặp phải dã thú, ngươi lập tức trèo lên cây rồi hét lớn." ... Mặc một hơi nói rất nhiều thứ, có thể nói là chi li tỉ mỉ, nhưng tổng kết lại chỉ có một điểm: Đều rất nguy hiểm, ngươi hãy tránh xa ra. Hắn hỏi: "Nghe thấy chưa?" Linh miêu gật đầu. Cậu đến đây với tinh thần trọng ở tham gia, kiên quyết không kéo chân cả đội nên đương nhiên sẽ tuân theo sắp xếp. Tị và Diệp phát hiện ra phân động vật còn mới ở vùng lân cận, thuận theo đó tìm kiếm cả chặng đường, cuối cùng định vị được một khu vực hẻm núi phía Tây rừng rậm. Hai bên vách núi dựng đứng, đá tảng nằm ngang, trên lớp tuyết dày có từng chuỗi dấu chân dài, cuối cùng biến mất bên vách đá dốc đứng gần như thẳng đứng. Bạch Trạch nghi hoặc ngẩng đầu, phát hiện trên sườn núi nghiêng có rất nhiều dấu chân đan xen. Chẳng lẽ là sơn dương? Các báo đen tản ra, Mặc ra hiệu cho Bạch Trạch đi theo mình. Tuy nhiên, canh chừng suốt một buổi sáng cũng chẳng thấy bóng dáng con mồi nào. Dứt khoát, mọi người cùng nhau đào bẫy, sau đó giúp Đại phù thủy tìm thảo dược. Tị có kinh nghiệm hơn những người khác, nhưng luôn vô tình hay cố ý tách khỏi Chiêu. Chiêu rất muốn đá hắn một phát, thế là đi tới, nhân lúc những người khác không chú ý, hắn thực sự đã làm vậy. Tị trực tiếp làm một lễ quỳ lạy với đại sơn. Hắn đột ngột quay đầu lại, nhìn rõ là ai xong, biểu cảm muốn trừng trị người lập tức tan thành mây khói, mở miệng hỏi: "Làm sao vậy?" Chiêu nhàn nhạt nói: "Đứng không vững." Tị biểu cảm phức tạp nhưng không nói gì, rút đầu gối ra khỏi đống tuyết. Đến lúc chập choạng tối, ngay khi mọi người chuẩn bị quay về hang động để đợi thu hoạch từ bẫy vào ngày mai, một con vật với hai chiếc sừng lớn màu xám nâu trên đầu xuất hiện. Bạch Trạch nhìn một cái, đúng là sơn dương, vóc dáng rất lớn và cường tráng. Tị và Diệp liếc nhau, ngay sau đó các báo đen chia làm hai đội, bò trườn trên tuyết tiến về phía trước. Nhưng bộ lông của họ quá lộ liễu, khiến con sơn dương ở trên cao lập tức phát hiện ra. Nó nhảy lên vách đá vài cái, nhìn xuống đám báo đen với vẻ mặt rất khinh khỉnh, thậm chí còn khiêu khích ngoác miệng kêu lên vài tiếng. Côn lập tức nổi giận, "ao u" với nó một tiếng. Trong tầm mắt lại xuất hiện thêm vài con sơn dương, động tác linh hoạt và tao nhã đi nghiêng người qua lại. Các báo đen chỉ biết nhìn mà không bắt được, cuống quá cứ dùng vuốt gãi đầu. Tuy nhiên, Bạch Trạch nhờ vào lớp lông ngụy trang của linh miêu đã lặng lẽ từ phía sau vòng qua phía bên trái vách đá nơi đàn sơn dương đang đứng. Linh miêu sống ở cao nguyên tuyết phủ cực kỳ giỏi đi lại trên đá, cậu nhanh chóng xuyên qua các kẽ đá. Đám báo đen bên dưới cũng chú ý đến con linh miêu đang áp sát đàn sơn dương. Đặc biệt là Mặc, thấy Bạch Trạch leo lên cao như vậy, tim hắn như treo ngược lên cành cây. Linh miêu lúc này đang trong trạng thái cực kỳ căng thẳng và hưng phấn, cậu nín thở ngưng thần, sau khi đảm bảo khoảng cách đã đạt tới phạm vi tấn công, đệm vuốt dày dặn dùng sức đạp đất, cơ thể đột ngột vút lên không trung, dũng mãnh vồ về phía một con sơn dương. "Be~!" Con sơn dương đó vạn lần không ngờ được sẽ có linh miêu tấn công mình từ phía sau, sau một tiếng kêu kinh hãi liền lăn thẳng xuống dưới. Các báo đen đã chực sẵn bên dưới lập tức xuất động. Linh miêu tiếp tục nhảy vọt truy đuổi trên vách đá, tư thế cực kỳ kiện khát. Đàn sơn dương chạy tán loạn, trong lúc hỗn loạn có không ít con ngã xuống dưới vách đá. Mặc với tốc độ nhanh nhất cắn đứt cổ họng con mồi, sau đó di chuyển theo vị trí của linh miêu, sẵn sàng làm đệm thịt cho cậu bất cứ lúc nào. Bạch Trạch cuối cùng nhắm trúng một con mồi cỡ vừa. Một con linh miêu và một con sơn dương triển khai một cuộc rượt đuổi kịch liệt trên vách đá. Thấy họ càng lúc càng rời xa mặt đất, Mặc lo đến phát điên, gầm lên mấy tiếng cố gắng bảo Bạch Trạch đi xuống. Nhưng Bạch Trạch lúc này đang rất hăng máu, gen săn bắn trong xương tủy đã hoàn toàn được thức tỉnh, mỗi thớ cơ trên cơ thể đều tràn đầy nhiệt huyết. Vuốt của linh miêu có lực bám rất mạnh, so với việc di chuyển từng bước một của sơn dương, khoảng cách nhảy vọt của cậu có ưu thế hơn. Hai bên đối đầu chưa được bao lâu, linh miêu đã chiếm thượng phong. Cậu đột ngột xoay người, trực tiếp từ trên cao vồ lấy con sơn dương.

Bình luận (10)

Đăng nhập để bình luận

Wiuwiu Wiuwiu

Shop ơi thiếu chương 176 rồi ạ

Shikary RinShikary Rin

Ơ sao con của Bạch Trạch lúc đầu là Quyết mà ở chap 46 lại gọi là Giác vậy hả mn ?

Shikary RinShikary Rin

mẹ tôi cx hay bảo ăn cả vỏ tôm cho có canxi :))

Ngô HàNgô Hà

có ngoại truyện k sóp để mình thi thoảng vào hóng

Miu Nguyễn Miu Nguyễn

Ôi mong có ngoại truyện lắm lắm lun í. Lâu lắm rồi mới đọc được bộ truyện cuốn vầy, đọc mà cứ sợ hết truyện 🥹. Tất nhiên có cố một số chỗ dịch hơi lỗi vs cốt truyện chưa quá logic nhưng tổng thể vẫn rất cuốn, nhân vật nào cũng dễ thương, tương tác giữa các nhân vật siêu cute lun, đặc biệt còn là kiểu dạng kiểu có ẩu tể thú nhân vầy

Miu Nguyễn Miu Nguyễn

thiếu chương 176 rồi shop ơi 😭😭😭

Miu Nguyễn Miu Nguyễn

truyện dễ thương quá trời lun

D. D.

Thiếu chương 176 r sốp ơi

Sany KimSany Kim

Chừng nào có chap mới vậy ạ 🥺 hóng quá hà

Ngô HàNgô Hà

hóng chap mới ạ

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 62 Chương 61 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85: Dầu Hào Chương 86 Chương 87 Chương 88: Vi Ngụy Cứu Triệu Chương 89: Tuyết Rơi Rồi Chương 90: Thật Lạnh Chương 91: Trở về bộ lạc Chương 92: Thuốc thối thối Chương 93 Chương 94: Ký ức bị lãng quên Chương 95: Trùng phùng Chương 96: Xin lỗi Chương 97: Không được Chương 98: Mãi mãi bên ngươi Chương 99: Do Bạch Trạch làm Chương 100: Dọn tuyết Chương 101: Đục băng bắt cá Chương 102: Đào bẫy Chương 103: Miêu Chương 104: Là ta Chương 105: Ngươi đánh ta đi Chương 106: Oa tắc! Chương 107: Chuyện quan trọng Chương 108: Rất khó uống Chương 109: Bắt thỏ Chương 110: Đòi khen ngợi Chương 111: Bộ lạc Thỏ Thỏ Chương 112: Muốn cái gì?! Chương 113: Rất thích Chương 114: Chọn đồ Chương 115: Tổng tài bá đạo Mặc Chương 116: Đánh nhau rồi Chương 117: Đừng tức giận Chương 118: Nghịch tuyết Chương 119: Tặng thuốc Chương 120: Tị và Chiêu Chương 121: Tìm á phụ Chương 122: Né tránh hắn

Chương 123: Bắt con mồi

Chương 124: Ăn cơm cho hẳn hoi Chương 125: Con hổ chết tiệt Chương 126: Ăn cơm cho hẳn hoi Chương 127: Chúc mừng năm mới Chương 128: Nước quả Túy Túy Chương 129: Ngươi là của ta Chương 130: Viên củ cải chiên Chương 131: Gửi đồ Chương 132: Dọn đồ Chương 133: Ta sai rồi Chương 134: Dỗ dành ngươi Chương 135: Bảy ngày đã tới Chương 136: Trời trở lạnh Chương 137: Cá phi lê sốt cà chua Chương 138: Nỗ lực nhiều hơn chút Chương 139: Cán mì sợi Chương 140: Ta thật hạnh phúc Chương 141: Không nỡ Chương 142: Trở về rồi Chương 143: Sườn xào sơn tra Chương 144: Thích ngươi Chương 145: Săn gấu đen Chương 146: Đại bàng Harpy tập kích Chương 147: Ngủ đi Chương 148: Lĩnh thịt rắn Chương 149: Ai chủ động Chương 150: Đừng ra ngoài Chương 151: Lừa người Chương 152: Mùa xuân đã đến Chương 153: Hái lá trà Chương 154: Xông thịt lạp Chương 155: Thịt kho Chương 156: Đổi thịt ăn Chương 157: Cá nhỏ tôm nhỏ Chương 158: Mang cơm theo Chương 159: Làm phôi gốm Chương 160: Đào măng xuân Chương 161 Chương 162: Làm chuẩn bị Chương 163: Khởi hành đi hội chợ Chương 164: Thu dọn đồ đạc Chương 165: Làm ăn Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169: Đang trao đổi Chương 170: Tới giao hàng Chương 171: Chuyện xưa Chương 172 Chương 173: Gà con Chương 174: Nến Chương 175: Đo đạc Chương 177: Vịt con Chương 178: Tiếp cơm Chương 179: Có muốn ôm không Chương 180: Tìm kiếm Chương 181: Trạm dừng chân khổng lồ Chương 182: Món quà từ biển cả Chương 183: Trứng vịt muối Chương 184: Cuối cùng cũng chết tâm rồi Chương 185: Mèo nhỏ xinh đẹp Chương 186: Đậu tương Chương 187: Mỹ thực thiên Chương 188: Miến chua cay Chương 189: Vắt sữa bò Chương 190: Ô che mưa Chương 191: Cơm dẻo canh ngọt Chương 192: Ngày mưa Chương 193: Trang trại chăn nuôi Chương 194: Đổi lấy mía Chương 195: Nấu đường Chương 196: Bưng đĩa bỏ chạy Chương 197: Kế hoạch Chương 198: Xe kéo Chương 199: Khúc nhạc dạo nhỏ Chương 200: Gội đầu Chương 201: Đồ vịt kho Chương 202: Thử thuốc Chương 203: Tiết thực hành Chương 204: Đứa nhỏ về nhà Chương 205: Cung tên đi săn Chương 206: Chuyện thú vị nhà Thanh Chương 207: Bán tào phớ Chương 208: Mặc cả Chương 209: Đồ len lông báo Chương 210: Mùa hè đến rồi Chương 211: Đổi sầu riêng Chương 212: Rất tốt Chương 213: Yến đến rồi Chương 214: Giường tre Chương 215: Thu hoạch lúa mì Chương 216: Trà sữa trân châu đường nâu Chương 217: Ngủ phòng bên Chương 218: Trượt chân Chương 219: Thạch băng đường nâu Chương 220: Say đến lú lẫn Chương 221: Đổi tiết trời Chương 222: Chạy mau Chương 223: Mau đi cứu hắn đi Chương 224: Tỉnh lại đi Chương 225: Rất kỳ quái Chương 226: Nhóc con nhà ngươi Chương 227: Đến đón ngươi Chương 228: Trở về bộ lạc Chương 229: Dọn dẹp hang động Chương 230: 520 Hắc Báo hoàng tử Chương 231: Bữa cơm đoàn viên Chương 232: Chương 233: Đuổi muỗi côn trùng Chương 234: Bắp rang bơ Chương 235: Chính văn hoàn
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao