Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 193
Tiên đế đã băng hà, những chuyện xảy ra năm xưa giờ cũng như mây khói thoảng qua, muốn điều tra ngọn ngành vào lúc này thực sự là một điều nan giải. Suy cho cùng, thế nhân chẳng ai là tiên đế, làm sao thấu được tâm tư sâu kín của vị quân vương ấy.
Thương Quân Lẫm biết rõ có trầm ngâm thêm cũng vô ích, liền nhanh chóng xoay chuyển đề tài: "Vị Tằng thái phó này, trẫm từng có vài phần tiếp xúc. Thuở trước, ông ta vốn là một vị quan thanh liêm hiếm có. Khi tiên đế chưa đến mức hôn quân hoang đường, mối quan hệ quân thần giữa họ vô cùng hòa thuận. Mãi đến sau này, tiên đế tin dùng gian nịnh, tình nghĩa hai người mới dần rạn nứt rồi xa cách."
"Ta cũng nhớ rõ vị Tằng thái phó này ở dân gian có danh tiếng rất tốt." Thẩm Úc nhẹ giọng tiếp lời, ánh mắt phảng phất nét hoài niệm. "Năm đó khi ông ấy bị gian thần hãm hại, bách tính trong thành không ít người đã tự phát lập đàn tế bái. Thậm chí có vị đại nho còn viết văn tế rằng: 'Đạo quang mang cuối cùng của triều đình đã tắt'. Chuyện này từng xôn xao khắp kinh thành, dù khi ấy ta thâm cư nơi hầu phủ cũng có nghe tai."
Về sau, khi Thẩm Úc đã gầy dựng được thế lực của riêng mình và nắm rõ đại cục trong triều, ký ức về vị Tằng thái phó này lại càng thêm sâu đậm.
Thương Quân Lẫm trầm ngâm: "Nếu lúc ấy ông ta giả chết, vậy thì nghi án mưu sát năm xưa vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ. Thời điểm đó, tiên đế quả thực đã vì chuyện của ông ta mà thẳng tay trừng trị không ít đại thần, trong đó có kẻ gian nịnh, nhưng cũng có kẻ vô tội phải chịu hàm oan."
"Vậy còn sổ sách năm đó thì sao? Trên giấy mực ghi chép thế nào?" Thẩm Úc hỏi.
"Sau khi Phương Quân tra ra thân phận của kẻ đứng sau màn, việc đầu tiên y làm chính là lật lại mật án năm xưa. Hồ sơ ghi lại đúng như trẫm đã nói, Tằng thái phó từ lâu đã là một 'người chết'." Thương Quân Lẫm nhàn nhạt đáp.
Thẩm Úc khẽ nhướng mày: "Trách không được bấy lâu nay chúng ta tìm khắp nơi cũng không thấy tung tích. Một người vốn đã 'tiêu diêu miền cực lạc' thì làm sao lọt vào danh sách hiềm nghi cho được. Nhưng khi Tằng thái phó 'chết', bệ hạ chỉ mới bắt đầu bộc lộ tài năng trong triều, chẳng lẽ từ lúc đó tiên đế đã sinh lòng kiêng dè sao? Ngài làm sao biết trước được ai mới là người cuối cùng bước lên ngai vàng?"
"Trẫm thuở thiếu thời phần lớn thời gian đều ở biên quan, đối với tâm tư của tiên đế quả thực không mấy thấu hiểu. Khi vụ án Tằng thái phó xảy ra, trẫm đang ở nơi biên thùy xa xôi, đến khi hồi kinh thì bụi trần đã định. Còn về những quân bài tẩy mà tiên đế để lại, ban đầu trẫm cũng không hề hay biết. Mãi đến sau này liên tục gặp phải các cuộc ám sát, trẫm mới lần theo manh mối mà điều tra ra. Những thế lực ngầm tiên đế cài cắm lại xa so với những gì trẫm tưởng tượng."
Thẩm Úc suy ngẫm một lát rồi phân tích: "Nói như vậy, nếu tiên đế thật lòng muốn lập Việt Vương làm tân quân, ngài hoàn toàn có thể quang minh chính đại ban chiếu phong thái tử. Thế nhưng từ đầu đến cuối, ngài lại sống chết không chịu nhả ra vị trí này."
Nếu năm xưa tiên đế lập vị hoàng tử khác làm Thái tử, Thương Quân Lẫm muốn thuận lý thành chương kế vị chắc chắn sẽ gặp muôn vàn trắc trở. Nhưng tiên đế đã không làm vậy. Thương Quân Lẫm với tư cách là đích tử duy nhất, lại nắm trong tay hơn nửa binh quyền Đại Hoàn cùng chiến công hiển hách, danh chính ngôn thuận bước lên đỉnh cao quyền lực. Các hoàng tử khác khi đối mặt với vị Diêm Vương chiến trường này, căn cứ vào đâu mà đòi một trận tử chiến?
Lại nói về Tằng thái phó, vì sao ngay cả Đàm tiên sinh và đám thuộc hạ cũng không hề biết đến thân phận thật của ông ta? Vì sao ông ta trước nay chưa từng lộ mặt trước mặt bộ hạ? Bởi vì ông ta không thể. Một người đã chết mười mấy năm đột nhiên tái thế, tất sẽ khuấy động lên phong ba bão táp không đáng có.
"Phương đại nhân làm cách nào để vạch trần thân phận của ông ta? Hơn nữa, hẳn là ông ta đã dùng dung mạo khác để che mắt thiên hạ?" Thẩm Úc tò mò. Nếu ông ta giữ nguyên gương mặt cũ, lúc bị bắt giữ hẳn phải có người nhận ra ngay lập tức.
Dù thời gian đã trôi qua mười mấy năm, nhưng ấn tượng mà Tằng thái phó để lại cho triều dã quá sâu đậm. Khi Phương đại nhân mới vào triều làm quan, Tằng thái phó vẫn còn tại chức, nghe đồn năm xưa Phương đại nhân còn suýt chút nữa bái nhập môn hạ của ông ta.
"Chuyện này nói ra cũng là một sự trùng hợp." Thương Quân Lẫm khẽ cười. "Đúng vào ngày Phương Quân thẩm vấn, có thái y đến ngục thất thử thuốc, vô tình nhìn ra trên mặt Tằng thái phó có dấu vết sử dụng dược thủy hóa trang. Sau khi tẩy rửa sạch sẽ, khôi phục dung mạo thực sự, Phương Quân vừa nhìn một cái liền nhận ra ngay."
"Phương đại nhân hẳn là đã kinh hãi không ít?" Thẩm Úc khẽ cảm thán. Bất luận là ai, khi nhìn thấy một người đáng lẽ đã xanh cỏ từ lâu nay lại sống sờ sờ đứng trước mặt mình, đều không thể giữ được bình tĩnh.
"Phải, nếu không có cái ngoài ý muốn này, thân phận của kẻ đứng sau màn e là còn lâu mới có thể đưa ra ánh sáng."
Ngay khi thân phận thật sự của kẻ chủ mưu được công bố, cả triều đình Đại Hoàn như chấn động.
Những vị quan lại từng trải qua triều đại trước ít nhiều đều biết đến những biến cố năm xưa, đặc biệt là vụ án Tằng thái phó từng làm rúng động kinh thành. Trong mắt thế nhân, Tằng thái phó chính là dòng nước trong hiếm hoi thời hậu kỳ của tiên đế, là vị quan mẫu mực được vô số văn nhân mặc khách ca tụng. Giờ đây đột nhiên có người nói với bọn họ rằng, Tằng thái phó chính là kẻ đứng sau dung túng, phò tá Việt Vương mưu phản, phản ứng đầu tiên của đại đa số người là không tài nào tin nổi.
"Chuyện này... liệu có sự nhầm lẫn nào ở đây chăng?"
"Tằng thái phó một đời thanh liêm, tận tụy vì giang sơn xã tắc, sau khi bị bãi quan lại bị kẻ gian hãm hại, giờ lại bảo ông ấy chưa chết?"
"Không chỉ sống sờ sờ, mà còn phạm phải đại tội mưu nghịch ám sát hoàng đế!"
"Ta thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc là vì cái gì?"
"Nào có nhiều lý do đến vậy, nếu ngươi muốn biết rõ thì cứ việc vào Hình bộ đại lao mà hỏi thẳng chính chủ, biết đâu lại cạy miệng ông ta ra được vài điều hữu ích."
Trong lòng các vị đại thần, bao gồm cả Phương Quân, đều dấy lên những mối nghi ngờ dày đặc. Nhưng khác với những người khác, Phương Quân là kẻ duy nhất có quyền đối mặt vấn tội.
Tại Hình bộ đại lao quanh năm ẩm thấp, Tằng thái phó bị xích chặt trên giá gỗ. Phương Quân ngồi đối diện ông ta, cõi lòng trăm mối ngổn ngang.
Y từng ngưỡng mộ phong thái và phẩm hạnh của người này, từng ảo tưởng nếu năm xưa vị hiền thần này không bị gian thần hại chết, triều đình Đại Hoàn liệu có bớt đi vài phần sóng gió. Giờ đây, người bấy lâu nay y hằng kính trọng lại xuất hiện trước mặt mình, nhưng lại trong tư thế của một đại nghịch tội nhân.
"Thái phó, vì sao ngài lại làm như vậy?" Phương Quân vẫn dùng tôn xưng cũ, thanh âm trầm thấp.
"Thái phó sao..." Tằng thái phó ngẩn người, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt: "Đã lâu lắm rồi không có ai gọi ta bằng hai tiếng này. Vì sao phải làm vậy ư? Chẳng qua cũng chỉ là nghe lệnh hành sự mà thôi."
"Lệnh của ai?" Phương Quân cau mày hỏi dồn.
"Ngoại trừ vị tiên đế đã khuất kia, thì còn có thể là ai được nữa?" Tằng thái phó bật cười khàn khàn, tiếng cười nghẹn ngào chói tai.
"Cũng là tiên đế lệnh cho ngài đi khuấy động giang sơn Đại Hoàn sao? Ngài ấy làm vậy thì được ích gì?" Phương Quân càng nghe càng không hiểu nổi.
"Ai mà biết được? Ngài là quân, ta là thần, mệnh lệnh của quân vương thì thần tử phải tuân theo, chẳng phải sao? Tựa như hiện tại, Thương Quân Lẫm muốn ngươi đi làm việc gì, cho dù việc đó có hoang đường đến đâu, trong lòng ngươi có muôn vàn kháng cự, ngươi chẳng phải vẫn phải tuân mệnh đó sao?" Sắc mặt Tằng thái phó vặn vẹo cổ quái, tựa như đang cười, lại tựa như đang mỉa mai thói đời.
Sắc mặt Phương Quân lập tức nghiêm nghị: "Bệ hạ là minh quân, ngài tuyệt đối không bao giờ làm việc tổn hại đến giang sơn Đại Hoàn. Hiện tại là bản quan đang thẩm vấn ngài, đừng có nói lời bừa bãi lảng tránh sang chuyện khác. Tiên đế rốt cuộc đã hạ mật lệnh gì cho ngài?"
"Chẳng phải ngươi đã biết rồi sao? Phò tá Việt Vương bước lên ngai vàng." Nụ cười giễu cợt trên khóe môi Tằng thái phó càng thêm đậm. "Phương đại nhân hà tất phải hỏi đi hỏi lại một câu hỏi vô nghĩa như thế. Ta nói ra ngươi lại không tin, vậy ngươi nói xem, vị hoàng đế đương triều kia muốn định cho ta tội danh gì? Muốn ta phải khai ra những gì?"
Phương Quân không hề bị lời khích bác làm cho dao động, thanh âm vẫn bình ổn như cũ: "Hà gia cũng là người của các ngươi?"
"Ngươi đang nói đến cái gia tộc ngu xuẩn tự tay dâng cả dòng họ vào ngục tối kia sao?" Tằng thái phó hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. "Chỉ là một lũ chó ngu ngốc mà thôi."
"Vậy vì sao lại ra tay với Quý quân?" Ánh mắt Phương Quân lạnh lùng lướt qua người ông ta. "Đừng nói với ta chuyện này cũng là do tiên đế phân phó."
"Lời hay ý đẹp đều bị Phương đại nhân nói hết rồi, ngươi còn muốn ta phải nói cái gì nữa đây?"
Cuộc thẩm vấn kéo dài tưởng chừng như thu thập được rất nhiều manh mối, nhưng thực chất, thông tin có giá trị lại ít đến đáng thương. Sau khi thu dọn xong khẩu cung và chỉnh đốn lại tiến trình, Phương Quân lập tức mang tập hồ sơ mật hướng về hoàng cung.
Trong Ngự Thư Phòng trầm mặc, Phương Quân quỳ gối dưới sàn. Mạnh công công cung kính đón lấy tập khẩu cung từ tay y, hai tay dâng lên trước án thư của Thương Quân Lẫm.
Thương Quân Lẫm cầm lấy tập hồ sơ, lật mở, ánh mắt sắc bén lướt nhanh như gió. Sau khi xem xong, đáy mắt ngài trầm xuống: "Sắp xếp một chút, trẫm muốn đích thân gặp ông ta một chuyến."
"Bệ hạ?" Phương Quân kinh ngạc ngẩng đầu.
Thương Quân Lẫm khẽ vuốt ve những trang giấy trên tay, giọng nói lạnh lùng không một chút độ ấm: "Có một số việc, trẫm cần phải tự mình xác nhận."
Phương Quân hiểu rõ tính khí của thiên tử, một khi hoàng đế đã quyết thì không ai có thể lay chuyển được, lời khuyên can vừa đến bên miệng liền bị y nuốt ngược trở vào: "Thần tuân chỉ."
Phương Quân lập tức hồi cung Hình bộ để chuẩn bị đại giá. Hình bộ Thượng thư rảo bước đi bên cạnh y, gương mặt đầy vẻ hoang mang lo lắng: "Phương đại nhân, bệ hạ sao đột nhiên lại muốn đến cái nơi bẩn thỉu này?"
"Chuyện bệ hạ muốn làm, thân là thần tử như chúng ta sao có thể tùy tiện phán xét?" Phương Quân cũng không thèm quay đầu lại, tiếp tục đốc thúc thuộc hạ thu dọn.
"Không phải!" Hình bộ Thượng thư gấp đến độ giậm chân. "Kẻ đó là chủ mưu phản nghịch, vạn nhất... hạ quan nói là vạn nhất thôi nhé, nếu bệ hạ ở chỗ chúng ta xảy ra chuyện gì bất trắc, cái đầu trên cổ của ngươi và ta có đủ để đền tội không?"
"Chính vì vậy mới cần chuẩn bị trước thật chu toàn, bóp chết mọi nguy hiểm ngay từ trong trứng nước."
"Phương đại nhân không nghĩ rằng, chỉ cần bệ hạ không đến đây thì mọi nguy hiểm đều tự khắc tiêu tan sao?" Hình bộ Thượng thư u uất oán trách.
Phương Quân đột ngột dừng bước, quay lại nhìn y: "Vậy ngươi có giỏi thì dâng tấu chương khuyên can bệ hạ đi?"
"Thôi... Thôi được rồi, chúng ta mau đi chuẩn bị thì hơn." Hình bộ Thượng thư lau mồ hôi lạnh trên mặt, đành phải ngậm ngùi cùng Phương Quân lo liệu việc nghênh giá.
Cả Hình bộ vì sự kiện thánh giá sắp lâm triều mà rơi vào một phen gà bay chó chạy, bận rộn không ngơi tay.
"Trẫm luôn cảm thấy vụ án này vẫn còn sót lại điều gì đó mà chúng ta đã bỏ qua. Trẫm định sẽ đích thân đến gặp Tằng thái phó một lần." Tại Ngọc Chương Cung, Thương Quân Lẫm đang ngồi cùng Thẩm Úc, chậm rãi nói ra dự định của mình.
"Việt Vương hiện tại cũng đang bị giam giữ ở Hình bộ đúng không?" Thẩm Úc nhẹ nhàng rót một chén trà thanh hương đưa đến trước mặt Thương Quân Lẫm. "Bệ hạ nếm thử xem, đây là trà tiến cống mới vừa đưa tới."
Thương Quân Lẫm tiếp nhận chén trà, khẽ nhấp một ngụm: "Phải, sao A Úc đột nhiên lại nhắc đến hắn?"
"Kẻ chủ mưu phía sau đã sa lưới, bệ hạ liệu có tính đến chuyện xử trí Việt Vương?" Ngón tay Thẩm Úc siết chặt lấy thành chén trà, ánh mắt khẽ động.
"Đúng vậy, giữ lại mạng chó của hắn bấy lâu nay cốt là để câu con cá lớn phía sau. Giờ đây cá đã vào lưới, Thương Quân Việt cũng không còn giá trị để tồn tại nữa." Đối với vị hoàng đệ này, Thương Quân Lẫm chưa bao giờ có lấy một chút nương tay hay hảo cảm.
Nghe đến đây, Thẩm Úc bỗng nhiên trầm mặc xuống. Nhận ra sự khác thường của người bên cạnh, Thương Quân Lẫm đặt chén trà xuống, vươn tay nâng cằm Thẩm Úc lên, thanh âm trầm thấp mang theo vài phần nguy hiểm: "A Úc có điều gì không vui sao?"
Thẩm Úc lắc lắc đầu, thở dài một tiếng: "Ta chỉ cảm thấy... mọi chuyện dường như diễn ra quá mức thuận lợi."
Gột rửa biết bao sóng gió mới bắt được kẻ chủ mưu, nói là thuận lợi thì quả thực không đúng, Thẩm Úc tự biết rõ điều đó, nhưng trong lòng y cứ thủy chung dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
"Đừng nghĩ ngợi nhiều quá, trẫm tuyệt đối không để kẻ nào có cơ hội chạy thoát lần thứ hai." Thương Quân Lẫm buông tay, đứng dậy, phất hoàng bào nói: "Nghe người của Hình bộ báo cáo, tình trạng của Thương Quân Việt hiện tại không được tốt lắm. Nếu A Úc thực sự để tâm, ngày mai liền cùng trẫm đi một chuyến."
"Bệ hạ định khi nào sẽ khởi hành?"
"Liền trong vòng hai ngày tới."
Thẩm Úc đứng dậy, bước đến cạnh Thương Quân Lẫm, khẽ hỏi: "Việt Vương có biết kẻ bấy lâu nay luôn âm thầm chống lưng cho hắn chính là Tằng thái phó không?"
Thương Quân Lẫm lắc đầu: "Hắn có vẻ không biết. Hắn chỉ biết tiên đế để lại cho hắn không ít thế lực ngầm, nhưng cho đến nay, những quân cờ thực sự lọt vào tay hắn chỉ là một phần rất nhỏ. Dựa theo lời khai của hắn, cuộc binh biến lần này hắn hoàn toàn ở thế 'bị bức lên lương sơn', số binh mã bị triều đình dẹp tan kia, kẻ thực sự nghe theo lệnh hắn chưa tới một phần mười."
Thẩm Úc nheo mắt, trầm tư: "Xem ra, nói là Việt Vương mưu phản, chi bằng nói là kẻ đứng sau đang mượn danh nghĩa của hắn để dấy binh khởi loạn. Nếu lập luận như vậy, mục đích thực sự của Tằng thái phó vẫn còn là một dấu chấm hỏi lớn. Ông ta làm ra ngần ấy chuyện, liệu có thật sự chỉ vì muốn đưa Việt Vương lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn?"
"Tất nhiên là không." Thương Quân Lẫm là vị hoàng đế đa nghi, ngài làm sao có thể dễ dàng tin vào lời khai của một tù nhân. "Có lẽ năm xưa ông ta chỉ đơn thuần tuân theo di mệnh của tiên đế mà phò tá Việt Vương. Nhưng sau khi nắm giữ quyền lực tối thượng trong tay suốt ngần ấy năm trời, ai có thể đảm bảo rằng lòng lang dạ thú của ông ta không sinh ra biến đổi?"
Quyền lực, từ bấy đến nay, luôn là thứ vũ khí sắc bén nhất có thể mài mòn và tha hóa bản tâm của một con người.