Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 194: Đổi lấy mía
Chương 194: Đổi lấy míaThằng nhóc kia giọng khá lớn, gậy mía còn chưa chạm vào người đã bắt đầu gào khóc om sòm, thân hình uốn éo như con cá chép lớn, hết vặn trái lại nhảy lên đầy vẻ loạn xạ.
Á thú nhân bị nó dắt đi vòng quanh, đánh một hồi có lẽ đã mệt, bèn một tay tóm chặt lấy cánh tay thằng bé, tay kia cầm cây mía, mu bàn tay chống hông mà thở dốc.
Bạch Trạch nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi: "Đánh xong chưa?"
Mặc liếc mắt nhìn qua: "Chắc là chưa đâu."
"Ồ."
Hai người dứt khoát ngồi bệt xuống gốc cây, bắt đầu chơi cờ ca-rô. Quả nhiên, rất nhanh sau đó tiếng gào khóc lại vang lên lần nữa. Thằng nhóc cứ thấy hở ra là lách, buông tay là chạy, né được không ít đòn gậy. Á thú nhân kia trong lúc hỗn loạn còn không cẩn thận tự quất trúng mình mấy phát, thế là càng thêm tức giận.
Lúc sau, Bạch Trạch xoa xoa lỗ tai, nói: "Hay là... cứ ngăn lại một chút đi. Mặt trời sắp xuống núi rồi."
Mặc gật đầu, dắt theo Bạch Trạch bước tới.
Sau khi nện cho đứa nhỏ một trận, cơn hỏa trong lòng á thú nhân cũng tan đi phân nửa, cả người thư thái hơn không ít. Nhìn thấy đứa nhỏ đang nép sau lưng Bạch Trạch, người đó cũng không tiếp tục truy đuổi nữa.
Mặc không quên chính sự, hắn chỉ vào khúc gậy kia, hỏi về nguồn gốc.
"Ồ, cái này hả." Á thú nhân liếc nhìn thứ trong tay: "Người bộ lạc Khỉ Vàng mang tới. Lúc nãy ta đánh con mà không có gậy, người bên cạnh liền đưa cho ta một cây. Đừng nói nha, không ngờ dùng lại rất thuận tay."
Bạch Trạch hỏi: "Ta có thể dùng đồ để đổi nó với ngươi không?"
"Ngươi cũng muốn đánh con à?" Á thú nhân kinh ngạc: "Quyết ngoan ngoãn như vậy mà cũng phải ăn đòn sao?"
"Không phải, không phải." Bạch Trạch vội xua tay giải thích: "Thứ này có thể ăn, ta muốn mang về nghiên cứu một chút."
"Ồ, hóa ra là vậy." Á thú nhân cười nói: "Ngươi cứ trực tiếp cầm lấy đi. Đợi ngày mai có thể đến thẳng phía chợ, người bộ lạc Khỉ Vàng chắc vẫn còn ở đó."
Bạch Trạch nhận lấy cây mía, liên tục nói lời cảm ơn. Đứa nhỏ thấy á phụ mình hai tay trống trơn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, từ từ từ sau lưng Bạch Trạch ló đầu ra.
Tuy nhiên, sự thật lại chẳng như ý nó. Giây tiếp theo, Mặc đã đưa tới một cành cây thon dài thẳng tắp, còn tâm lý lột sạch lớp vỏ bên ngoài, trơn nhẵn bóng bẩy, quất lên người chắc chắn là rất có lực.
Hắn nói với á thú nhân: "Ngươi dùng cái này trước đi."
Thằng nhóc lại nhanh chóng thụt đầu vào, không thể tin nổi mà Á lên một tiếng.
Á thú nhân cầm thử, quả thực nhẹ nhàng hơn nhiều. Người đó vung vẩy hai cái, đứa nhỏ lập tức muốn chạy, liền bị Mặc xách gáy, lịch sự đưa trả về bên cạnh người lớn.
Trên đường về nhà, Bạch Trạch không nhịn được cười: "Sao ngươi lại hù dọa đứa trẻ như vậy."
"Nó phạm lỗi." Mặc nghĩ đến đàn vịt nhà mình: "Đặt mình vào vị trí đó, quả thực khiến người ta tức giận."
Bạch Trạch tò mò: "Vậy lúc Quyết còn nhỏ có từng bị đánh không?"
Mặc hồi tưởng lại: "Hình như là chưa từng."
Bạch Trạch dành lời khen ngợi: "Quả nhiên là một thú phụ tốt."
Mặc nắm lấy tay người kia: "Ngươi cũng là một á phụ tốt."
Bạch Trạch vui vẻ: "Quyết còn chưa lên tiếng, hai chúng ta đã ở đây tự khen ngợi nhau rồi."
Mặc rất hiểu rõ nhóc con nhà mình: "Trong lòng Quyết, ngươi chính là vị á phụ tốt nhất."
Bạch Trạch dán sát vào hắn, ngẩng mặt lên: "Vậy trong lòng ta, ngươi chính là bạn đời tốt nhất. Là người bạn đời tốt nhất, nhất, nhất trên thế gian này."
Lời tình tứ mộc mạc đến đầy bất ngờ, Mặc dừng bước chân. Dưới ánh ráng chiều, hắn nhìn sâu vào đôi mắt bạn đời, sau đó cúi đầu hôn lên.
...
Sáng sớm hôm sau, Bạch Trạch cùng Mặc đi tới chợ, quả nhiên nhìn thấy bộ lạc Khỉ Vàng mang tới từng bó mía xếp chồng lên nhau. Đêm qua Bạch Trạch đã thử loại mía tím này, rất ngọt, nước cũng nhiều, hàm lượng đường chắc chắn không ít.
Loại thực vật không thể làm no bụng này đối với người ở đại lục Thú Thần mà nói, giá trị không cao. Dù sao thì lương thực thực tế mới là quan trọng nhất.
Bạch Trạch bước tới, nói: "Chỗ này chúng ta đều lấy hết."
Người bộ lạc Khỉ Vàng nhìn á thú nhân trước mắt: "Ngươi chắc chắn là lấy toàn bộ?"
Bạch Trạch gật đầu: "Các ngươi muốn đổi thứ gì, cứ trực tiếp nói với những thú nhân phía trước là được."
"Ngươi là...?" Người bộ lạc Khỉ Vàng lần đầu tới đây, họ không tin một á thú nhân có thể trực tiếp quyết định việc trao đổi nhiều đồ như vậy, lại còn cho phép họ đưa ra yêu cầu.
Bạch Trạch bất đắc dĩ, trực tiếp gọi đám người Mặc đang khuân đồ đằng kia một tiếng. Mấy vị thú nhân cao lớn lực lưỡng lập tức bước tới. Tầm mắt Mặc đảo qua người Bạch Trạch: "Có chuyện gì vậy?"
Bạch Trạch đơn giản nói qua nguyên nhân. Đám tử sĩ ngày thường được nuôi bằng mỹ thực lập tức nhảy ra bảo vệ vị đầu bếp trưởng thần thánh của họ.
Viêm mặt đầy nghiêm túc: "Đây là đại ca của chúng ta."
Thần: "Đúng, chúng ta đều nghe lời hắn."
Lê: "Ở bộ lạc này, lời hắn nói là có trọng lượng nhất."
Người bộ lạc Khỉ Vàng nhìn nhau, rồi nhìn sang Bạch Trạch với ánh mắt đầy vẻ không tin nổi, nhưng vẫn rất nhanh trí nói: "Chúng ta bằng lòng đổi, vô cùng bằng lòng!"
Nhiệm vụ hoàn thành, Bạch Trạch liền đi quanh các bộ lạc khác xem có hàng mới không. Những ai đã biết Bạch Trạch đều lập tức đứng dậy nhiệt tình giới thiệu đồ của mình. Bởi lẽ chỉ cần á thú nhân này gật đầu, bộ lạc Báo Đen nhất định sẽ thu nhận, lại còn hào phóng để họ chọn đồ muốn đổi.
Bất cứ bộ lạc nào đến đây vài lần đều nhìn ra được, lời của á thú nhân này còn có tác dụng hơn cả tộc trưởng bộ lạc Báo Đen, thậm chí tộc trưởng và Đại phù thủy cũng sẽ nghe theo ý hắn.
Mía được vận chuyển thẳng tới bên ngoài hang động của Bạch Trạch, từng bó từng bó chất dưới gốc cây. Côn vừa đi tuần tra về, hiếu kỳ hỏi: "Lấy nhiều tre như vậy làm gì?"
"Không phải tre, thứ này gọi là gậy ngọt, ăn được đấy." Lê có mặt lúc đó nên giải thích luôn.
Nấu đường cần nhân lực, Mặc bèn gọi Tị tới, kết quả là Chiêu cũng đi theo. Bạch Trạch hỏi: "Đại phù thủy, hôm nay ngươi không bận sao?"
"Không bận, không bận." Chiêu mỉm cười: "Hai ngày trước đã nghiên cứu xong thuốc mới, hôm nay không có việc gì. Nghe nói ngươi định làm thứ mới nên tới giúp một tay."
Nhưng Tị luôn cảm thấy cơ thể Chiêu chưa hồi phục hoàn toàn, lúc nào cũng dính lấy hắn, việc gì cũng tranh làm hết, khiến Chiêu cứ liên tục dùng khuỷu tay hích hắn: "Ta thực sự không sao rồi."
"Không được."
Chiêu hết cách, đành mặc kệ hắn. Những bó mía được thú nhân khiêng ra bờ suối, rửa sạch rồi chặt thành từng khúc nhỏ.
Côn cầm lấy một miếng bỏ vào miệng nhai lấy nhai để: "Ê, đúng là ngọt thật."
"Nhưng mà nuốt xuống cứ thấy rát cổ, còn hơi khô nữa."
Bạch Trạch thấy hắn lại ăn thêm miếng nữa, vội nói: "Thứ này không thể nuốt vào bụng đâu."
"Hả? Vậy nuốt vào thì sẽ thế nào?" Côn hai tay ôm cổ: "Thảo nào thấy cổ họng không ổn, hình như còn thấy nghẹn nữa."
Viêm từ chợ trở về, tự nhiên đã nghe qua lời giới thiệu của bộ lạc Khỉ Vàng, cố ý trêu chọc hắn: "Còn có thể thế nào nữa?"
Huhu chương 79 rõ ràng Viêm và Hề là cha con, mà beta thành chú cháu luôn rồi, đọc bị cấn lắm shopp ơi
Ê nha má tên " bạch trạch " ở hiện đại kia ghét vl , đm , ko nên tìm dv đánh thuê mà phải tìm 1 tên nghiện chơi SM ý hành cho 1 trận ms nhớ , bé quyết cute rứa mà nỡ lòng nào đánh ẻm
Tu hiểu lun rồi, ghét cái tên bạch trạch cũ kia ghê , mắc j mê luyến thế giới hiện đại xong hành mặc vs quyết ác dễ sợn, mong cha kia qua thế giới hiện đại sôgs ko tôtd
Ê tu ko hiểu 1 chỗ, tức là trước khi đẻ quyết bạch trạch vẫn là bạch trạch , sau khi đẻ quyết xong thì bạch teachj xuyên về hiện đại người ở lại ko phải là bạch trạch nữa đk
Xác nhận tình cảm rồi hu hú khẹt khẹt 😆😚
Quá đã, ra liên tục đi shop ơi
Ủa shop ơi lúc đầu cậu nhóc tên Quyết mà sao giờ lại đổi thành Giác rồi?
Truyện hay qua shoppp ơii , nhưng shop có thể beta lại chương 47 đc ko Mã là trai mà cứ dịch là cô ta hoài , với từ chường 47 đó xưng hô bị loạn rồi con trai của thụ9 là quyết xong lại dịch thành giác , á thú nhân Mục thì chương mớ nhất lại dịch thành Mân , có vài tên bị đổi rồi đọc cấp lú lun á shop ơi