Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 92: Sự cố sân khấu & Tiểu Ôn vẫn là đứa trẻ lương thiện ấy...
Quầng sáng đổ xuống, vạn ánh đèn cùng lúc ngưng tụ, cuối cùng ngàn vạn tia sáng li ti như đom đóm đều hóa thành một đạo tinh quang dẫn lối, dừng lại trên người vị tinh linh duy nhất trên khán đài.
Vị tinh linh mặc một thân trang phục màu trắng túc mục. Loại phục sức trang trọng này vốn dĩ sẽ tạo cảm giác hơi khiên cưỡng trong một không gian như thế này, thế nhưng khi đôi mắt tựa như thấu triệt cả Cây Mẹ Tinh Linh với sắc xanh hồ nước kia mở ra, mọi người phảng phất như cảm nhận được một dòng suối mát lành chảy qua nơi thâm sâu nhất của rừng già, gột rửa tâm hồn, đem lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Chỉ cần đứng ở đó, sân khấu vốn được chế tác xa xỉ, lưu quang tứ phía cũng trở nên ảm đạm. Mọi sự chú ý đều chỉ dừng lại trên người vị tinh linh ấy, đến mức cả việc thở mạnh cũng dường như trở thành một tội lỗi quấy nhiễu bậc thần thánh.
Tộc Tinh Linh nổi danh với mỹ mạo, nhưng Ôn Lạc đã không thể dùng từ "mỹ lệ" đơn thuần để hình dung.
Bất cứ ai nhìn thấy y lần đầu tiên cũng sẽ không liên tưởng đến những điều tốt đẹp tầm thường, mà là một loại cảm xúc chấn động quẩn quanh như thể chính mắt thấy thần minh hạ phàm.
Khi trực tiếp cảm nhận bầu không khí cuồng nhiệt đến mức im lặng cực đoan này, Quý Từ mới nhận ra những lời đồn trên mạng rằng "xem buổi biểu diễn của Ôn Lạc dễ bị kích động đến ngất xỉu" hay "nảy sinh phản ứng cai nghiện cực mạnh làm ảnh hưởng cuộc sống" hoàn toàn không phải là nói quá.
Hiện tại xem ra, cách diễn đạt trên mạng vẫn còn quá đỗi thu liễm.
Ôn Lạc không lãng phí quá nhiều thời gian cho phần mở màn. Tính cách y xưa nay luôn quạnh quẽ, dù trở thành nhân vật của công chúng cũng không hề thay đổi, vậy mà chưa từng có fan nào cảm thấy y cao ngạo, dường như tất cả những điều này vốn dĩ phải như thế.
Micro được đưa sát bờ môi. Khi y phát ra âm phù đầu tiên, Quý Từ cảm thấy đại não mình phảng phất mất đi ý thức trong thoáng chốc, đồng tử cũng mất tiêu cự vài giây.
Từ đầu ngón tay đến trái tim đều truyền đến cảm giác tê dại, một loại sự tận hưởng bình yên đến cực hạn, nơi mọi phiền não đều bị quẳng ra sau đầu.
Đó là một loại cổ văn thần bí chỉ thuộc về Tộc Tinh Linh. Dù ngôn ngữ không thông, nhưng khi nghe thấy những lời thầm thì như bùa mê ấy, phản ứng của mọi người đều cực kỳ nhất trí: họ dùng ánh mắt có thể gọi là thành kính để chiêm ngưỡng Ôn Lạc ở chính giữa sân khấu, gương mặt hiện lên vẻ khao khát không khác gì nhau, như thể âm thanh đó vọng xuống từ chín tầng mây của thần linh.
Sự thất thần của Quý Từ chỉ duy trì trong chốc lát. Một luồng nhiệt đột ngột loé lên trong túi áo khiến cậu thoát khỏi cảm xúc lún sâu.
Cậu chớp mắt khôi phục thanh minh. Tiếng hát của Ôn Lạc vẫn vang vọng bên tai, vẫn trong trẻo hay đến thế, nhưng đã mất đi cái cảm giác chấn động như thể linh hồn bị hút bạt đi mất.
Cậu không nhận ra điểm gì bất thường, chỉ nghĩ vừa rồi là do lần đầu nghe concert nên nhất thời quá nhập tâm. Cậu vươn tay sờ vào túi áo, nơi đó ngoài điện thoại ra thì chỉ còn lại xâu chìa khóa móc cùng nhau.
Vừa nãy chẳng lẽ là điện thoại bị nóng lên?
Quý Từ dùng mu bàn tay cảm nhận nhiệt độ của điện thoại, xác định nó không có ý định nổ tung vô cớ mới đưa sự chú ý trở lại sân khấu.
Kế tiếp hai giờ đồng hồ, cậu đều dùng ánh mắt cực kỳ thưởng thức để nhìn vị tinh linh trên đài, chỉ là trong đó duy nhất thiếu đi một tia "tín ngưỡng" như những người khác.
Ánh đèn buổi biểu diễn lại một lần nữa thay đổi lớn. Vạn ánh đèn đem những mảnh sáng vụn như kim cương rắc lên người mỗi người, dưới bầu trời đầy sao lấp lánh, phảng phất như những người dưới đài cũng biến thành nhân vật chính.
Hoa Hoa vẫn chưa thấy thỏa mãn. Cô vỗ vỗ vào khuôn mặt nhỏ để nỗ lực không khiến bản thân kích động đến thất thố, rồi đưa khuôn mặt bị vỗ đến đỏ bừng nói:
"Quý Từ, cậu có cảm thấy Đại nhân Ôn Lạc nhìn về phía chúng ta hơi bị nhiều không?"
Đây không phải lần đầu Hoa Hoa thấy Ôn Lạc, nhưng là lần đầu cô có cảm giác mộng ảo thế này, khiến tâm tình khó lòng bình phục, tim đập loạn xạ như nai con.
Trước kia, dù là ở concert hay đứng cạnh Cây Mẹ nghe Ôn Lạc làm tư tế cầu nguyện, cô chưa bao giờ thấy có nhiều ánh mắt dừng lại ở phía mình như vậy.
Y luôn đối xử công bằng như một vị thần minh với mọi người bên dưới, bất kể già trẻ lớn bé hay chủng tộc nào, trong mắt y đều bình đẳng.
Nói xong câu đó, Hoa Hoa lại tự thấy ngại ngùng vì nghĩ mình đa nghi: "Chắc là do ngồi ghế VIP nên mới có ảo giác tầm mắt như vậy đó."
Biểu cảm của Hoa Hoa cũng trở nên lưu luyến như bao người khác, vì họ biết buổi biểu diễn của Ôn Lạc tuyệt đối không có phần encore, cũng sẽ không lãng phí thời gian cho phần kết thúc.
Sau lời chào tạm biệt của Ôn Lạc, buổi diễn này coi như chấm dứt.
Nhưng điều mọi người không ngờ tới là, Ôn Lạc lại một lần nữa giơ micro lên. Lần này không phải lời chào tạm biệt ôn nhu như mọi khi, mà là để tuyên bố một sự kiện:
"Để cảm ơn mọi người, tôi đã chuẩn bị rút thăm một vị khán giả may mắn lên đài để tương tác."
Ôn Lạc nói, ánh mắt vẫn mang theo nụ cười nhạt, cứ thế dùng ngữ khí dịu dàng nhất ném xuống một quả bom.
Rút thăm!
Fan!!
Tương tác!!!
Vạn khán giả bùng nổ âm lượng kinh người, tiếng thét chói tai phảng phất như muốn xuyên thủng trần nhà.
Vì thân phận Đại tư tế xưa nay luôn yêu cầu giữ khoảng cách với fan, đây là lần đầu tiên họ nghe chính miệng Ôn Lạc nói muốn tương tác với người hâm mộ.
Bất kể có được chọn hay không, việc có quyền tham gia này cũng đủ khiến người ta kích động phát điên. Dù chỉ là mượn cái cớ này để nhìn Ôn Lạc lâu thêm một chút, các fan cũng cam tâm tình nguyện.
"Mời mọi người nhìn vào số ghế ở phía bên phải của mình, tôi sẽ ấn nút này để rút thăm trực tiếp trên màn hình lớn."
Ôn Lạc vẫn duy trì độ cong hoàn mỹ nơi khóe môi, ấn xuống cái nút mang theo hy vọng của vô số người.
Màn hình lớn phía sau bắt đầu xoay tròn. Giữa những tiếng thét mong đợi của mọi người, cuối cùng nó chậm rãi dừng lại ở một con số trông có vẻ bình thường không gì lạ: Số 18.
Như bị một gói quà may mắn từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu, Quý Từ — người vốn có vận may rút thăm cực kỳ bình thường — ngẩn người ra.
Cậu chậm rãi cúi đầu nhìn về phía bên phải mình, con số 18 to đùng cạnh chỗ ngồi lúc này tựa như được mạ vàng.
Hoa Hoa bên cạnh bùng nổ tiếng thét chói tai kịch liệt. Ghế của cô là số 19, chỉ cách số 18 đúng một số. Giờ phút này trong mắt cô hoàn toàn không có sự ghen tị, chỉ toàn là niềm vui sướng tột độ vì bạn mình trúng giải.
Cô hận không thể nhảy dựng lên, nhưng lý trí đã ngăn lại, chỉ có đôi bàn tay là không nhịn được mà vẫy loạn xạ, ngón tay chỉ thẳng vào Quý Từ như một mũi tên:
"Là cậu ấy! Fan may mắn là cậu ấy!!!"