Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 112
Cơn đau xé gan xé ruột ập đến, kéo theo đó là một bụng đầy uất ức, tủi hờn.
Hắn thở dốc, giọng khản đặc, thốt ra từng tiếng đứt quãng: "Đúng... Đúng thế... Phế tích... có... có người... Hắn... giết... giết... chết Hằng..."
Chưa kịp trăng trối cho rõ ràng, hắn đã trợn mắt, ngất lịm đi.
Vệ Hoán mím chặt môi, đưa ngón tay lên dò mũi Liễu Thành Chí. Hơi thở yếu ớt như sợi chỉ, có thể đứt bất cứ lúc nào. Anh không chút do dự, lập tức bế thốc hắn lên xe.
Mục Trọng ngồi bên cạnh lên tiếng: "Căn phòng đầu tiên bên trái, đồ đạc bên trong đều đầy đủ."
Vệ Hoán gật đầu, ôm người lao thẳng lên lầu.
Khi đặt hắn xuống giường, tấm ga trải giường sạch sẽ tinh tươm lập tức bị nhuộm đầy những hạt cát đen và máu tươi loang lổ.
Cổ chân trái của hắn rũ rượi một cách yếu ớt, xương cốt vỡ vụn đâm cả ra ngoài. Sau lưng là những vết bỏng cháy khét lẹt, còn trên vai phải là một vết thương xuyên thấu do trúng tên.
"Vết thương chí mạng có vẻ là do vụ nổ gây ra, khiến nội tạng bị vỡ." Mục Trọng đứng ở phía bên kia giường, vừa quan sát vừa phân tích, "Thuốc hồi phục cấp một không cứu nổi mạng hắn đâu, phải dùng cấp hai mới có hy vọng."
"Mà kể cả thuốc cấp hai cũng chưa chắc đã ăn thua, tốt nhất là có 'Vú em' bậc hai trực tiếp trị liệu."
"Cái này thì càng khó. Chức nghiệp trị liệu thăng cấp cực kỳ gian nan, trừ phi có công hội hay chiến đội lớn dốc sức nuôi dưỡng, bằng không khó mà có được."
Nói đến đây, hai người nhìn nhau, trong đầu bất chợt cùng nảy ra một cái tên.
Mục Trọng hồi tưởng lại câu nói lúc nãy, hỏi: "Lời cuối cùng hắn nói, có phải là muốn nhắc đến Thạch Hằng Quân không?"
"..." Chẳng phải là chữ "chết" sao? Vệ Hoán nhíu mày nhớ lại.
Mục Trọng xua tay: "Bỏ đi, để tôi đi thăm dò một chút là biết ngay."
"Được."
Tuy không biết Mục Trọng định thăm dò bằng cách nào, nhưng một khi cậu đã nói vậy thì chắc chắn là có phương pháp.
Vệ Hoán cũng có việc của riêng mình. Anh vốn là người lăn lộn trên chiến trường nhiều năm, loại sơ cứu dã chiến này đối với anh mà nói chỉ là chuyện nhỏ, kinh nghiệm vô cùng phong phú.
Dù hiện tại chưa có cách chữa trị tận gốc vết thương chí mạng ở nội tạng, nhưng những thương thế khác cũng không thể cứ bỏ mặc, đặc biệt là bàn chân trái, không thể để đến lúc cứu được mạng về thì người lại thành tàn phế.
Vệ Hoán lên sàn đấu giá, điên cuồng thu mua thuốc trị liệu. Thuốc cấp một tuy hiệu quả chậm nhưng dược lực vẫn còn đó, đặc biệt có tác dụng rất tốt với ngoại thương.
Anh đổ trực tiếp thuốc trị liệu lên vết thương đã được rửa sạch, dòng máu đang tuôn xối xả bắt đầu từ từ đông lại.
Trong quá trình xử lý, Vệ Hoán nhận ra Liễu Thành Chí này hẳn là một đại thiếu gia ngậm thìa vàng từ nhỏ mà lớn lên. Những chỗ không bị thương da dẻ đều mịn màng, trắng trẻo, hắn không phải kiểu người vạm vỡ, đô con mà là kiểu béo mầm, phúc hậu.
Hơn nữa, trang bị trên người hắn cực kỳ đắt giá. Không chỉ nguyên một bộ đồ cấp Bạch Ngân, mà ngay cả món trang bị tăng thuộc tính nhanh nhẹn cũng là cấp Hoàng Kim.
Chính điều này đã đẩy điểm nhanh nhẹn của hắn lên tới 282 điểm. Bảng thuộc tính này, tính ra chẳng kém Mục Trọng là bao.
Nên nhớ, Mục Trọng là người đã mở tới 7 cái rương Hoàng Kim và 1 cái rương Bạch Kim đấy!
Một kẻ đơn thương độc mã, lại danh tiếng không vang như Liễu Thành Chí, nếu không có gia thế chống lưng hoành tráng phía sau, hắn tuyệt đối không thể nào gom đủ một bộ trang bị trị giá hàng tỷ đồng như thế này.
Thế nên, nếu không phải bị đánh lén rồi bị cả hội vây hung, ai thắng ai thua còn chưa biết chừng.
Vệ Hoán vừa xử lý xong vết thương trên lưng và vai cho Liễu Thành Chí thì Mục Trọng cũng từ dưới lầu đi lên.
Cậu bước vào phòng, liếc nhìn tình trạng của Liễu Thành Chí. Khi ánh mắt dừng lại ở bàn chân tàn phế kia, nơi đáy mắt bỗng chốc dâng lên một luồng lệ khí, giọng nói pha chút lửa giận: "Hơn 70% khả năng, ả đàn bà đó và Thạch Hằng Quân đang ở bên trong."
Tay Vệ Hoán không ngừng lại, nhưng ánh mắt cụp xuống đã ngập tràn hàn ý: "Để tôi thả Quỷ Nha vào thám thính."
"Chiêu số này của anh giờ ai ai cũng biết rồi, đừng đánh rắn động cỏ. Với lại, hành động phải nhanh lên."
Vệ Hoán nói: "Có một con Quỷ Nha sắp tiến hóa lên cấp Tinh Anh, khôn ngoan hơn những con khác, tôi sẽ phái nó đi."
"Ừm, anh xuống dưới trước đi, ở đây cứ để tôi lo."
"Không được."
Vệ Hoán thẳng thừng từ chối: "Chúng ta với hắn không thân không thích, cậu không thể ở một mình với hắn ở đây được. Tôi xử lý nốt chỗ này rồi hai chúng ta cùng xuống."
Mục Trọng nhìn xuống đôi chân tật nguyền của mình, không nói thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng đưa tay phụ giúp một chút.
"Anh làm thuần thục thật đấy." Mục Trọng có thể cảm nhận được động tác xử lý vết thương băng bó của Vệ Hoán vừa nhanh gọn vừa chuẩn xác, cứ như thể đã từng làm qua hàng vạn lần.
"Ừ." Vệ Hoán mập mờ đáp một tiếng.
Sau khi tạm thời xử lý xong các vết thương bên ngoài của Liễu Thành Chí, việc còn lại thực sự phải trông cậy vào bác sĩ chuyên nghiệp, hoặc là một Cầu Nguyện Giả.
Trong Thế Giới Thử Thách làm gì có bác sĩ, nhưng một Chúc Nguyện Giả thuộc Tuyến Hai thì ở phế tích gần đây lại đang có một người.
Họ khóa chặt cửa phòng, để quản gia thông minh ở lại canh chừng rồi đi xuống lầu.
Vừa vặn lúc này, con Quỷ Nha bay trở về, cứ lượn qua lượn lại trên đỉnh đầu, kêu lên những tiếng "Quạ... quạ..." chói tai.
Nghe một hồi, Vệ Hoán cau mày, giải thích với Mục Trọng: "Nó vẫn chưa đủ khôn, chỉ phân biệt được bên trong có 9 người, trong đó có 3 phụ nữ, chứ không nhìn ra được chức nghiệp của bọn họ."
"Thế là giỏi lắm rồi." Mục Trọng nhẹ giọng an ủi, "Vậy giờ tính sao?"
"Tôi vào trong xem thử."
"Không cần thiết phải tự mình mạo hiểm thế chứ?" Mục Trọng có chút lo lắng.
"Tên Thạch Hằng Quân kia cứ ở cái khu này khuấy nước chọc trời, lại còn nẫng tay trên tài nguyên của chúng ta, tôi đã muốn gặp hắn từ lâu rồi. Kể cả không phải Thạch Hằng Quân, tôi cũng muốn biết lý do tại sao bọn chúng lại ra tay tàn độc với Liễu Thành Chí như vậy. Trong Thế Giới Thử Thách này mỗi ngày đều có người chết, chết ở nơi tôi không thấy thì tôi không quản, nhưng đã đập vào mắt rồi thì phải hỏi cho ra lẽ, bằng không lòng tôi không yên."
Mục Trọng suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Đến Song Đầu Ảnh Ma còn không phải đối thủ của anh , thì ở cái cấp độ thử thách này, e là chẳng mấy kẻ phá nổi phòng ngự của anh đâu."
Câu này cậu nói với Vệ Hoán, mà cũng là để tự trấn an bản thân. Biết Vệ Hoán sắp dấn thân vào nguy hiểm, dây thần kinh của cậu căng ra đến mức không tưởng nổi. Nhưng cậu buộc phải học cách tin tưởng, tin rằng Vệ Hoán có thể làm được.
Vệ Hoán cưỡi trên lưng Địa Huyệt Thú Chiến Sĩ, được bao bọc trong một làn sương đen mịt mù cấu thành từ đàn Quỷ Nha , lao vút qua phía bên kia sườn cát.
Nhìn từ xa, anh chẳng khác nào một đám mây đen kịt đang bay lượn.
Mục Trọng ngồi trong xe, đăm đăm nhìn theo bóng lưng anh rất lâu, sau đó mới trầm giọng ra lệnh: "Quản gia, bật chế độ phòng ngự."
Tốc độ di chuyển của Địa Huyệt Thú Chiến Sĩ cực nhanh, chớp mắt đã áp sát phế tích.
Nhưng điều đáng sợ không phải là tốc độ, mà là khi bọn họ vừa đến gần, đám mây đen trên trời bỗng đổ xuống như trút nước. Những bộ hài cốt dày đặc trút xuống như một trận cuồng phong bão táp, hung hãn tràn vào bên trong hang động phế tích.
Đến trước lối vào, Vệ Hoán tâm niệm vừa động, toàn đội lập tức dừng lại.
Anh không vội bước vào trong, mà đưa mắt nhìn quanh bảy chiếc xe đang đỗ vây quanh phế tích. như chợt nghĩ ra điều gì, bên cạnh anh liền xuất hiện hai cổng dịch chuyển khổng lồ. Hai con Địa Huyệt Thú Mẫu Thú lừng lững bước ra, phát ra những tiếng kêu "Nghệ... nghệ..." trầm đục.
Ngay sau đó, chúng đưa hai chiếc chân trước thô ráp ra kẹp chặt lấy những chiếc xe, nhấc bổng lên cao rồi thảy thẳng lên lớp mai lưng kiên cố của mình. Cứ như thế, chúng ngang nhiên "khênh" mấy chiếc xe đi mất.
Không để xe lại đây là để đề phòng bị kẻ địch dùng xe đánh lén. Hơn nữa xe hiện tại đều chưa đạt cấp ba, không có khả năng tự động tấn công, chẳng khác nào một khối sắt vụn di động, rất dễ mang đi.
Địa Huyệt Thú Mẫu Thú đi đi về về ba lượt, sau khi dọn sạch đống xe cộ liền một trái một phải ngồi xổm ngay trước cửa phế tích, chẳng khác nào hai bức tượng hộ pháp giữ cửa.
Nhìn đến đây, Vệ Hoán mới hoàn toàn yên tâm.
Cẩn tắc vô áy náy. Anh là người trở về từ tương lai, nơi non sông đã vỡ nát, những chuyện rút củi dưới đáy nồi hay lật ngược tình thế trong nghịch cảnh anh đã chứng kiến quá nhiều.
Lúc này, anh mới chính thức bước vào phế tích.
Đây là một phế tích Lân Xà hết sức bình thường, nhìn qua quy mô cũng chẳng có gì to tát. Sau khi đã tận mắt chứng kiến sự hoành tráng của phế tích rương Hoàng Kim, loại phế tích này nhìn một cái là biết cùng lắm chỉ chứa rương Bạch Ngân.
Trong mắt Vệ Hoán, vật có giá trị nhất ở nơi này có lẽ chỉ có mảnh vỡ bản đồ kho báu mà thôi.
Hang động hướng xuống dưới khá thấp và hẹp, Vệ Hoán đứng trên lưng Địa Huyệt Thú Chiến Sĩ phải hơi khom người mới vào được.
Vừa bước vào, một mùi hôi thối nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi. Đó không chỉ là mùi tanh hôi đặc trưng của phế tích Lân Xà, mà còn trộn lẫn với một mùi tanh sực khó tả, cùng với mùi máu phảng phất.
Vệ Hoán chớp mắt, theo thói quen định để mắt tự thích nghi với bóng tối, nhưng dị động của đám vong linh hài cốt phía trước cùng lời dặn dò của Mục Trọng cứ văng vẳng bên tai.
Cuối cùng, anh vẫn lấy đèn treo lập lòe ra, nhẹ nhàng ném lên đỉnh đầu.
Chiếc đèn treo lắc lư hai cái rồi vững vàng dừng lại, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, rọi sáng hoành tráng cả khúc hang trước mặt.
Thế nhưng, Vệ Hoán tuyệt đối không ngờ tới, đập vào mắt anh lại là một cảnh tượng như thế này.
Ca Móc Đít đang dẫn theo năm con sói săn hài cốt vây thành một vòng cách đó không xa. Nhìn kỹ lại mới thấy, bọn chúng đang dồn ép một gã đàn ông để tóc mái chéo vào góc tường.
Gã đàn ông kia đang ngồi xổm ở góc tường, hai tay giơ cao quá đầu, tư thế ngồi có chút kỳ quặc, dường như chiếc quần quá dài nên đùn lại thành một đống dưới cổ chân.
Cho đến khi Vệ Hoán nhìn thấy người phụ nữ đang nằm trên mặt đất ngay cạnh hắn, tứ chi vặn vẹo, mặt mày tím ngắt, quần áo xộc xệch, anh mới bừng tỉnh, ánh mắt lập tức bắn ra những tia nhìn sấm sét về phía hắn.
Anh không chỉ hiểu ra mùi tanh tưởi thối tha kia từ đâu mà có, mà còn hiểu tại sao quần của hắn lại tụt xuống tận mắt cá chân.
"Vệ... Vệ... cứu...!"
Người phụ nữ cũng nhìn thấy anh, đôi mắt trợn trừng tràn ngập khát vọng sống sót tột cùng.
Thế nhưng, ngay chính khoảnh khắc ấy, Vệ Hoán đã phải trơ mắt chứng kiến một sinh mạng lụi tàn.
Vết cắt sâu hoắm gần như chạm vào xương họng phun ra ngụm máu đặc cuối cùng, thân thể co giật của người phụ nữ bỗng cứng đờ, rồi hoàn toàn mềm nhũn xuống.
Đồng tử Vệ Hoán co rút lại, tràn ngập vẻ lạnh lẽo. Anh thu hồi tầm mắt, bước xuống khỏi Địa Huyệt Thú, từng bước từng bước tiến về phía gã đàn ông.
Đám sói săn hài cốt hung tợn như ác quỷ tự động dạt sang hai bên như Thủy triều rẽ lối, cúi đầu bày ra tư thế thần phục trước anh.
Vệ Hoán tiến lên một bước, lại một bước, đứng sừng sững trước mặt gã đàn ông. Nhìn thẳng vào ánh mắt cầu xin sự sống giống hệt như người phụ nữ vừa chết kia, tia nhìn lạnh thấu xương của anh lóe lên.
Anh giơ chân, giẫm thẳng lên mặt hắn, nhồi cái đầu hắn găm chặt vào vách tường đá.
"Rầm!"
"Á...!"
Dùng hết sức bình sinh, một cú giẫm khiến hắn đau đớn thét lên thảm thiết.
Chân của Vệ Hoán tiếp tục dùng lực nghiền xuống, tiếng xương cốt rạn nứt "răng rắc" ghê người vang vọng khắp hang động.
"Rác rưởi."
Bờ môi mỏng mím lại, lạnh lùng nhả ra hai chữ đầy khinh bỉ.
"Không... tôi... tôi không..."
Hắn đàn ông đau đớn tột cùng, quằn quại chống cự, cố mở miệng thanh minh.